“Truyện sex” Ham muốn tiềm ẩn P6

Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P6
Phúc nhăn trán suy nghĩ không biết Lan Chi đang làm gì? Nàng không trả lời hắn, có đồng ý hay không? Nhưng lại đi ra ngoài, hay là… ánh mắt Phúc sáng lên, hắn đứng bật dậy, bao nhiêu rượu trong người bay sạch không còn chút gì. Hắn nhẹ nhàng chạy lại túi đồ rút vội chiếc máy ảnh ra, các vật dụng linh tinh văng ngổn ngang, hắn cũng không quan tâm, hắn đi nhẹ nhàng, nhưng khi ra đến ngoài cửa thì cắm đầu chạy thật nhanh về hướng Lan Chi mất hút. (truyen xxx dâm)

 

Phúc thấy bóng dáng Lan Chi từ xa, nàng đứng trong rừng dương, tay nàng đang bóc nhẹ lớp vỏ cây như vô thức, mắt nàng nhìn xa ra đại dương xanh ngắt. Phúc đi chậm chậm tới sau lưng Lan Chi, hắn cố gắng kiềm chế hơi thở của mình, như sợ bóng hình trước mắt có thể tan biến đi. Tim Phúc đập nhanh, hắn thở hổn hển như mới chạy hơn chục cây số, dù đoạn đường không hơn 300 mét. Chợt Lan Chi thở dài, mặt nàng vẫn không xoay lại, nàng nói:
 
– Chuyện này anh không được nói với ai, hình chụp không được công bố, không ai khác ngoài anh và tôi xem nó. Tôi muốn bản sao của tất cả những tấm hình… và anh không được chạm vào người tôi – Lan Chi nói như đã chuẩn bị trước.
Phúc gật đầu lia lịa, tay hắn run run cầm chiếc máy ảnh mà cảm nhận thật nặng khác thường. 
 
Lan Chi vẫn đứng nguyên tại đó, hai tay nàng cởi nút vai chiếc váy dài, khi nàng buông tay, chiếc váy rơi thẳng xuống chân, phơi bày cơ thể trắng mịn, hừng hực sức sống của nàng. Lan Chi có thể cảm nhận được tiếng hít thở nặng nề sau lưng nàng, tay nàng run rẩy, lạnh buốt. Lan Chi vòng tay ra sau lưng, cởi chiếc áo nịt ngực, giũ cánh tay cho nó tuột xuống đất, sau đó nàng cuối xuống kéo tuột chiếc quần lót của mình. Chân nàng bước qua đống quần áo trên cát, nàng cứ thể bước thẳng ra khỏi rừng dương, nàng quên đi mình đang ở trong một xóm chài, nàng quên đi chồng đang ngủ trong căn nhà lá, nàng quên đi người đang hăng say chạy qua chạy lại xung quanh nàng chụp lia lịa. Nàng bước thẳng xuống biển, nước biển thật ấm, như đã hấp thu đủ ánh nắng mặt trời của một ngày, chân Lan Chi vô thức đá nước biển lên, nàng mỉm cười cảm giác như mình còn là con bé 3 tuổi lần đầu được cha mẹ cho đi biển, lạ lẫm nhưng đầy hưng phấn. Lan Chi quỳ xuống, nước biển chấm ngang mông nàng, nàng vốc nước biển lên đùi, lên ngực mình, nàng xoa những hạt cát trắng trên cánh tay của mình, cảm giác nó vuốt ve làn da mình. Lan Chi đứng lên, đi sâu xuống dưới nước, nước tới đầu gối nàng, nàng vốc nước lên rửa mặt, cảm nhận vị mặn của nước biển dính trên môi. Nàng đứng thẳng lên vuốt tóc, lưỡi nàng quét qua giọt nước biển đọng trên môi. Nàng tới bên một tảng đá, bề mặt của nó ẩm ướt vì bị sóng biển tạt lên, nàng nằm lên trên nó, cảm nhận độ nhám và lạnh của nó truyền tới mông nàng, nàng ngã người hai cánh tay sõng xoài, buông thả, như thể cả thế giới này chỉ còn mình nàng. 
 
Phúc chụp liên tục, Lan Chi quá đẹp, nàng lại tự nhiên như không nhìn thấy hắn, nàng như một mẫu ảnh chuyên nghiệp, không chê được bất cứ góc độ nào. Phúc tì ống ngắm vào mắt, hắn siết mạnh đến nổi muốn bầm cả con mắt, nhưng hắn không đau, hắn say mê với thân thể không mảnh vải che thân của Lan Chi. Thân thể nàng như không có thật, như một thiên thần, bất cứ ai cũng không thể sở hữu riêng.
 
Lan Chi nằm trên tảng đá, mắt nàng nhắm nghiền, nhưng vẫn mơ hồ thấy ánh sáng mặt trời xuyên qua mí mắt có màu hồng hồng, nàng nghe tiếng sóng vỗ lên tảng đá, thật gần, lúc mạnh lúc yếu như vỗ về nhau. 
 
Chợt Lan Chi cảm thấy một hơi thở nóng và nặng nề rất gần mình, tiếng chụp hình không còn nữa, nàng mở mắt ra, thấy đôi mắt đỏ tia máu của Phúc đang gần sát bên. Lan Chi hoảng hốt lăn người qua ngã xuống, nước biển bắn tung tóe lên tóc nàng và cả gương mặt của Phúc. Phúc như choàng tỉnh, hắn vội vuốt mặt, ánh mắt nhìn Lan Chi tỏ vẻ xin lỗi. Lan Chi không nói gì, chỉ đứng lên, nàng chạy nhanh về rừng dương, lấy váy áo mặc vội vào. Lúc này Phúc cũng về tới nơi, hai tay cầm chặt chiếc máy ảnh như của báu, hắn chần chừ một chút rồi nói:
 
– Anh xin lỗi, anh không muốn làm em sợ. 
 
Không có gì. Anh chỉ cần nhớ lời hứa với tôi là được. – Lan Chi nói giọng nàng lạnh băng.
Khi Lan Chi về đến căn nhà lá, mọi người đã tỉnh giấc. Sơn đang ngồi uống nước chữa cháy chiếc cổ khô rát vì rượu. Anh ngẩn đầu lên nhìn nàng, như dò hỏi.
 
– Em đi tắm biển chút – Lan Chi nói, dù gì tóc nàng dính cát và nước biển cũng không thể dấu chồng.
– Em tắm biển ? Em không mang theo đồ bơi mà. – Sơn ngạc nhiên, giọng anh hơi to, đã thu hút một số người quan tâm.
– Em… em tắm truồng – Lan Chi nói nhỏ như muỗi kêu vào tai Sơn.
 
Mặt Sơn đỏ hồng lên, anh tưởng tượng tới cảnh Lan Chi trần truồng tắm biển mà người cảm thất nhộn nhạo, khó chịu. Nhìn gương mặt Sơn, tuy không nghe được câu trả lời của Lan Chi nhưng ai cũng đoán được, bắt đầu mỗi người tưởng tượng ra một cảnh thiên thai, hoang dã. Lan Chi nhìn ánh mắt của mọi người nhìn mình, nàng đoán được họ đang nghĩ gì, nàng cúi đầu, che đi gương mặt đỏ rực của mình.
– Có ai thấy không? – Sơn không kềm được, hỏi nhỏ.
Lan Chi nhìn chồng, anh đáng yêu quá, nàng muốn chọc anh một chút.
Có chứ, cả làng ra xem em tắm. Họ còn xuống tắm chung nữa, vui lắm – Lan Chi nói câu đó xong, nhìn chiếc miệng há hốc của chồng. Không chịu được nữa, cười lăn. Mọi người nghe câu nói của nàng đều cười theo. 
Hồng Sơn ý thức được mình vừa bị vợ dắt mũi, mặt anh đỏ hồng. Anh bực tức nhảy chồm lên người vợ, hôn ngấu nghiến lấy môi nàng. Lan Chi khẽ đẩy anh ra, lườm một cái, mắt liếc qua mọi người, ý trách anh không ý tứ.
 
Buổi chiều hôm đó, mọi người tiếp tục chụp hình, quan cảnh là trong căn nhà lá, rừng dương và chiếc thuyền thúng. Để chụp được cơ thể trần truồng của hai người con gái cuộn tròn nằm gọn trong chiếc thuyền thúng, bốn người đàn ông trong nhóm và ba anh chàng vui tính của làng chài phải hì hục lấy cây, cột chặt thành dàn giáo chịu được trọng lượng của một người, riêng công đoạn này mất gần 90 phút. Sau đó, anh em thay phiên nhau leo lên chụp. Lan Chi rất ấn tượng với những pô hình này, nó trần trụi nhưng lại gần gũi như thuở lọt lòng mẹ, được ôm ấp trong hơi ấm của mẹ, của quê hương. Đó là cảm nhận của nàng, có thể không đúng ý tác giả, nhưng cảm nhận là quyền riêng của mỗi con người.
Cuối ngày, nhóm Lan Chi ra về, trong nuối tiếc và tiễn đưa của dân làng, đặc biệt rất nhiều đàn ông.
 
Trên đường về, mọi người đều hăng hái, vui vẻ cười đùa, có lẽ vì hài lòng với những tác phẩm của mình, cũng có lẽ vì đường về của họ là đi xuống dốc ít vất vả hơn nhiều lúc đi. Nhưng Lan Chi luôn cảm thấy có một ánh mắt tha thiết, soi vào gáy nàng, nàng biết Phúc luôn nhìn mình. Nàng mặc kệ. Nàng không muốn có bất cứ quan hệ gì nữa với Phúc, nhất là sau lưng Sơn. Gần Phúc, nàng có cảm giác như đang phản bội chồng.
 
– Tối nay anh ăn tối xong anh dẫn em ra bãi biển chơi nhé – tiếng Sơn bất chợt vang lên bên tai Lan Chi.
– Ừm, nhưng mà tối lắm, em sợ… – Lan Chi nói.
– Có sao đâu, càng tối càng thích chứ sao? Hai đứa mình tắm biển đêm, anh muốn biết em tắm biển khỏa thân như thế nào? – Sơn nói nhỏ.
 
Lan Chi đỏ mặt, nghĩ đến chuyện lúc trưa, rồi nghĩ đến tối nay, hai vợ chồng âu yếm nhau trên bãi biển vắng, nghĩ tới đây nàng thích lắm. Nàng gật đầu nhẹ.
– Vậy mọi người làm gì anh? – Lan Chi chợt tò mò hỏi.
– Ah.. mọi người chắc đốt lửa nhậu ngoài biển, mà bãi biển bên đảo kia – Sơn ấp úng nói.
– Oh, vậy mình tách ra có kỳ không? Hay là mình qua đó tham gia cho vui một chút rồi kiếm chỗ khác cho hai đứa thôi. – Lan Chi ham vui, gợi ý.
– Không.. không được đâu, kỳ lắm – Sơn vội vàng bác bỏ ý tưởng của vợ.
– Sao kỳ? – Lan Chi nhìn chồng dò hỏi – Anh có gì dấu em ah? – Nàng bỉu môi giận dỗi.
 
– Haizzz… rồi, được rồi mà. Anh nói – Sơn bó tay với biểu hiện của vợ, anh quả thật kém nhất trong vụ nói dối vợ.
 
Theo lời của Hồng Sơn, buổi tối hôm nay sẽ là buổi xả láng của nhóm nhiếp ảnh. Như một truyền thống, chắc của riêng hội này, buổi tối cuối cùng sẽ là đêm giao lưu nghề nghiệp, không giới hạn của anh em hội ảnh và các nàng mẫu. Giải thích theo kiểu đường đường chính chính của Phúc, kể cho Sơn nghe, đây là một hiệp định bất thành văn, giúp nhiếp ảnh gia và người mẫu của mình gần nhau hơn, mọi giới hạn giới tính và những kềm nén khi tác nghiệp sẽ được giải tỏa, giúp các nhiếp ảnh gia vượt qua rào cản tâm lý và nâng cao tay nghề.
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *