“Truyện sex” Ham muốn tiềm ẩn P28

Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P28
Mặt Minh đỏ bừng cúi thấp xuống. Gã cảm thấy bị sỉ nhục, chưa có người đàn bà nào dám nhìn gã với ánh mắt khinh bỉ như vậy. Dù gã có làm họ thỏa mãn hay không, họ cũng không dám chê trách mà luôn gỉa vờ như tôn sùng sự mạnh mẽ của hắn. (truyen xxx dâm)

 

Lan Chi bước vòng qua chiếc bàn, nơi Hành đang hùn hục trên người Ngọc, mắt gã long lên sòng sọc tức tối. Nàng không thèm nhìn gã, tay với lấy chiếc váy và áo mình mặc vào trong ánh mắt tiếc nuối của bao gã đàn ông xung quanh. Nhưng nhìn đôi mắt Hành như ăn tươi nuốt sống nàng, không ai dám bước đến. 
 
Hành nghiến răng ken két, gã căm tức biểu hiện của Lan Chi như xem thường gã. Gã biết ngày hôm nay mình đã xuất tinh hai lần và sắp đạt cao trào cái thứ ba. Hiện giờ Hành có muốn ngưng lại cũng không kịp. Gã căm ghét ánh mắt Lan Chi liếc gã, hôm nay gã hầu như không cò khả năng cưỡng đoạt nàng. Hành gầm lên, đổ gục lên người Ngọc. Cô bé thở hỗn hển, mặt đỏ bừng, mặt mũi còn nhòe nước mắt.
 
Hành quay ngoắt lại, đứng thẳng người lên, mắt nhìn Lan Chi đăm đăm.
 
– Anh nhìn gì? Muốn tôi sao? Còn đủ khả năng không? – Lan Chi bỉu môi, mắt nàng liếc xéo dương vật ỉu xìu ướt nhẹp của hắn.
 
Lan Chi biết mình là tù nhân của hắn, đó là vì nàng ngu ngốc tự dấn thân vào bẫy, hắn có thể hành hạ thân xác nàng như chiến lợi phẩm. Hắn thích thú nhìn nàng đau khổ khi bị dày vò trong tay Bình và Thuận, nay hắn lại cố tình đẩy xa hơn, đưa nàng vào vòng tay kẻ khác để xem biểu hiện vật vã tủi nhục của nàng. Nhưng nàng quyết không để hắn toại nguyện, hắn sẽ không thể thấy sự đau khổ trên nét mặt nàng. Nàng đã thua và bị cầm tù thể xác, nhưng với trận chiến tâm lý này, nàng sẽ thắng. 
 
Hành nghiến răng, bóp chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc.
 
– Mày hay lắm. Đã thế thì ở lại đây đi. Không lo thiếu đàn ông. Mỗi ngày sẽ có hàng trăm thằng thõa mãn mày. – Hành rít qua kẽ răng.
 
– Tặng không cho ông anh hai người đẹp. Nhớ cho nhiều người chăm sóc tận tình hai em nó. – Hành quay lại nói, miệng nhếch lên cười nhìn vẻ mặt rạng rỡ của Minh.
 
– Các người không thể làm như vậy. Đó là tội buôn người, tội khai thác thân xác phụ nữ.. Tội.. – Ngọc hoảng hốt gào lên.
 
– Ha ha.. Buôn người ah? Giết mày ông cũng không ngại. Buôn ah.. Ai nói tao buôn người, tao cho không tụi mày, không thu lấy một xu. – Hành đắc ý cười lớn, xoay lưng đi ra ngoài.
 
Lan Chi chỉ lặng im. Nàng cũng không nghĩ đến kết cục này. Nhưng nàng biết mình không có quyền phản đối.
 
Nhóm người của Hành đi ra khỏi phòng, chỉ có Thuận còn hơi luyến tiếc quay đầu lại nhìn hai người lần cuối.
 
Chỉ còn lại Lan Chi và Ngọc đối diện Minh trong phòng. Mắt Minh sáng lên, dạng cưỡng ép phụ nữ bán thân đối với gã rất bình thường. Chỉ cần giam lỏng một hai tuần, cho chích ma túy liên tục, sau hai tuần gã liền có một người làm việc không công, chỉ cần đủ liều hàng ngày. Hiện giờ trong tay gã cũng có vài ả đào như vậy.
 
– Sao? Khóc lóc gì? – Minh nói, mắt nhìn qua Ngọc.
 
– Vào trong tắm rửa. Thay quần áo chuẩn bị tiếp khách. – Minh nói, gã đi ra ngoài.
 
Lan Chi rùng mình. Không ngờ chính mình có lúc bị xem như hạng người buôn son bán phấn. Nàng nghĩ đến Hồng Sơn. Anh có hiểu ngụ ý của nàng trong cuộc điện thoại cuối cùng không, anh có tìm được tờ giấy ấy không, anh có báo cảnh sát và xông vào nhà tóm bọn chúng không. Chợt Lan Chi nghĩ đến tình huống xấu nhất, nếu Hồng Sơn không tìm được đến căn nhà của Ngọc, nếu bọn chúng không bị bắt, nàng thật sự bị sa đọa trong vũng bùn nhơ nhớp này. Nghĩ đến thảm cảnh đó, lòng Lan Chi dù có sắt đá cũng mềm nhũng ra, giọt nước mắt tuôn rơi chảy dài trên gò má nàng.
 
– Bốp bốp.. Đứng dậy đi. Khóc lóc gì… – chợt một giọng phụ nữ vang lên.
 
Lan Chi và Ngọc nhìn lên, trước mặt hai người là một người phụ nữ phấn son lòe loẹt như cố níu kéo lại thời thanh xuân đã trôi qua.
 
– Nhìn cái gì? Đứng lên. Đi tắm rửa thay quần áo ngay. Bà không lặp lại đâu. – giọng miền Bắc của bà ta chanh chua.
 
– Bà là cái gì hả? Tôi không đi đấy, bà làm gì được tôi. – Ngọc trừng mắt lên nói.
 
– Bốp bốp. – Bà ta vỗ tay, nhếch miệng lên cười, bà đã quá quen thuộc với chuyện trừng trị những đứa cứng đầu.
 
Bốn tên đầu gấu xuất hiện ngay lập tức ngoài cửa, cứ như chờ sẵn. Ngọc hoảng hốt, cô bé chợt nghĩ đến thảm cảnh của mình sắp diễn ra, hai tay ôm chặt mảnh áo rát nát còn lại trên người.
 
– Cho tụi mày đó. – Bà ta chỉ vào Ngọc.
 
Bốn tên lao vào Ngọc. Ngọc ú ớ, chưa kip phản kháng, cơ thể nàng đã bị căng ra, đè nghiến xuống nệm. Bốn gã đàn ông như thú dữ bị bỏ đói lâu ngày, ngấu nghiến khắp nơi trên cơ thể của cô. 
 
– Cứu.. Cứu em với chị Lan Chi.. Không.. Dừng lại.. Đừng mà…
 
Lan Chi bật dậy. Nàng không thể ngồi đó nhìn Ngọc bị xâu xé thô bạo như vậy.
 
– Bà kêu chúng dừng lại ngay. Chúng tôi đồng ý. Bà muốn chúng tôi làm gì cũng được.
 
– Cô em biết điều hơn đó. – bà ta nhìn Lan Chi thật sâu, người phụ nữ mà ông Minh dặn dò không được tổn hại đến nhan sắc. Cô ta thật đẹp.
 
– Á.. Đừng mà.. Dừng lại.. Ah… – Ngọc cố vùng vẫy trong tuyệt vọng.
 
Bà ta nói như vậy nhưng cố tình im lặng kéo dài thời gian, không bảo bốn gã kia lui xuống ngay, muốn cho Ngọc chịu thêm chút đau khổ.
 
– Ah.. Dừng lại.. Ah.. Ưm.. 
 
Lan Chi bực tức giậm chân, lao đến sau lưng bốn gã đàn ông vai u thịt bắp đang hành hạ Ngọc. Nàng ôm cổ một gã phía sau, dùng hết trọng lượng của cơ thể kéo hắn ngã ngữa ra. Gã bất ngờ chưa kịp phản ứng lại, đã bị nàng đạp thẳng lên người lao lên ôm chầm gã khác. Nàng nhìn qua vai gã đó thấy rõ tình trạng Ngọc bên trong. 
 
Ngọc bị một gã đè nghiến hai chân mở rộng, dương vật gã thúc sâu vào người cô bé. Mấy bàn tay thô kệch tranh đua nhau cấu véo hai vú cô bé. Ngọc đau đớn đến hai mắt trợn trắng lên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *