“Truyện sex” Ham muốn tiềm ẩn P26

Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P26
Chiều tối hôm đó, mọi người tổ chức ăn uống vui vẻ với nhau, để chia tay hai vợ chồng Lan Chi về Sài Gòn ngay tối khuya, chuyến bay lúc 22h30. (truyen nguoi lon)

 

Ngồi quanh bàn ăn gồm có ông Cương, vợ chồng Hồng Sơn và Kim, chỉ có bốn người nhưng không khí rất ấm cúng và gần gũi.
 
Hồng Sơn và ông Cương uống rượu với nhau đến mặt đỏ bừng. Kim và Lan Chi chỉ góp vui một hai ly nhưng rượu nặng cũng làm hai nàng má hồng lên.
 
Bất chợt Hồng Sơn thấy choáng váng, hai tay anh đưa lên ôm đầu, rồi gục xuống bàn. 
 
– Anh, anh sao vậy? – Lan Chi hoảng hốt quay sang anh.
 
– Anh ta không sao đâu! Chí một ít thuốc an thần, sẽ giúp anh ta ngủ ngon giấc tới sáng. – ông Cương nói.
 
– Thuốc? Ông làm trò quỷ gì vậy? Tại sao ông làm như vậy chứ? – Lan Chi giận dữ hét lên.
 
– Tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi nên nói với cô trước, nhưng nhìn tình cảm của Hồng Sơn dành cho cô. Tôi biết chắc anh ta sẽ không đồng ý đề nghị của tôi. Nên tôi đành làm vậy.. – ông Cương nói giọng áy náy.
 
– Đề nghị gì? Thỏa thuận của chúng ta đã chấm dứt. Tôi không muốn nghe đề nghị gì của ông hết. – Lan Chi bực tức mặt đỏ bừng.
 
– Đây không phải là việc của riêng tôi. Đây là hệ lụy của chúng ta. – giọng ông kiên nhẫn. – ngày nào chưa bắt được tên Hồng, hắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Trong trường hợp đó, gia đình cô sẽ nguy hiểm hơn bản thân tôi rất nhiều, cho dù cô có về Sài Gòn an toàn thì sự an toàn đó cũng sẽ kéo dài được vài ngày thôi.
 
Lan Chi nhớ đến tên điên đó, nhờ đến đôi mắt đỏ ngầu, đến giọng cười điên cuồng của hắn, nàng cảm thấy rùng mình sợ hãi.
 
– Nhưng tôi làm được gì chứ? – Lan Chi nói.
 
– Chúng tôi phát hiện một gã lởn vởn trong vài ngày xung quanh căn nhà. Rất có thể là tai mắt của hắn. Bọn chúng tìm kiếm cơ hội bắt cô. 
 
– Sao ông không bắt gã tra hỏi nơi trốn của Hồng? Tôi tin với khả năng của các ông, không gì không moi ra được từ miệng gã đó. – Lan Chi nói.
 
– Đâu có đơn giản như vậy! Tôi tin chắc với kinh nghiệm và khả năng của Hồng, không bao giờ gã để đầu mối rõ ràng trước mặt chúng ta như vậy. Gã đó cũng không biết nơi ở của Hồng. Chúng liên lạc với nhau qua điện thoại. – ông nói một cách tự tin.
 
– Chúng ta cần giăng một chiếc bẫy dụ rắn ra khỏi hang. – Ông Cương nói tiếp.
 
– Ông muốn trở thành mồi câu ? – Lan Chi sững sờ vỡ lẽ ra mọi chuyện.
 
Chuyện này quá nguy hiểm, Hồng Sơn dứt khoát sẽ không đồng ý, dù ông Cương có bắt anh giam lại, anh cũng sẽ phản đối. Vì thế ông ta chỉ còn cách thuốc anh, cho anh ngủ đi, rồi thuyết phục Lan Chi.
 
– Không phải là mồi câu, chỉ là thu hút chú ý của bọn chúng thôi. Tôi sẽ không để cô xảy ra chuyện gì. Có thể cô chưa giáp mặt tên Hồng thì chúng tôi đã tóm được gã. – ông Cương rất tự tin với kế hoạch của mình.
 
– Làm sao ông có thể tự tin như vậy chứ?! – Lan Chi không thể an tâm với những câu nói suông của ông ta.
 
– Bằng thứ này. – ông Cương nói, tay ông rút ra khẩu súng K59 đen ngòm đặt lên bàn.
 
Lan Chi nhìn chằm chằm khẩu súng, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một khẩu súng thật gần như vậy. Nàng cảm nhận được sức nặng của nó qua âm thanh phát ra khi được đặt lên mặt bàn gỗ.
 
– Lần này, chúng tôi được chỉ thị sử dụng vũ khí nóng nếu bọn chúng chống cự. Không những như thế chúng tôi còn nhận được hỗ trợ từ đội cảnh sát đặc nhiệm. – ông dương dương tự đắc.
 
Lan Chi nhìn sâu vào ánh mắt ông Cương, ông rất nghiêm túc vì chuyện này. Nàng hiểu tuy lý do ông đưa ra chủ yếu là để thuyết phục nàng, nhưng nàng từng tiếp xúc với tên điên đó, nàng biết gã sẵn sàng tìm vào Sài Gòn chỉ để trả thù nàng. Nếu thật sự chuyện đó xảy ra, thì.. Lan Chi chợt nhìn sang Hồng Sơn, mặt anh đã bớt đỏ, hơi thở đều đều.
 
– Được, tôi chấp thuận. Nhưng tôi muốn biết ông bảo đảm an toàn cho tôi như thế nào?
 
– Thế này nhé… Cô sẽ ..
 
Lúc 9h00, Lan Chi cặp tay, lên xe cùng một người đàn ông, dáng người khá giống Hồng Sơn. Phía trước xe, Kim ngồi bên anh tài xế cũng được thay thế bởi một cảnh sát.
 
Lan Chi khá yên tâm với kế hoạch của ông Cương, lớp bảo vệ kế bên nàng được trang bị súng đầy đủ. Nhưng đó chỉ mới là bề nổi của tảng băng, phía sau nàng còn thêm một lớp bảo vệ nữa, ngụy trang trong một chiếc taxi đi theo. Các tầng lưới khác thì ông Cương chỉ giải thích sơ sài, vừa đủ để Lan Chi hiểu rằng hai lớp bảo vệ của nàng chỉ là dự phòng, họ chỉ ra tay khi nàng gặp nguy hiểm.
 
Chiếc xe đi ra đường lớn, nàng có thể thấy chiếc taxi xanh với biển số 69 đuôi, đang chờ bên lề đường chờ xe nàng vượt lên trước. Hai chiếc xe không chạy quá gần nhau, họ phối hợp với nhau rất chuyên nghiệp lúc trên lúc dưới, đổi lane qua lại. 
 
Khi đến gần đường vào cao tốc Nội bài, một chiếc xe đen khác chạy vượt qua xe Lan Chi. Rồi chạy chậm lại trước đầu xe, anh tài xế rú ga sang lane cho xe vượt qua, nhưng chiếc xe đó như được báo trước, cũng rú ga, và sang lane. Vài lần như vậy xe họ không cách gì vượt qua được. Chiếc taxi xanh bắt đầu chen vào giữa, cố gắng vượt qua, nhưng vẫn chưa thành công. Bất chợt chiếc xe đó thắng gấp. Chiếc taxi không dừng kịp, tông thẳng vào sau xe, bị buột phải dừng lại.
 
– Đi tiếp, đi tiếp, không được dừng lại. – giọng nói ông Cương vang lên trong điện đàm.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *