“Truyện sex” Ham muốn tiềm ẩn P15

Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P15
Bên trong phòng thay đồ, một dãy hộc tủ xếp sát vách tường, trong đó hai ngăn tủ đã mở rộng dành cho hai nàng. Một anh phục vụ, mặc quần ống rộng như alibaba, ngực để trần, tay bưng khay với hai bộ áo choàng tắm xếp ngay ngắn phía trên, anh ta đứng sẵn trước 2 hộc tủ như chờ sẵn hai nàng. (truyen xxx dâm)

 

Thục Nhi đưa tay nhận hai bộ đồ, đưa qua cho Lan Chi một bộ. Nhưng anh ta vẫn đứng nguyên chỗ cũ, hai tay vẫn bưng khay, đầu cúi xuống, không có ý định đi ra ngoài. Thục Nhi nhìn qua Lan Chi tỏ vẻ không hiểu.
 
Lan Chi chật lưỡi, chắc là một quy định gì khác ở đây, nàng thở dài và bắt đầu mở nút chiếc váy. Thục Nhi thoáng chần chừ, nhìn qua thấy anh ta rất thành thật nhìn xuống đất, không hề liếc ngang liếc dọc, nàng cũng đành làm theo Lan Chi. Hai nàng cởi hết quần áo, để lên khay cho anh ta, khoát áo choàng tắm lên người.
 
Một anh chàng khác tiến vào, dẫn hai nàng đi theo một lối nhỏ khác, vào trong một sảnh lớn với nhiều vách ngăn, làm bằng tre nứa, dệt khá thưa chỉ mang tính cách nhỡ, không thật sự che chắn tầm nhìn, giữa mỗi ngăn là bể tắm thủy lực jacuzzi, rộng rãi dành cho bốn người. Khi hai nàng tới nơi, Rujah đã tủm tỉm cười ngồi ngâm mình chờ, phía trên anh để ngực trần, mơ hồ dưới làn nước sôi ục ục hai nàng thấy được phía dưới của anh cũng không che chắn gì.
 
Anh chàng phục vụ sau lưng vẫn đứng đó, cũng một cách biểu hiện như người trong phòng thay đồ, bưng khay, đầu cúi xuống. Lan Chi biết nhiệm vụ của anh ta là thu gom lại áo choàng tắm, nàng nhìn về phía Rujah bắt gặp ánh mắt như chờ mong của anh, anh thoáng đỏ mặt nhìn về hướng khác. Lan Chi đưa tay lên vai, cởi chiếc áo choàng cho rơi xuống, nàng quay lại nhìn Rujah, mắt anh không hề che dấu nhìn vào cơ thể không mảnh vải che thân của nàng. Nàng cảm thấy tự hào vì anh thưởng thức cơ thể mình, mắt anh nhìn dõi theo từng bước chân của Lan Chi đi xuống hồ. Với Rujah, nàng đúng là vưu vật của tạo hóa, vậy mà dù anh cố gắng cũng không thể nhớ rõ đoạn ký ức mê loạn của hai người tại Việt Nam. Lúc này Thục Nhi cũng cởi bỏ chiếc áo choàng, nàng cố gắng bình tĩnh như Lan Chi nhưng không thể, mặt nàng đỏ hồng, ngực phập phồng, cơ thể nhột nhạt khó chịu. Anh phục vụ lui ra, không quên khép lại tấm màn mỏng phủ xuống từ trần nhà.
 
Lan Chi ngồi xuống bên Rujah, Thục Nhi thì kế nàng, cả ba cố tình ngâm mình xuống sâu xuống nước, nhắm mắt lại để đỡ ngượng ngùng. Ba người cứ im lặng như thế, lắng nghe hơi thở nhẹ nhàng của nhau. 
 
Lan Chi đột nhiên cảm nhận được một bàn tay trôi trong nước như cố tình vuốt nhẹ giữa hai chân nàng. Nàng ngạc nhiên, Rujah sao lại hấp tấp như thế chứ, nàng cũng thích anh, nhưng nàng không nghĩ anh vội vàng như vậy. Ngón tay đó như muốn len vào giữa hai chân Lan Chi, thoáng chần chừ hai chân nàng cũng khẽ mở ra. Nhưng bàn tay lập tức rút về, biến mất tăm. Lan Chi cảm thấy bất thường, nàng quay qua Rujah anh vẫn nhắm mắt, nhưng Thục Nhi đã chen vào giữa anh và nàng tự lúc nào, mặt cố bé đỏ hồng lên nén cười. Lan Chi trừng mắt như đe dọa.
 
Tấm màn kéo khẽ, ba chàng phục vụ đi vào, họ rất chuyên nghiệp, cũng với ánh mắt nhìn xuống đất, không hề nhìn ngang liếc dọc, tiến đến đứng sau lưng ba người, tay mở chiếc khăn tắm ra. Rujah hơi đỏ mặt đứng lên trước, anh không nhìn về phía hai nàng, nhưng anh biết họ đang nhìn cơ thể mình. Lan Chi và Thục Nhi mặt đỏ bừng, còn đỏ hơn lúc thoát y trước mặt anh, cơ thể anh thật rắn chắc, ngực nở, bụng nhỏ, bụng nổi vồng lên hai hàng múi cơ, dương vật anh dài, đen, lông xoăn tít sát làn da, nó đung đưa, dù đang ở trạng thái bình thường nhưng vẫn hùng dũng. 
 
Lan Chi nhéo nhẹ Thục Nhi một cái, cô nàng thất thần, nàng sực tỉnh mặt cúi xuống đỏ tới mang tai. Lan Chi đứng lên cũng Thục Nhi, hai nàng bước lên thành hồ, định nhận khăn tắm thì bất chợt hai anh phục vụ quỳ xuống, dùng khăn lau cơ thể cho hai người.
 
– Ah. – Thục Nhi bị bất ngờ lùi lại, suýt hụt chân xuống hồ. 
 
Nàng mắc cỡ đỏ mặt, đứng im cho người đàn ông lạ lau khô thân thể của mình. Lan Chi thì đỡ hơn, nàng cố tình quay lại đối diện ánh mắt của Rujah, hai tay dang ra cho bàn tay cầm khăn tắm phía sau lau người mình. Rujah lúc này đã quấn khăn ngang bụng, nhưng nhìn ngắm hai người đẹp được phục vụ như vậy, dưới khăn của anh cũng nhô lên. Anh quay mặt chỗ khác, hít thở sâu để ổn định tinh thần.
 
Ba người được dẫn đi qua dãy phòng nhỏ vào một phòng xông hơi khá lớn. Rujah mở cửa bước vào trước, khói hơi nước tràn ra ngoài, mờ mịt cả tầm nhìn, Lan Chi đi ngay sau lưng anh, nàng thấy anh tháo khăn tắm móc lên gía treo ngay lối vào, nàng cũng bắt chước làm theo, Thục Nhi cũng vậy. Dù gì đối với các nàng, Rujah cũng không tìm được gì mới trên cơ thể của mình. Hơi nước dầy đặc, Lan Chi cảm thấy hơi ngộp thở, nhưng đây là cảm giác đặc trưng của xông hơi, nàng chỉ nhìn xuống đất đi theo bước chân của Rujah. Anh xoay người lại, ngồi xuống một băng ghế dài bằng gỗ thông, cùng chất liệu với cả căn phòng. Lan Chi và Thục Nhi tự nhiên tiến đến ngồi hai bên anh. Cảm giác mông trần ngồi lên băng ghế ẩm ướt thật kỳ lạ, Lan Chi cũng đi spa thường xuyên ở Việt Nam, nhưng nàng thường quấn khăn. 
Khi Lan Chi và Thục Nhi nhìn lên, hai nàng giật mình khi thấy rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình, đa số là ánh mắt đàn ông. Trong phòng không hề ít người, đàn ông, phụ nữ, người Phương Tây, ngồi xen với Châu Á. Nhưng đa phần chỉ có đàn ông là cởi bỏ khăn tắm, còn phụ nữ chỉ có hai người phương Tây tóc vàng là hoàn toàn khỏa thân, Lan Chi và Thục Nhi là hai người phụ nữ Châu Á duy nhất dám khỏa thân trong này. Hai nàng cúi gầm mặt xuống, chưa bao giờ mình khỏa thân trước nhiều người như vậy, cảm giác thấp thỏm bất an lan toàn thân. Bất chợt bàn tay ấm áp của Rujah đặt lên tay Lan Chi, nàng ngẩn gương mặt đỏ hồng xinh đẹp của mình nhìn anh, bàn tay của anh cho nàng niềm tin vào bản thân. Nàng hít thở thật sâu, mặt ngẩn lên, tâm trí nàng đã bình ổn trở lại, nàng nhìn quanh nhận ra phần lớn ánh mắt những người đàn ông đang nhìn mình chỉ có tính tò mò và tán thưởng thân thể nàng. Lan Chi cảm thấy thoải mái hơn, nhìn qua Thục Nhi vẫn đang gồng người, nhìn cô bé như một con tôm bị luộc chín, nàng phì cười.
 
Ba người không ngồi trong đó lâu, Lan Chi đứng lên trước, nàng tự tin đi ra ngoài, ngay lối ra, có một anh phục vụ chờ sẵn, lau người và quấn khăn cho cả ba người. Chất lượng phục vụ nơi này theo suy nghĩ của nàng là tuyệt đối hoàn hảo, họ làm cho nàng cảm thấy mình được chăm sóc kỹ hơn cả bản thân mình tự lo cho mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *