“Truyện sex” Ham muốn tiềm ẩn P14

Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P14
Hai ngày, mình đã nằm đây 2 ngày, không hề biết gì. Đã xảy ra chuyện gì vậy, đầu nàng lại nhói đau. Nàng còn nhớ lần cuối cùng, nàng uống cafe với anh chàng Thái Lan, đại diện cty mẹ, thuốc lá, vị ngọt trên lưỡi, sự bức rứt trong người, lưỡi mình cuốn lấy một chiếc lưỡi khác, cơ thể bồng bềnh… Chợt tay chồng đưa lên day day hai bên trán nàng, lông mày Lan Chi dãn ra, cảm giác thật dễ chịu.  (truyen18)

 

– Em đừng nghĩ nữa, để anh kể cho em nghe. – Hồng Sơn nói sau tai nàng.
 
Hôm đó nàng bị người ta hãm hại, cho thuốc kích thích vào thuốc shisha, Rujah vô tình hút chung với nàng, cả hai cuốn lấy nhau. Hai tên côn đồ theo kế hoạch là phải quay phim cảnh nàng lăn lộn với Rujah, lại không kiềm chế được muốn nhảy vào cưỡng hiếp nàng. Nghe tới đây, hai vai Lan Chi rung rẩy, biết suy nghĩ của vợ, Hồng Sơn kể tiếp. 
 
– Hắn bị bạn của Rujah, đánh ngất xỉu trước khi thực hiện được mưu đồ với em.
Công an đã điều tra ra, kẻ đứng sau vụ này là bà Tươi, bà ta muốn quay cảnh em lăn lộn với sếp để hạ uy tín em. Nhưng bà ta đã sai lầm khi chọn hai tên đó, nếu chúng bỏ đi ngay với đoạn video đầu tiên thì mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Bà ta bị khai và bị bắt ngay hôm sau. – Hồng Sơn kể khá lưu loát.
 
– Bà Tươi, bà Tươi nào nhỉ? – Lan Chi tự hỏi – Tươi, Phó giám đốc hỗ trợ kinh doanh?
 
– Hình như là bà đó. – Hồng Sơn nói.
 
 
– Rujah đâu? – Lan Chi hỏi.
 
– Anh ta cũng được đưa vào đây. Hôm qua sau khi tỉnh lại đã được đưa về nước. – Hồng Sơn nói, lén quan sát biểu hiện của vợ – Anh ta có qua đây thăm em, anh ta xin lỗi, có vẻ rất áy náy.
 
– Vậy ah – Lan Chi dửng dưng, nàng cũng không biết Hồng Sơn vừa thở phào sau lưng mình.
 
Lan Chi quay lại, nhìn Hồng Sơn thật sâu, mắt anh thâm quầng vì mất ngủ, ngón tay vuốt nhẹ lên khóe mắt hõm vô của anh, xót xa.
 
– Em xin lỗi. Em đã làm anh lo lắng. – Lan Chi nói nhỏ.
 
– Em không cần xin lỗi anh. Không phải lỗi em mà. – Hồng Sơn nhỏ nhẹ – Anh chỉ lo lắng sẽ mất em, hay là …hay là em xin nghĩ làm nhé.
 
Lan Chi không nói gì, tay nàng vuốt ve mặt chồng, câu hỏi này anh đã hỏi rất nhiều lần, nàng không cần trả lời, anh cũng đã biết ý nàng. 
 
Lan Chi nghỉ làm một tuần. Nàng ở nhà nghỉ ngơi, đi uống café với bạn. Hồng Sơn cũng chăm sóc nàng thật chu đáo, tối anh chỉ dám ôm vợ ngủ, không dám đòi hỏi gì, anh sợ nàng còn ám ảnh của sự việc vừa qua. Lan Chi hiểu ý anh, thật ra nàng không bị ảnh hưởng tâm lý gì, vì thật sự nàng muốn cũng không nhớ được nhiều. Nhưng nàng xem như đây là thời gian nghỉ ngơi cho chồng, sẽ tốt hơn cho sức khỏe của anh.
 
Sáng thứ Hai, Lan Chi dậy sớm, sửa soạn tới Công ty, hôm nay nàng đi làm lại, dù anh Linh có gọi điện hỏi thăm và khuyên nàng nên nghỉ dài hơn, nhưng nàng không muốn tập hư mình. Hồng Sơn cũng dậy sớm, đưa vợ đi làm, anh chưa muốn cho nàng chạy xe máy một mình.
 
Khi vào đến cơ quan, Lan Chi chợt cảm thấy bất thường, đã tới giờ làm việc tại sao văn phòng vắng ngắt không một bóng người.
 
– Chúc mừng, chúc mừng… – giọng hô vang đồng thanh của mọi người ngay sau lưng làm Lan Chi giật mình.
 
Mọi người muốn dành cho Lan Chi một sự kiện bất ngờ, ai cũng tươi cười, người ôm hoa, người bưng khay bánh kem, chào đón Lan Chi quay trở lại. Lan Chi cảm động, mắt nàng đỏ hoe, chỉ biết ráng mỉm cười thật tươi. Đám đông tách ra, Linh lách người đi đến trước mặt Lan Chi, tay anh cầm một bó hoa lan lớn. 
 
– Chúc mừng em đã quay trở lại làm việc. – Linh nhìn sâu vào mắt nàng, nếu không có mọi người ở đây, anh đã cúi xuống hôn lên môi nàng.
 
– Em cảm ơn anh và mọi người. Em xúc động quá. – Lan Chi nhận bó hoa của Linh, tay đưa lên chậm nhẹ khóe mắt rưng rưng của mình.
 
– Chưa, chưa có gì bất ngờ đâu. Bất ngờ là trưa nay Lan Chi sẽ đãi tiệc “rửa lon” chiêu đãi mọi người – Linh nói to lên.
 
– Hoan hô, rửa lon đi, rửa lon đi… – Mọi người hô lên hào hứng, giọng Thục Nhi to hơn hết.
 
– Rửa lon gì? … – Lan Chi ngơ ngác.
 
– Em được Ban Giám đốc bên kia quyết định bổ nhiệm Giám đốc Phát triển Khách hàng. – Linh – nói nhỏ bên tai nàng, ánh mắt anh nhìn nàng như tự hào và tán thưởng.
 
– Em… thật sự vậy. – Lan Chi vẫn chưa tin vào tai mình.
 
Nàng vui mừng ôm chầm lấy Linh, đặt lên má anh một nụ hôn. Linh đỏ mặt, tay anh che lại chỗ vừa bị hôn, anh đoán chắc đã in một dấu son đỏ, mọi người xung quanh nhìn cảnh vừa rồi, cười ầm lên, trêu chọc.
 
Trưa hôm đó, Lan Chi đãi một chầu thật hoành tráng tại nhà hàng buffet khách sạn 5 sao, nhưng Linh lại lén đi trả tiền trước. Lan Chi khăng khăng đòi gửi lại anh, anh chỉ cười xòa. Anh như chợt nhớ gì đó, lấy trong vali một lá thư, anh đưa cho nàng. Lan Chi nhận ra đây là thư từ Công ty mẹ bên Thái Lan.
 
Nàng mở thư ra, nội dung bên trong cũng khá đơn giản nhưng ấn tượng. Họ chúc mừng nàng và mong muốn nàng sẽ tiếp tục cống hiến cho Công ty, họ mời nàng và gia đình qua thăm Cty mẹ, đồng thời đài thọ hết cho chuyến đi tham quan Bangkok và Pattaya 5 ngày.
 
Lan Chi vui lắm, vì nàng muốn đây sẽ là món quà bất ngờ dành cho Hồng Sơn, anh và nàng sẽ có một kỳ nghỉ vui vẻ tại Thái Lan.
 
Chiều hôm đó, Hồng Sơn đón vợ về, Lan Chi dành cho anh hai niềm vui, nàng lên chức và chuyến nghỉ mát Thái Lan. Hồng Sơn cũng bị vui lây niềm vui của vợ, hai vợ chồng đi ăn tối tại một nhà hàng Tây lãng mạn dưới ánh nến để chúc mừng nàng.
 
Thế là Lan Chi lên kế hoạch đi tái trăng mật với chồng tại Thái Lan, nàng gửi email đăng ký với Cty mẹ, hồi đáp nàng không ngờ lại chính là Rujah. Anh hỏi thăm nàng, đồng thời xin lỗi vì chuyện hôm đó, Lan Chi cũng xin lỗi anh vì người ta muốn hãm hại là nàng lại liên lụy đến anh. Không phải lỗi của riêng ai, thật sự nàng cũng bị thuốc ảnh hưởng nhưng cứ nghĩ đến đoạn trí nhớ ngắn ngủi trước khi hoàn toàn mất kiểm soát, nàng ôm đầu anh kéo rút mặt anh vào vú mình, Lan Chi nóng bừng cả mặt. Rujah đặt vé máy bay, khách sạn cho vợ chồng nàng, anh còn lên lịch trình tham quan của gia đình Lan Chi. Anh hẹn gặp lại nàng tại Bangkok, điểm đến đầu tiên của chuyến đi.
 
Suốt tuần Lan Chi rất vui, nàng mua sắm đủ thứ, lựa chọn từng bộ đồ cho chuyến du lịch của hai vợ chồng. 
 
Còn hai ngày nữa đến cuối tuần, Lan Chi háo hức ở nhà chờ Hồng Sơn đi làm về, nàng định bụng tối nay sẽ cho anh thỏa mãn một phen. Nhưng khi Hồng Sơn về đến nhà, nhìn mặt anh nàng thấy bất an trong lòng. Anh có vẻ rất buồn, dù cố gắng thể hiện bình thường nhưng nàng hiểu anh quá rõ. 
 
Trong buổi cơm tối, Lan Chi đã mất kiên nhẫn, nàng hỏi anh.
 
– Anh sao vậy? Công việc có vấn đề gì sao?
 
– Không, đâu có vấn đề gì! – Hồng Sơn gỉa bộ tươi tỉnh trả lời.
 
– Anh còn giấu em được sao? Hay anh không muốn chia sẻ với em? – Nàng bỉu môi nói nhỏ.
 
– Không, sao em lại nói thế. Anh gặp trục trặc nhỏ chuyện giấy phép công trình thôi. – Hồng Sơn đành nói thật.
 
Lan Chi vẫn nhìn chồng như khuyến khích anh nói tiếp, vì nàng hiểu chuyện nhỏ sẽ không bao giờ làm cho anh lo lắng nhiều vậy.
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *