“Truyện sex” Ham muốn tiềm ẩn P12

Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P12
Lan Chi giở chân lên, đặt hai đầu gối lên nệm ghế, ngồi thẳng lên đũng quần đang nhô cao của ông Sáu Minh. Âm hộ nàng qua lớp quần lót mỏng có thể cảm nhận rõ ràng độ cứng và nóng của dương vật ông. Lan Chi cúi xuống nhìn hai ngón tay run rẩy của Ông Sáu Minh thật chậm rãi đưa lên, kẹp nhẹ vào vạt áo sơ mi của nàng, giở nhẹ ra, mắt ông như dại đi khi nhìn rõ chiếc núm vú nhỏ hồng xinh đẹp của Lan Chi.  (truyen xxx dâm)

 

Ông đưa miệng mình tới chậm chậm hôn nó thật nhẹ, Lan Chi nhắm mắt, cơ thể nàng đang nóng bừng lên, nàng thích cảm giác chậm rãi như thưởng thức cao lương mỹ vị của ông. Lưỡi ông đưa ra, liếm vòng vòng quanh hai núm vú nàng, làm nàng nhấp nhỏm, nhột nhạt cả người, rồi bất ngờ hai tay ông bóp vung ngực nàng lên, miệng nuốt lấy núm vú nàng nút thật mạnh. Lan Chi rít lên, đầu ngữa ra, hay tay túm chặt lấy đầu tóc ông, kéo mặt ông chặt vào ngực.
 
Cánh cửa toilet bậc mở, Linh há hốc miệng nhìn quan cảnh trước mắt, Lan Chi váy kéo cao tới nữa mông, ngồi trên đùi ông Sáu Minh, ngực áo nàng bung ra, hai miếng áo lót lòng thòng bên nách, nàng ôm chặt đầu ông ta vào ngực mình, miệng nàng hướng lên trần, rên rỉ khẽ. 
 
– Lan Chi… Tôi..đã nhìn lầm cô – Linh gầm lên.
 
Anh lao ra cửa, cánh cửa đóng sầm lại làm rung bần bật các bức tranh treo trên tường. 
 
Lan Chi thở phào, vậy là xong, không còn đường quay lại, không còn gì để nuối tiếc, nàng sẽ không phản bội chồng. Đối với tình cảm đặc biệt của Lan Chi và Hồng Sơn, sự chung thủy thật sự là trái tim, là hình bóng trong tâm hồn, không phải là sự trung trinh của thể xác.
 
Ông Sáu Minh vẫn dày vò đôi nhũ hoa của nàng, đũng quần ông cứng ngắt, cố tình đội lên nhấn và âm hộ của nàng. Lan Chi không biết bây giờ nên thế nào, người nàng cũng bức rứt khó chịu, âm hộ nàng đã ướt át, nhưng vì một màn kịch chóng vánh, nhân vật chính đã biến mất từ cảnh đầu, mà phải đáp ứng ông ta, diễn đến cảnh cuối cùng, nàng không cam tâm.
 
Nàng khẽ đẩy miệng ông ra, hai bàn tay che lấy vú. Nàng không biết nói gì, chỉ có thể nhìn Ông Sáu Minh với ánh mắt áy náy.
 
– Cô em không muốn thì tôi ngưng thôi… Nhưng tôi nói trước, với kiểu yêu lo lắng chăm sóc như cậu Linh thường chỉ có ở những người đàn ông vị tha. Tôi dám chắc cậu sẽ quay lại …bất cứ lúc nào. – Ông nói luôn như có chuẩn bị.
 
Lan Chi nghĩ ông có lẽ ông nói đúng. Tuy nàng tiếp xúc với anh Linh không được bao lâu nhưng nàng vẫn tin anh không bỏ nàng lại một mình. Ngoài tính vị tha theo ông Sáu nói, anh Linh là một người đàn ông rất có trách nhiệm. Nếu anh quay lại lúc này, màn kịch vỡ lỡ, vậy chẳng phải là đổ sông đổ biển hết hay sao.
 
Bàn tay nàng đang đặt trước ngực ông Sáu Minh từ nảy giờ, từ từ buông xuống. Ồng không chờ một giây nào hết, khác hẳn lúc bắt đầu, lao vào ngực nàng ngấu nghiến.
 
Ông cởi mảnh áo vướng víu trên người nàng, ông dìu Lan Chi ngã người xuống ghế, tay ông khéo léo mở dây kéo váy tuột nó qua đôi chân thẳng trắng ngần của nàng. Ông Sáu Minh đứng thẳng người lên ghế, nhìn ngắm tác phẩm của tạo hóa, nàng không phải người có đôi chân dài nhất, cũng không có bộ ngực vĩ đại nhất, nhưng tất cả những bộ phận trên cơ thể nàng vẫn là sự kết hợp hoàn mỹ nhất. Ông hít một hơi sâu, bắt đầu dùng tốc độ cao nhất cởi quần áo mình.
 
Lan Chi nằm đó, nhắm nghiền mắt, bây giờ trên người nàng chỉ còn một mảnh quần lót mong manh nhỏ bé, nàng nghe tiếng sột soạt cở quần áo của ông Sáu Minh. Nàng cảm thấy mâu thuẫn với chính mình, nàng cũng muốn anh Linh lao vào giải cứu mình, nhưng người nàng đang rạo rực khó chịu, kêu gọi nàng tiến xa hơn nữa.
 
Ông Sáu Minh nằm xuống, ôm chầm lấy cơ thể nàng ông vuốt ve, hôn hít không chừa lại một khoảng trống nào trên làn da trắng tinh của Lan Chi. Ông giở đôi chân của Lan Chi lên, hai tay ông nóng hừng hực níu lấy hai dây quần lót của nàng. Ông không nói gì, ông biết đây là phòng tuyến cuối cùng, nếu thành công ông sẽ được sở hữu thân thể này dù chỉ trong đôi lát. Hai tay ông níu nhẹ quần lót, chờ đợi phản ứng của nàng. Lan Chi vẫn không mở mắt, nàng thầm gọi Linh trở về, nhanh đi, nhanh đi anh, nhưng nếu anh quay lại… Lan Chi thở dài, nàng ưỡn người nâng mông cao lên, chiếc quần lót nàng trong tức khắc bị kéo tuột mất.
 
Ông Sáu Minh, nhẹ nhàng mở hai đầu gối nàng ra, mặt Lan Chi đỏ hồng, cảm giác ánh mắt người đàn ông quét vào âm hộ mở rộng của mình, làm Lan Chi như thở gấp hơn. Nàng bất chợt cảm nhận hơi thở nóng rực của ông Sáu ngay giữa hai chân nàng. Chiếc lưỡi ông thật dài, thật nhám quét từ dưới hậu môn, quét ngược lên, Lan Chi cong người, tiếng rên lớn bật ra khỏi miệng. Cảm giác thật khó tả, nàng chưa bao giờ được ai phục vụ kiểu này. Chiếc lưỡi đó thật mạnh mẽ, tách hai mép âm hộ đã mộng nước của nàng, quét sâu vào trong. Lan Chi không còn suy nghĩ gì mâu thuẫn nữa, nàng chỉ muốn thời gian ngừng lại, hai chân nàng một gác cao trên tựa lưng sofa, một buông thỏng xuống sàn, mở rộng ra, hai tay nàng như cố nhét đầu ông Sáu vào âm hộ mình. 
 
Rồi một vật ấm nóng, cứng ngắt đẩy nhẹ vào cửa mình nàng, Lan Chi tự nâng mình lên cho nó vào sâu hơn. Ông Sáu Minh hít thở đều đều như một bài tập dưỡng sinh, ông ôm hai đầu gối của Lan Chi, nhấp dương vật mình ra vào nàng chậm rãi. Rồi tốc độ nhanh hơn, hơi thở dồn dập, âm thanh rên rỉ kết hợp lại tạo nên bầu không khí hoang lạc. Mặt ông Sáu đỏ bừng, ông nhắm mắt lại như muốn kiểm soát cao trào của mình, nhưng không thể, có lẽ vì hôm nay ông gặp Lan Chi làm cho ông phấn khích quá. Ông đổ gục lên người nàng, ông nghe tiếng thở dài nhẹ của nàng. 
 
Một bóng đen lao vào, nhìn tình cảnh trước mắt, chỉ đứng yên lặng, hai tay nắm chặt run run. Lan Chi quay mặt qua nhìn, nàng không nói gì, nói gì bây giờ. Nàng trần truồng, hai chân giang rộng, đè lên nàng là một ông gìa sáu mươi tuổi, dương vật của ông ta đang teo lại trong âm hộ nàng. Còn lời nào nói rõ hơn một hình ảnh trước mắt.
 
– Tôi đợi cô dưới lầu. – Linh nói, giọng anh khàn đục.
 
Anh đi ra ngoài. Lan Chi đẩy ông Sáu Minh ra, ông nhìn nàng, mặt nàng lạnh băng, ông cảm thấy áy náy vì đã không thỏa mãn được cho nàng, nhưng không biết nói gì, ngồi im. Ông im lặng, quan sát Lan Chi mặc đồ như muốn vớt vát lần cuối thân thể hoàn mỹ của nàng.
 
– Tôi đi trước – Lan Chi nói, mặt không nhìn lại, đi thẳng.
 
Nàng xuống lầu, bắt gặp rất nhiều ánh mắt nhìn mình kì quái, có lẽ họ biết, nhưng Lan Chi không quan tâm, nàng đi thẳng ra xe.
 
Trên xe, Linh ngồi nhắm mắt lại, không nói gì, Trung thì thỉnh thoảng liếc nhìn nàng qua gương dò xét. Nàng cũng làm ngơ trước ánh mắt của hắn, mắt nàng nhìn ra đường. Ánh nắng chiều vàng óng ả, đổ bóng nghiêng nghiêng của những dãy nhà san sát nhau. Thành phố Cần Thơ thật yên bình, xe cộ thưa thớt, tâm tình Lan Chi trầm xuống, nàng nhớ Hồng Sơn da diết, còn một ngày nữa nàng mới được gặp anh. Không biết anh có bia rượu nhiều quá không, không biết anh có say mê Thục Nhi nhiều quá không, không biết anh có nhớ đến em không.
 
Về đến khách sạn, Trung lo đậu xe, Lan Chi đi chung thang máy với anh Linh lên lầu. Anh không nói tiếng nào, vẫn không nhìn nàng một lần nào. Lan Chi muốn nói gì đó với anh, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. 
 
Bước ra thang máy, Lan Chi đi trước, nàng mở cửa phòng mình đi vào, nhưng chỉ khép lại không đóng hẳn. Bóng Linh đi lướt qua ngay sau đó vài giây nhưng nàng tin rằng anh thấy được hành động của mình. 
 
Lan Chi cởi hết quần áo ra, ném lên giường, đi thẳng vào buồng tắm, nàng không đóng cửa phòng tắm, nàng biết nếu có người đi trên hành lang, nhìn qua khẽ hở của cánh cửa có thể thấy rõ nàng đang tắm bên trong. Nhưng nàng khá yên tâm vì tầng này rất vắng khách, vì nàng tin Linh sẽ rất nhanh qua đây tắm chung với nàng. Lan Chi mở vòi sen, dòng nước tẩy đi những chất nhơ nhớp trên làn da nàng, trong âm hộ nàng, nàng chà sát sữa tắm khắp người. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *