“Truyện sex” Ham muốn tiềm ẩn P11

Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P11
– Một ly thôi đó. Đừng ép tôi – Lan Chi đưa tay nhận lấy và uống gọn.
 
Nàng nhăn mặt vì vị nồng của lọai rượu Tây này, trán nàng bắt đầu rịn mồ hôi.
 
– Có muốn xem lại nó cho rõ không? – Lão già nói nhỏ.
 
– Xem gì?.. Ah, không, không… tôi không muốn – Lan Chi vừa nói vừa lùi người về, mông nàng đã chạm đến rìa của nóc ghe. (truyen18+)

 

– Ha ha.. cô em có biết nó nuôi bao nhiêu người đàn bà của cái xóm này không? – Giọng ông ta hơi lè nhè, tay nắm lấy đũng quần dứ dứ.
 
– Không một đứa nào làm với nó một lần mà quên được, có muốn thử không? – Hắn nói tiếp.
 
– Không.. không.. ông mà bước đến một bước là tôi nhảy đấy. Tôi không biết bơi đâu – Lan Chi cũng đứng lên thủ thế.
 
Hắn hơi ngần ngừ, hắn ngồi yên đấy, không nói gì nữa, nhưng vẫn liếc nhìn Lan Chi ánh mắt lóe lên. 
Lan Chi leo xuống, nàng đi ra phía trước đến mũi ghe, ngồi đây nàng cảm thấy yên tâm hơn, tránh xa lão già gớm ghiếc đó. Nàng ngồi đó, 15 phút sau thì Linh và Trung bơi về đến nơi, Lan Chi thở phào nhẹ nhõm, 15 phút vừa qua dài như vô tận. Linh vừa nhúng người lên ghe, Lan Chi đã vọt với bên anh, nàng nói mình mệt muốn đi về ngay. Ánh mắt anh nhìn nàng, miệng hơi mỉm cười.
 
– Thì về, nhưng em cũng phải cho anh mặc quần vào chứ! – Anh nói, mắt nháy tinh nghịch.
 
Ah.. – Lan Chi cúi xuống nhìn, rồi quay mặt đi ngay, mặt nàng đỏ như nắng chiều, trong lúc vội vàng nàng quên mất.
Về đến nhà, chui vào phòng, nàng chốt cửa thật kỹ, tinh thần Lan Chi mới ổn định lại. Sau khi suy nghĩ mọi chuyện, nàng muốn sáng sớm mai phải rời đây càng nhanh càng tốt. Lan Chi chìm vào giấc ngủ, vì thể xác và tâm trí của nàng đã mệt mỏi quá độ.
 
Sáng sớm hôm sau, một chiếc xe Lexus màu đồng chạy thẳng hướng Cần Thơ. Lan Chi đã vui vẻ hoạt bát trở lại. Đoạn đường gần 30 phút, thoáng cái đã tới, Lan Chi muốn ghé khách sạn trước để nàng thay đồ, vì nàng không thể mặc bộ đồ nhăn nhúm này vào Hội Chợ được.
 
Chiếc xe dừng trước Khách sạn Thanh Hoa trên đường Trần Phú, đây là khách sạn tư nhân nhưng có quy mô khá lớn, cao 18 tầng, 4 thang máy, hồ bơi tầng thượng… Lan Chi vào ở phòng kế bên sếp Linh, còn Trung thì bị ép xuống tầng dưới vì không đủ phòng chung một tầng. Nàng lao vào trong, cấp tốc tắm rửa, thay đồ và không quên gọi điện thoại cho chồng.
 
Nghe giọng anh ngái ngủ, Lan Chi thật thương anh, sáng hôm nay Chủ Nhật mà mới 7 giờ sáng mình đã gọi anh dậy.
 
– Lan Chi hả? Em ở đâu? Sao qua tới giờ mới gọi cho anh? Anh gọi em lại tắt máy điện thoại. – Sơn hỏi dồn dập.
– Em không sao mà. Anh yên tâm – Nghe giọng chồng quan tâm nàng thấy ấm áp.
 
Nàng kể sơ qua về những tình huống của nàng, dĩ nhiên cũng tránh đi những tình tiết nguy hiểm để anh không lo lắng. Hồng Sơn dặn dò vợ phải tìm mua ngay 1 số điện thoại mới và gọi về báo cho anh biết số. 
Bất chợt ở đầu giây bên kia vang lên tiếng chuông điện thoại, rồi tiếng kéo cửa kính ban công, giọng vang lên Sơn hơi run:
 
– Ừ, em ráng giữ gìn sức khỏe nhé. Ăn uống đầy đủ đó.
 
Lan Chi hơi im lặng, vì nàng suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại đổ bên người Sơn, nghe khá quen thuộc. Nàng chợt nghĩ ra, rồi thở phào nhẹ nhõm.
 
– Alô – giọng Sơn lo lắng.
 
– Em nghe nè… Em lớn rồi, em tự biết lo cho mình mà, anh yên tâm. Anh cũng ăn uống đàng hoàng đó, không được uống nhiều rượu bia. Và nhớ gửi lời hỏi thăm của em đến Thục Nhi nhé. Nhắn cô ấy, em cho cô ấy mượn chồng 3 ngày thôi đấy, khi về phải trả lại nguyên trạng đó.
 
– Em.. Anh… Haizz anh xin lỗi, vì anh quá say đêm qua, nên mới gọi nhờ Thục Nhi đưa anh về. – Sơn giải thích.
 
– Em không sao. Trước khi đi em cũng đã nói với anh là nếu nhớ em thì tìm Thục Nhi mà. Anh rất ngoan, rất nghe lời em. Em vừa đi là anh tìm cô ấy ngay. – Giọng Lan Chi nghe hơi chua chát.
 
– Không phải vậy đâu, em đừng giận anh. Không phải vậy đâu – Sơn nói liên tục như sợ nàng ngắt máy.
 
– Em nói vậy thôi. Em không ghen với Thục Nhi đâu. Nhưng em có hơi buồn vì anh đấy. Thôi được rồi, anh không phải lo lắng như thế. Anh cứ thoải mái trong thời gian này đi. Em yêu anh. Em phải đi đây. – Lan Chi cúp máy.
Nói nàng hoàn toàn không ghen, nàng cũng không tin vì lòng nàng buồn bực, xót xa. Nàng biết anh có nhu cầu của đàn ông, nhưng ngay sau khi nàng đi, anh không nhịn được một đêm sao. 
 
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng anh Linh vang lên bên ngoài.
 
– Xong chưa em ơi. 
 
– Dạ, em ra liền.- tiếng Lan Chi vang lên.
 
Nhưng nàng vẫn ngồi trên giường, bần thần suy nghĩ, tại sao mình lại nóng với chồng như thế, Thục Nhi cũng do nàng dành làm quà bất ngờ cho chồng, cũng là nàng khuyến khích anh đi tìm nàng nếu có nhu cầu. Trong khi đó, anh yêu nàng như vậy, anh hy sinh đủ thứ vì những thú vui của nàng, nhưng chỉ vì chuyện anh tìm tới Thục Nhi sớm hơn nàng dự định thôi. Mắt Lan Chi như tinh tường được sự việc, nàng tỉnh táo trở lại, đứng lên nhìn lại mình qua gương, mỉm cười rồi đi ra ngoài.
 
Lan Chi mở cửa ra, thấy anh Linh đang dựa tường hút thuốc, dáng anh cao ráo, mặc chiếc vest đen, thật lịch lãm. Nàng đi đến bên anh, hai người nhìn nhau cười rồi đi xuống thang máy. Linh ngắm nhìn Lan Chi trong kính thang máy, nàng mặc một chiếc váy đen qua đầu gối, phía trên là chiếc áo ren trắng, tay dài, kín cổ, nhưng vẫn ôm sát thân mình tôn lên đường nét của nàng.
Hội chợ Nông nghiệp năm nay thật hoành tráng, có cả sự tham gia của các nước bạn trong khối ASEAN, giới thiệu từ sản phẩm nông nghiệp, các sản phẩm phụ trợ như thuốc trừ sâu, phân bón, máy móc … Hàng trăm cửa hàng, dầy đặc chen chút trong khuôn viên rộng gần 35,000 mét vuông, đi giữa các lối đi cứ như mê cung.
 
Sếp Linh và Lan Chi đi tới khu vực có gian hàng của Công ty. Gian hàng được trưng bày khá hợp lý, bắt mắt, có các cô PG đứng phía trước phát quà tặng cho khách tham quan. Ai cũng sôi nổi chuyện trò hỏi han hai người, không khí rất vui.
Sau đó tới giờ trưa, anh Linh báo hẹn ông Sáu Minh, là chủ của miếng đất 5 hecta anh định thuê nuôi trồng thử nghiệm. 
Buổi gặp mặt được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng trên đường Hoàng Hoa Thám trong phòng riêng. Ông Sáu Minh không phải là nông dân như Lan Chi nghĩ, ông ta là một thương lái, đầu cơ nông sản, bất động sản, miếng đất đó chỉ là một cái vảy cá trên mình con cá vàng thôi. Ông nhìn các điều khoản rất kỹ, còn yêu cầu bổ sung nhiều quy định bồi thường về các tác động môi trường nước theo mẫu nước lấy trước và sau so sánh các hàm lượng chất dinh dưỡng … Lan Chi theo đồng ý của sếp Linh, thêm luôn các điều khoản này vào hợp đồng dùng máy laptop mang theo. Buổi gặp mặt thành công tốt đẹp, hợp đồng được ký thời hạn thuê 6 tháng bằng 1 vụ mùa canh tác.
Sau khi ăn uống xong, anh Linh mời ông Sáu Minh đi hát hò, nhậu nhẹt, vì theo anh được giới thiệu, ông Sáu cho thuê rất nhiều mảnh đất làm thử nghiệm phân bón và thuốc trừ sâu. Những hợp đồng thuê đó từ công ty đối thủ mà Linh muốn tìm hiểu, anh muốn tạo mối quan hệ, để ông cung cấp cho anh các mẫu đất đang được thử nghiệm.
Linh muốn đưa Lan Chi về trước nhưng nàng không muốn. Vì về khách sạn lại nhớ đến chuyện của Sơn, nàng càng buồn hơn. Ông Sáu Minh dẫn đường, vì ông còn hơn cả thổ địa nơi này. Thế là cả ba người đều đi. 

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *