“Truyện sex” Ham muốn tiềm ẩn P10

Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P10
Không hiểu sao, Lan Chi không phản đối, nàng cũng đang tự hỏi, bàn tay anh ấm áp sau lưng làm nàng yên tâm. Nhưng đối với mọi người xunh quanh, vị trí Lan Chi đã được xác định. (truyen nguoi lon)

 

Quần áo Lan Chi đã để lại trên xe hết, nên buộc lòng nàng phải mặc đồ do Linh mượn. Anh nói là của dì anh. Lan Chi vào phòng tắm trong nhà, căn nhà rộng như thế nhưng chỉ có một cái phòng tắm. Phòng tắm rất sạch sẽ, ốp gạch men hoa văn canh đỏ sặc sỡ, cao hơn đầu người, không có bình nước nóng, cũng không có vòi sen, chỉ có một chiếc vòi bằng đồng đưa cao tới lưng quần, một thau nước cũng bằng đồng, bên trong là cái gàu múc nước bằng gỗ và một chiếc ghế gỗ chồm hổm, đúng phong cách nhà quê.
 
Lan Chi cởi quần áo ra, xả sơ qua chiếc áo trắng bị lấm bùn, khi nàng chạy. Nàng nhìn chiếc điện thoại sũng nước tắt ngủm, thở dài, lo lắng vì nàng hứa gọi điện thoại cho chồng khi đến nơi. Nàng tranh thủ tắm một chút, dù gì cũng đã mệt mỏi cả ngày. Làn nước mát lạnh ban đầu làm nàng hơi khó chịu, nhưng sau đó nó lại mang đến cảm giác thật sảng khoái.
 
Khi nàng mặc bộ đồ vào mới dở khóc dở cười, là đồ bộ bằng vải thun, mặc ở nhà, rộng thùng thình, cổ áo nhúng ly rất điệu, nhưng lại trễ xuống khá sâu. Nhìn ngắm mình trong gương nàng lo lắng, vì quần áo lót của nàng đã ướt hết, nếu mặc vào thì khó chịu, có thể bị ngứa, nhưng nếu không, nàng lấy tay kéo cổ áo ra nhìn xuống, nàng có thể thấy trọn vẹn bộ ngực mình. Hay là mượn, nàng thầm rùng mình, dẹp ngay ý nghĩ đó.
 
Khi Lan Chi đi ra ngoài thì đã có khách tới, Linh đang loay hoay chạy tới lui tiếp khách, Lan Chi chợt lúng túng đứng đó cảm thấy mình thừa thải. Chợt Lan Chi thấy anh Trung tài xế đang ngồi một bàn tiệc góc xa, vẫy nàng. Nàng ngượng ngùng trong bộ quần áo thùng thình đi nhanh qua đó, cầu mong không ai để ý tới mình. Tới bên bàn tiệc, Lan Chi nhận ra còn đúng 1 chỗ cho mình, xunh quanh toàn cánh đàn ông, những người này khá quen mặt, hình như là những người đã gặp khi mới vừa chạy về.
 
Lan Chi khách sáo gật đầu chào mọi người trước khi ngồi xuống. Ai cũng nhận ra nàng, họ mỉm cười thân thiện nhưng đôi mắt cứ lướt qua trên người nàng. Khi nàng vừa ngồi xuống, như đúng quy luật đủ số người trên mâm, cỗ bắt đầu dọn ra trong khi một số bàn khác thì khách vẫn chưa tới.
 
– Cô có bị cảm không? Hồi chiều cô làm sếp Linh lo lắng lắm đấy. – Trung bất chợt quay sang nói nhỏ vào tai nàng, mắt hắn không ngại tiện thể nhìn sâu xuống cổ áo Lan Chi.
 
Trung sững sờ, bộ ngực Lan Chi thật lớn, căng tròn, từ góc nhìn đó, hắn có thể nhìn thẳng tới bụng nàng, tuy không thấy được toàn bộ, nhưng hắn có thể khẳng định Lan Chi không mặc áo lót. 
 
Lan Chi ăn qua loa lấy lệ, vì nàng mệt nhiều hơn đói. Bất chợt mắt nàng lóe sáng nhìn về một góc của buổi tiệc, người đàn bà đó, bà béo nàng bắt gặp truy hoan trong ngôi nhà kia. Bà ta đang chạy tới lui, mặt mày hớn hở, đón khách, điều đó nói lên bà ta là người trong nhà bà ngoại của anh Linh, có thể là họ hàng của anh.
 
– Anh Trung ah, em hỏi chút – Lan Chi cho rằng Trung sẽ biết vì anh xuống đây cũng vài lần.
 
– Có mặt – Trung buông chén xuống ngay, quay qua tai như áp sát miệng Lan Chi cho nàng dễ nói, nhưng thực tế là để nuông chiều ánh mắt hư hỏng của mình rà quét trong cổ áo nàng.
 
– Người phụ nữ mặc đồ hoa màu đỏ kia là ai vậy? – Lan Chi không dám chỉ, nàng chỉ hướng dẫn bằng ánh mắt của mình.
 
– Dì Út Thơm, dì của sếp đó, mẹ sếp là chị Hai, dì Út là thứ chín. – Trung nhanh nhẩu nói.
 
– Ah, vậy ah. Em tự nhiên thấy quen mặt, cứ ngỡ gặp đâu đó thôi. – Lan Chi kiếm cớ nói cho qua.
 
Lúc này vừa qua món thứ Hai thì một Bác trong bàn lớn tuổi nhất, lấy dưới gầm bàn lên một can rượu đế loại 20 lít, mọi người ai cũng suýt xoa, hưng phấn.
 
Họ uống theo kiểu xoay vòng, dùng một chiếc ly trà bằng thủy tinh, hoa văn in trên đó đã bay gần hết. Anh Trung cũng bị ép uống 3 ly, rồi cho tha vì có lý do lái xe chính đáng. Lan Chi cũng có phần, nàng cầm chiếc ly lên nhìn màu rượu đục đục, nàng thấy ghê ghê, vì mấy tay đàn ông trong bàn cứ uống một ngụm là quay ra sau nhổ nước bọt xuống thẳng nền xi măng. Chỉ 1 ly nhưng đầy ly uống trà loại nhỏ, kể cũng không ít rượu. Người Lan Chi nóng rần lên, má nàng đỏ nhẹ, nhìn nàng càng quyến rũ. Cánh đàn ông trước khi uống rượu đều lén liếc nàng một cái như nhắm mồi bằng mắt. Họ không dám quá chớn với Lan Chi, vì họ cứ đinh ninh rằng nàng là bạn gái Linh. Tuy Linh chỉ có vai vế là cháu trong nhà này, nhưng chàng là người cháu thành đạt nhất trong cả dòng họ. Không ai dám làm phật ý chàng, vì họ sẽ phải đối đầu với sự giận dữ của Bà ngoại, người luôn ủng hộ, thương yêu chàng. Trên bàn duy chỉ có mình Trung là biết rõ Lan Chi là gái có chồng.
 
– Đây đây, mời mời… – Một người đàn ông tới bàn của Lan Chi cụng ly.
 
Ông ta to béo, đầu hói, nhưng ánh mắt lại nói rằng ông rất hiền và thân thiện.
 
– Cháu là Lan Chi hả? Dượng là dượng của thằng Linh, chồng của Dì Út Thơm – Ông tự giới thiệu.
 
– Ah, dạ cháu chào dượng – Lan Chi chợt hiểu ra nhiều chuyện.
 
– Đây uống với Dượng 1 ly, sau này là người một nhà rồi, không cần khách sáo – ông nói huyên thuyên.
 
Lan Chi nghe câu nói của ông mà đầu cứ to ra, nhưng nàng không thể đứng giữa bàn nhậu mà biện bạch. Nàng nâng ly, uống gọn. Rượu chảy vào cuốn họng nàng nóng rần rần, nàng choáng váng, quay cuồng, tay nàng níu lấy mép bàn, nhưng người cứ nghiêng dần, nghiêng dần.
 
– Ơ kìa, Lan Chi! – giọng của Trung vang lên bên tai, nàng còn ngửi được mùi rượu qua hơi thở của hắn.
 
Lan Chi ngã dựa lên người Trung, tay hắn vòng qua người nàng giữ lại. Lan Chi lắc lắc đầu, một tay nàng vẫn đặt trên vai Trung, nàng cảm nhận vòng tay ôm ngang mông mình thật chặt.
 
– Anh đưa em vào trong nghỉ nhé – Trung nói.
 
Lan Chi không có ý kiến, quả thật nàng chỉ muốn vào trong nghỉ ngơi. Mọi người nhìn nàng với ánh mắt ái ngại. Lan Chi được Trung dìu đi siêu vẹo vào căn phòng nghỉ trưa của nàng. Mọi người đang ngồi hết phía trước ăn nhậu, bỏ căn nhà bên trong trống hoắc. 
 
Tay Trung đỡ lưng nàng run nhẹ phấn khích, nó như vô tình vuốt lên tới ngang lưng, rồi trượt xuống tới phần trên mông. Vào tới trong phòng, Trung dìu nàng nằm xuống, ngồi sát mép giường nhìn ngắm nàng như nhìn một món ăn ngon. Lan Chi mặt đỏ hồng, hai mắt nhắm nghiền, ngực nàng thở phập phồng qua lớp áo mỏng Trung có thể thấp thoáng thấy vị trí nhô lên của hai núm vú. Hắn run rẩy không biết nên bắt đầu từ đâu, tay hắn giơ lên, rồi lại đặt xuống. Hắn cảm thấy căn phòng như ngột ngạt, hắn thở khó khăn. Hắn cúi đầu sát vào ngực Lan Chi, ở đúng chỗ nhô lên nhỏ đó, hắn ngửi được mùi hương thoang thoảng của cơ thể nàng.
 
– Anh không đi ra ngoài, tôi la lên đấy! – tiếng Lan Chi chợt vang lên bên tai Trung.
 
Trung như bị xối một gáo nước lạnh, hắn ngẩn đầu lên nhìn nàng, nàng vẫn nhắm nghiền mắt, như không còn sức kháng cự nhưng… hắn không dám thử.
 
Sau khi Trung đi ra ngoài, Lan Chi đã không cưỡng lại đươc, nàng ngủ thiếp đi. Ranh giới mới nảy thật mong manh, Lan Chi ráng duy trì sự tỉnh táo cuối cùng để đe dọa Trung, nếu câu nói đó không hiệu quả thì nàng…
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *