“Truyện sex” Cô giáo đụ học sinh cấp 3 P2

Truyện sex Cô giáo đụ học sinh cấp 3 P2
– Cô lau nước mắt đi này, vì một người đàn ông phụ bạc mình mà khóc có đáng không?
Trước mặt tôi là chiếc khăn mùi xoa, và khuôn mặt cau có, khó chịu của cậu học sinh đó. Ngước vội vàng và lau vội vàng những giọt nước mắt lăn dài trên má. Mắng lấn át đi cho đỡ ngượng.

 

– Cái cậu này, vào học rồi còn mò ra đây làm gì? Định trốn học ah?
 
– Đâu có, em thấy cô khóc rồi chạy ra đây nên em chạy ra xem sao? Dù gì cũng là đàn ông mà hơn nữa cô lại là giáo viên chủ nhiệm của em mà. Thôi cô nín đi, khóc như trẻ con ấy…hài vãi.
 
– Kệ tôi liên quan gì đến cậu, cẩn thận tôi cho cậu viết bản kiểm điểm đấy.
 
– Ủa em có lỗi gì đâu. Chẳng qua là đàn ông nên em muốn giúp phụ nữ thôi, với lại cô chủ nhiệm mà hii chứ cô giáo khác em cũng không quan tâm đâu.
 
– Biết rồi. Vào lớp đi nhanh lên
 
Tôi giằng lấy chiếc khăn mùi xoa và bước đi thật nhanh về lớp. Cả tiết học không thể nào tập trung vào giảng dạy đầu tôi cứ mông lung và nói như con vẹt. Nhiều chuyện khiến bản thân tôi cảm thấy khó chịu vô cùng mà quên đi nhiệm vụ của tiết học đầu tiên là giới thiệu và làm quen với lớp mình chủ nhiệm. Kết thúc tiết học tôi đi chậm dãi về phòng hội đồng. Cậu nhóc học sinh chạy nhanh theo tôi và nói nhỏ:
 
– Cô yên tâm, chuyện hôm nay em không nói với ai đâu. Ah mà em tên Tú cô nhé. Cô phải nhớ tên em đấy nhé.
 
Giọng nói ấm áp dần dần nhỏ dần khuất bóng theo dãy hành lang. Tú tên cậu nhóc học sinh đó ah? Cảm ơn Tú nhé! Tôi tự nhủ.
 
 
Không biết có phải sự sắp đặt vô tình hay hữu ý của ông trời mà, ông nội của Tú lại là cấp trên cũng là bạn chiến hữu cùng đơn vị với bố tôi. Vì biết tôi là giáo viên chủ nhiệm lớp Tú, nên đã nhờ bố tôi nói với tôi kèm cặp giúp thêm môn toán cho Tú. Ông lo lắng sốt sắng cho thằng cháu đích tôn nên quyết nhờ tôi kèm cặp cho bằng được. Tình cảm vốn đã chớm nảy nở từ lúc nào với cậu học sinh này lại cộng với sự năn nỉ nhờ vả của ông nội Tú mà tôi gật đầu đồng ý, nhận lời kèm thêm cho cậu nhóc này.
 
Nói vậy chứ nhận thức của cậu nhóc cũng không hề kém, nói đúng hơn phải là khá thông mình, không cần phải nói lần thứ hai nên việc dạy kèm cậu cũng rất nhàn nhã chả có gì là vất vả cả. Từ đó mà mỗi giờ học trên lớp cộng với giờ học kèm giữa tôi và Tú trở nên gần gũi hơn. Được cái ông tướng này có suy nghĩ không hề non nớt như trẻ con mà rất người lớn như kiểu từng trải ý. Cũng lạ giữa cô trò tự nhiên gần gũi hơn từng bước. Nhưng tôi ước gì mọi chuyện không tiến nhanh đến vậy, giữa tôi và Tú không có sự thấu hiểu đến vậy. Nó là nguồn gốc của mọi tội lỗi mà tôi đã gây ra.
 
– Cô, em hỏi thật cô nhé.
 
– Vầng hỏi đi ông tướng. Có chuyện gì mà ứ ậm ừ thế.
 
– Người mà cô khóc và oán trách ấy là thế nào ah. Em xin lỗi nếu câu hỏi của em đi hơi quá.
 
– Đương nhiên là quá rồi.
 
– Thôi cô kể em nghe đi, em muốn nghe mà. Chắc người đó với cô có nhiều tình cảm lắm nhỉ?
 
– Sao Tú nghĩ vậy?
 
– Thì em thấy cô khóc vì người ấy mặc dù lúc trước đang cười nên em đoán vậy.
 
– Thôi đi ông tướng chỉ giỏi đoán mò thôi.
 
– Em khẳng định chắc chắn vậy. Thôi cô kể đi em muốn nghe mà. Nhỡ đâu sau này có gì còn rút kinh nghiệm.
 
– Gớm còn bé tí, bẳng mắt muỗi ấy. Yêu đường làm gì. Tôi cấm hết. Tôi mà phát hiện tôi báo cho phụ huynh, đình chỉ học luôn.
 
– Ơ bé gì cô, em lớn rồi không còn trẻ con đâu ah. Thời xưa tầm em các cụ đã lập gia đình hết rồi. Bé gì nữa.
 
Tôi bĩu môi một cái dài thườn thượt:
 
– Thôi tôi xin ông tướng, học hành cho cẩn thận vào chưa hơn ai đâu. Còn bé mà cứ bày đặt.
 
– Ơ cô không tin ah.
 
Tôi chưa kịp phản ứng gì bất ngờ, Tú gồng người lên nằm chặt lấy hai tay tôi đẩy tôi nằm đè ra giường. Đôi mắt Tú mở to nhìn thẳng vào mặt tôi, rồi cậu hạ thấp đôi môi chạm vào đôi môi tôi. Như một phản xạ tự nhiên. Tôi vùng ra và hét lên
 
– Ơ cái thằng bé này, làm cái gì vậy. Cho ăn đòn giờ. Láo toét nào
 
Không để tôi nói thêm câu nào, cậu nhóc lại một lần nữa hôn chặt đôi môi tôi. Cậu nút chặt đôi môi tôi không để cho tôi nói thêm câu nào. Tôi càng lắc đầu đẩy ra cậu càng hôn chặt. Các cụ nói không sai, mười bảy bẻ gãy sừng trâu, cả cơ thể cậu đè lên người tôi ghì chặt lấy cơ thể yếu ớt ấy. Mà lạ thật càng trống cự bao nhiêu cậu càng ghì chặt, càng ghì chặt thì tinh thần kháng cự của tôi càng yếu đi. Mọi thứ như buông xuông thả lỏng dần dần. Một sự gượng ép nhưng có sự chấp nhận – bật đèn xanh từ phía tôi.
 
Cậu ngẩng cao đầu và vuốt những sợi tóc vương trên chán tôi. Một cảm giác thật miên man khó tả, ánh mắt trìu mến ấy nhìn tôi đầy âu yếm:
 
– Thế nào, cô còn nghĩ em trẻ con không? Em nói thật nhé. Đây không phải lần đầu của em đâu. Cô tin không?
 
Tôi tròn mắt nhìn cậu ngạc nhiên không nói được lên lời. Quả thực lúc được cậu nhóc đè lên người và hôn tôi cảm thấy thật hưng phấn, một cam giác thèm muốn trong tôi trỗi dậy, một luồng điện chạy dọc sống lung. Những dây thần kinh hưng phấn được đánh thức và chỉ muốn cảm giác ấy thật lâu. Tự nhiên bị dừng lại đột ngột làm tôi cảm thấy thật khó chịu. Chính cảm giác thèm muốn ấy đã làm bản năng trong con người tôi lấn át lý trí của mình. Nó thôi thúc tôi khơi gợi bản năng trong con người Tú, bản năng của một cậu nhóc mới lớn.
 
– Không tin được, chỉ chém gió là giỏi. Cô thấy nó trẻ con lắm không có chút gì người lớn. Đầy vồ vập như kiểu thiếu kinh nghiệm ấy.
 
– Cô không tin e ah? Được vậy em sẽ cho cô thấy! Cô sẽ phải hối hận vì những gì đã nói. Em nhắc lại em không trẻ con như cô nghĩ đâu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *