“Truyện Sắc Hiệp” Tru Tiên XXX P2

Truyện Sắc Hiệp Tru Tiên XXX P2
Một luồng băng lạnh vô hình không biết từ đâu nhanh chóng lan rộng ra, Sở Dự Hồng thấy thanh Thiêu Hoả Côn đen đủi kia bỗng như sống dậy, hắc khí đằng đằng, hạt châu gắn đầu gậy toả rực thanh quang, chiếu lên mình Trương Tiểu Phàm, dựa hồ hắn đã hoàn toàn biến ra một người khác. (truyen dâm hiệp)

 

Thảy những sự biến hoá ấy đều chỉ diễn ra trong vòng hào quang của Thiếu Dương tiên kiếm, ngoài Sở Dự Hồng ra, chẳng còn ai nhìn thấy.
 
Sở Dự Hồng kinh hãi, nhưng không đợi y kịp phản ứng, luồng khí lạnh đã luồn dưới ánh sáng Thiếu Dương, quấn lấy người y. Sở Dự Hồng lập tức cảm thấy trời xoay đất chuyển, toàn thân quay cuồng muốn nôn ói.
 
Giây lát sau, ánh xanh nhàn nhạt toả ra từ hạt châu trên đầu Thiêu Hoả Côn rọi lên mình y.
Dưới đài, Tăng Thư Thư căng thẳng trông Trương Tiểu Phàm bị quầng sáng kia chụp lấy, chợt nghĩ chắc giờ này hắn đã giống như một con khỉ quay (lẽ ra phải nghĩ là con lợn quay, nhưng không biết tại sao trong đầu Tăng Thư Thư chỉ xuất hiện ý nghĩ về con khỉ), y hầu như không muốn xem tiếp nữa.
 
Ngược lại, bọn đệ tử Triêu Dương Phong lại vỗ tay hoan hô, vui mừng khôn xiết kể.
Chính trong lúc ấy, đột nhiên mọi người nghe thấy trên đài Sở Dự Hồng rống to một tiếng, Thiếu Dương tiên kiếm bay lật lên, hào quang tiêu tán, để lộ ra bóng dáng Trương Tiểu Phàm.
 
Sở Dự Hồng như bị trúng thương rất nặng, liên tục thoái lui, giây lát sau, trước ánh mắt kinh ngạc cua rmọi người, thất khiếu trên mặt y đồng thời rỉ máu, tay phải run lẩy bẩy trỏ Trương Tiểu Phàm, dường như định nói gì đó, nhưng không thể thốt ra được.
 
Giây lát sau, cả thân mình y rung lắc một hồi, rồi ngã vật ra đất, ngất xỉu đi.
Trên đài dưới đài, một bầu tịch mịch, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, kinh hãi không nói được thành tiếng.
 
lão già râu bạc là người đầu tiên khôi phục lại phản ứng, lão chớp mình lên lôi đài, đến bên Sở Dự Hồng, tỷ mỉ xem xét một hồi, thấy y mình mẩy vẫn nguyên vẹn, cũng không có dấu vết trúng độc, tình trạng hiện thời có lẽ là do bị tiên gia pháp bảo đả thương, gây tổn hại vào nội phủ.
 
Lão nhíu mày, đứng dậy, ngó lại Trương Tiểu Phàm, bất giác nhìn hắn bằng cặp mắt khác, ánh nhìn theo đà trượt xuống thanh Thiêu Hoả Côn màu đen hắn đang nắm chặt trong tay.
“Con thắng rồi!” Lão nén nỗi nghi hoặc, bình tĩnh nói.
 
Đệ tử Triêu Dương Phong phía dưới nhốn nháo cả lên, nhưng sự thực bày ra trước mắt, chẳng thể nói gì được, chỉ có điều Sở Dự Hồng bị đánh bại một cách quá khó hiểu, vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ, rõ ràng phần thắng đang nắm chắc trong tay, đột nhiên rống lên một tiếng lại biến thành thua, quả thực là làm người ta không tài nào chấp nhận nổi.
 
Lúc đó Tăng Thư Thư cũng đang nhìn đến đờ đẫn, nhưng nghe thấy lão già râu bạc nói ba tiếng ấy, y lìền xông lên, chạy tới bên Trương Tiểu Phàm, vỗ thật mạnh vào vai hắn, cười lớn: “Hảo tiểu tử, thì ra đệ giấu tài nhé!”
Trương Tiểu Phàm vụt ngoảnh đầu lại, nét mặt đông cứng, lạnh lùng nhìn Tăng Thư Thư.
Đôi con ngươi đen láy, nhưng giá buốt!
 
Tăng Thư Thư chợt thấy ớn lạnh, kinh ngạc kêu lên: “Tiểu Phàm, sao thế?”
Trương Tiểu Phàm nghe hỏi, chợt rùng mình, tựa như nhớ ra điều gì, ánh mắt lập tức nhu hoà trở lại, vẻ băng sương kỳ dị cũng theo đó tan biến mất, khôi phục cảm giác bình thường, nhưng gợn thêm một chút thắc mắc: “Không, không sao, đệ không việc gì, huynh làm sao thế?”
 
Tăng Thư Thư trợn mắt bảo: “Đệ còn hỏi ta làm sao, đệ hỏi ta cái gì, đệ không biết rằng đệ đã thắng trận này rồi ư?”
 
Trương Tiểu Phàm giật thót, kinh ngạc: “Cái gì, đệ thắng rồi ư, đệ đã thắng rồi?”
Tăng Thư Thư phát hoảng, mặt mày trắng bệch, vội vàng thò tay ướm lên trán Trương Tiểu Phàm, nói: “Khổ, chắc không phải là vừa rồi bị ánh lửa nung mà thành ra ngớ ngẩn chứ?”
Trương Tiểu Phàm gãi đầu, dõi trông mấy đệ tử Triêu Dương Phong ở góc đài đằng kia đang khiêng Sở Dự Hồng hôn mê đi xuống, vài người trong bọn họ còn nhìn lại hắn một cách hết sức hằn học.
 
Dõi theo những người đó đi mỗi lúc một xa, trong đầu Trương Tiểu Phàm nổi lên rất rõ rệt từng cảnh từng cảnh trường đấu pháp vừa rồi. Hắn bất giác cúi đầu, nhìn thanh Thiêu Hoả Côn đen sì đang cầm nơi tay. Cây gậy ngắn xấu xí nằm yên lặng, không hề động đậy, nhưng đối với Trương Tiểu Phàm, trong suốt hai năm cùng bầu bạn, chưa bao giờ nó có vẻ lạ lẫm đến thế này, hắn thấy như quay lại u cốc nhiều năm truớc, quay lại cơn ác mộng kinh hoàng.
Bộp , Tăng Thư Thư đứng bên, thấy Trương Tiểu Phàm ngây ngô đờ đẫn, bèn giơ cái quạt gõ vào đầu hắn, hỏi: “Đệ đang nghĩ gì đó?”
 
Trương Tiểu Phàm lắc đầu, thở dài, cất Thiêu Hoả Côn vào trong bọc, đáp: “Chẳng có gì, bọn mình đi thôi. Ờ phải rồi, huynh sao lại chạy tới coi đệ thi đấu vậy?”
 
Tăng Thư Thư liếc nhìn Thiêu Hoả Côn mà Trương Tiểu Phàm đang nhét vào trong bọc, nói: “Trận của ta chưa bắt đầu, ta không có việc gì làm bèn chạy tới xem đệ thi, chẳng ngờ lại được coi một màn kịch hay thế, í, hôm nay Tam Nhãn Linh Hầu của đệ, đệ gọi là gì ấy nhỉ…”
Trương Tiểu Phàm nhắc: “Tiểu Hôi.”
Tăng Thư Thư nói: “Đúng rồi, Tiểu Hôi, hôm nay sao chẳng thấy Tiểu Hôi đâu cả?”
Trương Tiểu Phàm lắc đầu: “Từ sớm tinh mơ đã chẳng thấy bóng dáng nó, có lẽ cùng Đại Hoàng rúc vào chỗ nào đấy chơi rồi!”
 
Tăng Thư Thư thốt lên “Ôi chà!”, mặt đầy vẻ nuối tiếc, Trương Tiểu Phàm ngó thấy, bất giác đoán cái gã này đến đây xem mình tỷ thí, không chừng chỉ là vì muốn gặp Tiểu Hôi?
“Oa!”
Mãi đằng kia thốt nhiên đưa lại một tràng huyên náo rộn rã, hai người đứng ở rất xa cũng nghe được hết sức rõ ràng, bèn ngước mắt nhìn, thấy ở chính giữa, đệ tử Thanh Vân Môn lớp lớp vây quanh lôi đài quẻ Càn , dập dồn tiếng hò reo kinh ngạc
 
Trương Tiểu Phàm còn chưa có phản ứng gì, Tăng Thư Thư đã choáng váng kêu: “Chết rồi chết rồi, mải đi xem đệ, nên quên bẵng cả chuyện quan trọng nhất!.” Nói đoạn y kéo Trương Tiểu Phàm rảo cẳng chạy.
Trương Tiểu Phàm ngơ ngác, vừa chạy vừa hỏi: “Là chuyện gì?”
 
Tăng Thư Thư mặt đầy vẻ rầu rĩ, đáp: “Là Lục Tuyết Kỳ đang thi đấu đằng kia kìa!”
Trương Tiểu Phàm không nén được mỉm cười, trong lòng bất giác trỗi niềm cảm động, ngước mắt nhìn người bạn mới quen được hai ngày ngắn ngủi. Vừa rồi dưới võ đài quạnh quẽ, không có trưởng bối và các sư huynh đồng môn, chỉ có người này lẫn trong đám đông đệ tử Triêu Dương Phong, một mình đứng về phía hắn.
Cảm giác ấm áp từ trái tim dần dần dâng lên.
“Tăng sư… Thư Thư, đa tạ huynh vừa rồi đã lại với đệ!”
 
Tăng Thư Thư đang chạy rất nhanh bỗng dưng sững lại, bước chân chậm hẳn, ngoảnh đầu liếc Trương Tiểu Phàm, rồi cười bảo: “Ha ha, chuyện nhỏ chuyện nhỏ, nếu đệ cảm động quá, hay là đem Tiểu Hôi…”
“Thôi mình chạy mau lên!”
Tăng Thư Thư chao người, lắc lắc đầu, rồi guồng chân theo Trương Tiểu Phàm đang chạy nhanh như gió, miệng còn lẩm bà lẩm bẩm.
 
Hai người chạy tới gần, chỉ thấy đệ tử Thanh Vân đã tản ra từng nhóm, đa số có vẻ kích động, tranh luận hết sức sôi nổi với nhau. Hai người nhóng về phía đài, thấy chẳng có ai, nhưng sàn gỗ vết rạch chi chít, xem ra đã thi đấu xong rồi.
Tăng Thư Thư đảo mắt, kéo Trương Tiểu Phàm rẽ trái quẹo phải, luồn qua luồn lại trong đám đông, chỉ giây lát sau, đã tìm ra mục tiêu, đó là bọn đệ tử Phong Hồi Phong.
Tăng Thư Thư mải mốt đi lên, đám đệ tử Phong Hồi Phong trông thấy y, đều mỉm cười, Trương Tiểu Phàm còn nhớ rõ một hán tử cao lớn trong đó, lúc này cũng đang cười: “Sư đệ, chẳng phải đã bảo là sẽ đến xem Lục Tuyết Kỳ sao, thế nào mà chạy mất biến?”
Tăng Thư Thư ho khan, đáp: “Đệ là, ờ, có chút chuyện, phải rồi, mau nói xem kết quả ra sao?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *