“Truyện Sắc Hiệp” Tru Tiên XXX P1

Truyện Sắc Hiệp Tru Tiên XXX P1

Ánh mặt trời ban sớm uể oải tia ra khắp Vân Hải, cũng vì “cung xuân đồ” mà Tiểu Phàm đã hao tổn tinh lực, và cũng vì sư nương và sư tỷ đáng yêu của hắn làm hắn sung sướng cả đêm qua.(do nhìn những hình vẽ dâm dục trong Cung xuân đồ làm hắn tưởng tượng ra sư nương và sư tỷ hắn)..giờ hắn không biết là đang tỉnh táo hay mệt mỏi nữa. (truyen dâm hiệp)

Đệ tử Thanh Vân Môn lại tập trung đến quảng trường như buổi đầu, tiếp tục chứng kiến kỳ đại thí Thất Mạch Hội Võ một giáp mới có một lần.
 
Người của Đại Trúc Phong đứng trước tấm bảng ngày hôm qua, thấy một nửa danh sách đã bị gạch bỏ, bên cạnh tên Trương Tiểu Phàm, đã hiện lên đối thủ hôm nay: Sở Dự Hồng.
Trương Tiểu Phàm đã bắt đầu hồi hộp, tuy hắn xác định rõ ràng mình đến đây gần như chỉ là để mở rộng kiến thức, nhưng trong lòng vẫn cứ căng thẳng, tim đập mỗi lúc một nhanh, miệng khô lưỡi khát, đến cơm sáng cũng chỉ lùa được hai miếng là đã thấy mất ngon rồi.
Lúc này hắn đang thầm thì hỏi đại sư huynh Tống Đại Nhân đứng bên cạnh: “Đại sư huynh, Sở Dự Hồng này là người như thế nào, có lợi hại không?”
 
Tống Đại Nhân nhíu mày, lắc đầu đáp: “Ta cũng chẳng rõ, chưa nghe thấy tên bao giờ, trên bảng chỉ viết y là đệ tử Triêu Dương Phong, nhưng đạo hạnh ra sao, thì ta không biết.”
Nói đến đây, Tống Đại Nhân nhìn Trương Tiểu Phàm, thấy bộ dạng hắn căng thẳng quá, bèn mỉm cười bảo: “Tiểu sư đệ, đừng lo lắng, ta lần đầu tham gia đại thí cũng hồi hộp muốn chết, lên võ đài rồi thì ổn cả.”
Trương Tiểu Phàm lẩm nhẩm: “Vâng.”
 
Lúc ấy Đỗ Tất Thư đứng bên cạnh cũng vừa đi lại, cười khó hiểu: “Ồi, các vị sư huynh, hay là chúng ta đánh cược đi, xem tiểu sư đệ lần này thắng thua thế nào…”
“Được đó được đó! Ta cược tiểu sư đệ thua!”
“Ta cũng vậy!”
“Ta cũng vậy… à phải rồi, ta bắt gấp đôi!”
“Tính ta một nút đi.”
 
Tống Đại Nhân tức giận, trỏ mọi người bảo: “Các đệ làm gì vậy, tiểu sư đệ sắp tỷ thí đến nơi rồi, các ngươi còn đả kích y nữa hả?”
Trương Tiểu Phàm cảm kích khôn nguôi, khẽ gọi: “Đại sư huynh…”
Tống Đại Nhân: “Lão lục!”
 
Đỗ Tất Thư thè lưỡi nói: “Đại sư huynh, đệ vừa rồi chỉ là đùa thôi, xin huynh đừng mách sư phụ.”
Tống Đại Nhân: “Không phải, đằng nào đệ cũng đã đả kích rồi, món cược khi nãy của đệ ta bắt năm nút!”
 
Đỗ Tất Thư, Trương Tiểu Phàm: “…”
Lúc này Điền Bất Dịch và Tô Như đi lại, chúng đệ tử Đại Trúc Phong tiến lên đón, Điền Bất Dịch nhìn suốt lượt, nói: “Hôm qua các con thể hiện rất tốt, nhưng hôm nay vào vòng hai, những người còn lại hầu như đều là tinh hoa của các chi phái, các con phải hết sức cẩn thận.”
 
Tô Như liếc nhìn Trương Tiểu Phàm, bước lại bảo: “Tiểu Phàm, hôm nay là lần đầu con thi đấu, phải thận trọng nhé, biết chưa? -Tố như nghĩ thầm: “Tiểu tử nếu con thật sự thắng trận hôm nay sư nương quyết giữ lời với con”. lời hứa gì thì chỉ Tô như mới biết…!
Trương Tiểu Phàm thấy ấm lòng, khe khẽ thưa: “Vâng, sư nương!” 
 
Tiểu Phàm thấy sư nương cũng như bao ngày, cũng vẫn xinh đẹp như vậy,tốc sư nương buối cao lộ cái gáy trắng ngần.Hôm nay sư nương của hắn mặc chiếc áo bào óng ánh mà chỉ những bậc phu nhân mới mặc, cổ áo trễ xuống lộ ra một khoảng ngực bồng bềnh chói lòa đến mờ mắt, Tiểu Phàm có thể hình dung lại hoàn toàn thân thể nhục cảm của vị sư nương Tô như mà hắn đã nhiều lần được thấy, nhiều lần mò mẫn vào những đêm mà chỉ có hắn và sư nương xinh đẹp như tiên giáng trần được những khoảng khắc đáng lưu nhớ..tâm trí hắn lại mờ ảo tưởng tượng lung tung.
 
Tô Như gật đầu, hình như còn định nói thêm, đột nhiên nghe nhiều tiếng chuông cùng ngân lên, tỷ thí đã chính thức khai cuộc. Điền Bất Dịch và Tô Như nhìn nhau, gật đầu nói: “Các con đều biết chỗ thi đấu rồi, trên bảng đã ghi hết sức rõ ràng, ta và sư nương cũng sẽ đến lôi đài xem các con thi đấu, đừng để chúng ta phải mất mặt đấy!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *