“Truyện sex” Xóm Đĩ P9

Truyện sex Xóm Đĩ P9
Ăn sáng xong thì hai chúng tôi đi về. Nhung với Linh đi về trước còn tôi vơi Công thì đủng đỉnh về phòng tắm rửa. Vừa vào trong phòng tắm, kéo cái cửa sập một cái rõ mạnh rồi Công huýt sáo. Thói quen này của Công đôi lúc làm tôi thấy bực mình nhưng đôi lúc cũng cảm thấy khá là hay ho. (truyen nguoi lon)

 

Huýt cái bài “Hoa bằng lăng” của Jimmy Nguyễn được vài câu thì Công nói với ra:
-Này Hải này hôm nay ăn phở mày để ý ngực hai em đó không?
-Thì cũng sơ sơ để ý bình thường chứ không để ý kĩ lắm. Mà mày hỏi tao thế làm gì, mày cũng dán cái mắt vào còn gì nữa. 
 
-Đấy là tao hỏi thôi, tao thấy trên ngực con Nhung ấy có cái nốt ruồi vừa to vừa đỏ. Kiểu này dâm phải biết. 
 
Tôi cười khà khà mà nói lại:
-Mày để ý vãi, tao thì chỉ nhìn xem nó có to không có trắng không chứ đéo có quan trọng là có nốt ruồi hay không nữa. 
 
Công không trả lời rồi huýt sáo tiếp. Đợi nó ra thì tôi phi vào trong nhà tắm tắm qua một cái rồi đến công ty. Có dự án mới nên hai đứa hì hục vào code rồi làm việc quên cả giờ ăn chưa luôn. Đến mười hai giờ hai đứa mới chạy vội đi làm hai cái suất cơm văn phòng rồi mới nghỉ. 
 
Vừa qua cái phòng kho phía cầu thang thì tôi thấy tiếng rên khẽ. Cái kho này khá là bề bộn, bên trong toàn để bàn ghế thừa với ít linh kiện máy tính với vài cái màn hình và mấy cái máy in hỏng bên trong.
 
Thường thì cái kho này cũng chẳng ai vào làm gì vì nó bụi hơn nữa đồ đạc bên trong thì khi nào có hội thảo gì mang ra thôi. 
Huých nhẹ vào tay thằng Công tôi nói:
-Này mày, trong nhà kho có tiếng đéo gì đấy mày ạ?
-Tiếng gì, chắc mấy con chuột lại bò lên làm tổ chứ làm gì có gì. 
-Tiếng chuột thì tao đã nghe rõ, đằng này tiếng rên cơ.
 
-Mày điên chưa! Mà giờ trưa thế này, đôi nào đôi ấy đi ra ngoài, không thì cũng kê ghế ở phòng mà ngủ đéo ai chui vào cái nhà kho để làm gì.
 
Thằng Công bảo tôi như vậy tôi cũng hơi cú một chút nhưng kệ kéo nhẹ nó vào nói tiếp:
-Hay hai đứa mình cứ vào thử xem, đằng nào cũng thử xem có cái gì hay ho không.
-Ờ thì đi.
 
Tôi với Công rón rén mà bước lại gần cái nhà kho rồi mở cửa. Bình thường thì vẫn phải dùng chìa nhưng tôi mới chỉ xoay nhẹ thì cánh cửa đã cách một cái rồi nó đã hé ra. Đẩy nhẹ rồi tôi với Công lò dò đi vào. 
Bước nhẹ nhàng tôi ngó nghiêng. Mùi phòng lâu không mở xộc vào mũi. Ánh sáng phía mấy cái cửa kính hắt vào khiến căn phòng cũng không đến nỗi tối. 
 
Bước được hai bước thì tiếng rên vang lên làm tôi với Công nghe rõ:
-Ư… đã anh ơi .. cho sâu vào đi.. em đã quá.. thích lắm anh ạ.. sướng ..không chịu được a.a.a sướng anh..nữa đi anh!
-Nữa hả.. sướng lắm hả?
 
-Vâng em đã lắm.. nữa đi anh .. sâu vào đi nào ..em thích được sâu vào bên trong cơ.. đã lắm. sướng ..
Tiếng rên của hai người này nghe quen vô cùng. Tôi ngoái lại thì thầm vào tai Công:
-Mày có nhận ra được tiếng của ai không?
-Tiếng nam giới tao chắc chắn là tiếng lão Bình trưởng phòng kế toán rồi, còn tiếng nữ thì không rõ lắm, giọng lanh lảnh thế chắc trẻ, mà nghe quen lắm. Đi lui vào một chút rồi nghe xem sao đi mày.
 
Hai đứa lại rón rén đi thêm vài bước nữa thì nhận ra hai người họ. Đó chính là lão Bình trưởng phòng kế toán. Người phụ nữ không ai khác chính là em Hương. Hương đang chổng mông lên để cho lão Bình ở đằng sau doggy. Chắc do sợ mọi người biết nên lão Bình đứng đằng sau thì chụt cái quần xuống ngang gối còn em Hương thì kéo cái váy công sở của mình lên.
 
Đang mải ngắm thì thằng Công đã đưa cái điện thoại lên bấp llia lịa rồi quay phim luôn. Lão bình ôm lấy cái eo cứ thế mà nhấp.
Em Hương thì rên ầm lên chắc vì cái cảm giác sung sướng. Đang say sưa xem thì thấy lão Bình rên to:
-Anh không chịu nổi được nữa rồi em ơi ..hích hích .. anh xuất ra nhé.. *** em ..bướm em khít quá.. em ơi . 
-Em ..em cũng không chịu được nữa rồi ..hích hích .. cho vào đi anh ..tí em uống thuốc cũng được mà.. ư…e.
 
Đến đoạn này thì hai đứa chúng tôi cũng thèm lắm rồi. Không biết lúc nào mồ hôi cũng chảy ra có lẽ là do phòng nóng quá hơn nữa lại nhìn cảnh làm tình như vậy. Công kéo tôi ra rồi cười nói:
-Không ngờ cái lão này máu thật!
-Tao cũng thấy thế! Mẹ ở công ty mà dám!
Công cười hì hì nói tiếp:
-Tao nghĩ hai người này vã quá nên mới như thế. Mà cũng thấy lạ, sao đéo vào nhà nghỉ mà ở ngay tại công ty thế này. Dưới nhà hay tòa nhà bên cạnh thì thiếu đéo gì phòng đâu cơ chứ. Bỏ một trăm ra thì quằn quại chán!
-Chắc thèm cảm giác mạnh. 
 
Tôi và Công hí hí cười rồi Công chạy đi pha hai gói café sữa rồi tôi với nó đứng trước cái cửa nhà kho nói chuyện coi như không biết chuyện gì. Một lúc sau thì lão Bình đi ra, quần áo cũng chỉnh tề nhưng thấy tôi với Công đứng đó nên hơi ngại. 
 
Đứng sững lại một chút thì Công chủ động hỏi:
-Vào nhà kho tìm cái gì vậy anh?
-À có mấy cái cuốn sổ sách anh tưởng phòng anh cho vào kho rồi mà tìm hoài không thấy. Trong đó bụi thật.
 
Công vẫn tỉnh bơ mà nói lại:
-Vâng bụi lắm. Lâu có ai dọn đâu anh. 
 
Lão bình này cố gắng lấy vẻ tự nhiên rồi nói:
-Thôi anh về phòng đây, mệt quá trưa mà phải tìm mãi chưa có. Kiểu này phải bảo mấy người trong phòng tìm thôi. Làm lại cái sổ sách để còn làm báo cáo.
-Vâng thế anh đi đi. Tí tụi em cũng phải vào làm bây giờ. 
 
Lão bình rảo bước nhanh về phòng của mình thì Hương bây giờ cũng lò dò ở trong phòng đi ra. Thấy hai đứa tôi đứng ở cửa thì giật bắn mình. Nhìn cái váy công sở của Hương mặc thì hơi xộc xệch một chút.
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *