“Truyện sex” Chuyện tình miền quê ngoại P1

Truyện sex Chuyện tình miền quê ngoại P1
Tôi nằm dài trên giường, 2 tay gối lên đầu. Tâm trạng hiện giờ thật thoải mái vì mới hoàn tất xong kỳ thi tốt nghiệp PTTH và thi đại học. Kỳ thi đại học tôi làm bài cũng khá, nhưng điều làm tôi vui nhất là … sự may mắn, may mắn đến mức khó tin: hôm thi môn Lý tôi ôn trúng tủ cả 5 câu lý thuyết. (truyen nguoi lon)

Đang mải mê suy nghĩ thì nghe tiếng mẹ tôi gõ của phòng
“Kiên ạ, chuẩn bị đồ đạc xong chưa con, xe chuẩn bị đến đón rồi đó nhé”
Tôi vội trả lời ngay – “Dạ xong hết rồi mẹ”

Ngày xưa, gia đình tôi sống cùng ông bà nội, nhưng do cuộc sống nơi miền quê Kiên Giang hối đó khó khăn quá, nên bố mẹ tôi đã khăn gói lên Sài Gòn tìm chỗ định cư khi tôi mới hơn 1 tuổi (mẹ tôi kể vậy). Chỉ một lát nữa thôi, tôi lên xe về quê thăm nội. Thật ra, chuyện về thăm nội không phải chủ ý ban đầu của tôi. Hồi con học lóp 12, lúc đó khoảng tháng 3, lớp học tụi tôi bàn nhau sau khi thi tốt nghiệp và đại học xong, lớp sẽ tổ chức 1 chuyến du lịch dài ngày, coi như kỷ niệm cuối chúng tôi còn học bên nhau. Nhưng khi bàn bạc, lớp tôi không thể thống nhất được thời gian, do lúc đó có đứa thì chỉ thi đại học (tháng 7), có đứa thi vào cao đẳng (tháng 8), thậm chí là thi trung cấp nghề vào gần cuối tháng 8 nữa, nên chúng tôi đành gác lại chuyện du lịch, và thống nhất với nhau thi cử là chuyện hệ trọng cho tương lai, và nên tập trung cho việc thi đại học, chuyện đi chơi sẽ thống nhất đi vào cuối tháng 7 năm sau, đứa nào không đậu đại học năm nay và thi sau tháng 7 năm sau thì ở nhà, ráng mà chịu.

Bố tôi thấy thôi không đi du lịch nên bảo:
Thi xong con không đi du lịch với lớp thì tranh thủ về quê thăm nội con đi, mấy năm rồi con không về

Tôi “dạ” đồng ý, vả lại tôi cũng muốn về quê ít hôm, hít thở cái không khí trong lành và yên tĩnh của miền quê sông nước, coi như 1 chuyến đi đổi gió, và thăm nội ngoại.

Tôi ôm giỏ đồ xuống nhà để chờ xe đến, lúc này đã hơn 9 giờ tối. Tôi đi xe dịch vụ, xe đến đón tận nhà và chạy một mạch về Kiên Giang luôn.

Đến Kiên Giang, lúc này trời con khá sớm, tôi nhìn đồng hồ thì mới 4 giờ sáng. Trước khi đi tôi đã gọi điện cho thằng Long em họ tôi, Long là đứa con lớn của cậu tôi, dặn nó ra đầu kênh đón tôi sáng nay. Tôi xuống xe và tìm quán café cóc nào đó, tính làm ly café và ngồi đợi nó. Nhưng vừa xuống xe tôi đã nghe tiếng gọi:
“Anh Kiên”

Tôi lên xe nó, vậy là 2 anh em chạy vô nhà ngoại luôn. Nhà ngoại và nội tôi năm sâu bên 1 con kênh nhỏ, chạy dọc theo con kênh khoảng 7 hay 8km là đến, nhà ngoại cách nhà nội khoảng 2 km, về đến nơi tôi vào giường thằng em nghỉ luôn, không hẳn là ngủ mà cái chính là… tránh muỗi.

6 giờ sáng, tôi chui ra khỏi mùng, mợ và ngoại đã dậy, tôi chào ngoại rồi hỏi thăm sức khỏe, sau đó mang ít bánh kẹo cho tụi nhỏ nhà mợ, biếu bà ngoại 1 kg giò lụa và mẹ tôi đã chuẩn bị để tôi mang về biếu. Ngoại tôi sống với cậu kế mẹ tôi, ngoại chỉ có 2 người con là mẹ tôi và cậu, cậu đã ra đồng từ sớm nên tôi không gặp cậu. Cậu có 3 thằng con trai, đứa lớn nhất là Long khi sáng chở tôi từ ngoài đầu kênh về, nó mới học xong lớp 9, đứa tiếp theo tên Dũng, chuẩn bị lên lớp 7 và thằng út mới chỉ 5 tuổi. Tôi ăn cơm sáng qua loa nhà ngoại xong khăn gói vô nhà nội, tôi sẽ ở nhà nội mấy ngày dưới quê. Nội chỉ sống có 1 mình, nội có 2 người con trai là ba tôi và chú tôi, cả 2 đều sống trên Sài Gòn, ba tôi và chú muốn nội lên Sài Gòn ở cùng con cháu, nhưng nội nhất định không chịu. Về sau tôi mới hiểu không phải nội không thương con cháu, mà cuộc sống trên Sài Gòn ngột ngạt và tù túng quá, nội không chịu được.

Ăn sáng xong tôi mượn chiếc xe đạp của thằng Dũng vô nhà nội, tôi hẹn tụi nó cơm trưa xong tôi ra chơi với tụi nó. Đến nhà nội, thấy của khép hờ, tôi gọi nhưng không thấy nội trả lời, tôi không vội vào mà ra đứng nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, trước mặt tôi là con kênh chạy dài, thi thoảng có con đò chạy ngang với những tiếng rao, hơi nước dưới kênh mát lạnh, không khí buổi sáng nơi miền quê thật trong lành và bình yên, mặt trời đã ló dạng khỏi bụi tre. Tôi đang mải mê nhìn ngắm, thì tôi nghe tiếng nội gọi:

“Thằng Kiên đó hả?”

Tôi qua lại thấy nội, dạ một tiếng và cùng nội vào nhà. Thì ra khi nãy tôi gọi nội không nghe vì nội chơi bên nhà hàng xóm, nhà kế bên. Ở đây nhà cửa thưa thớt chứ không như trên Sài Gòn, hai ba chục mét mối có 1 căn nhà, và khoảng giữa đó thường là cái ao, hay khu vườn nhỏ trồng rau quả. Bà nội tôi còn khá khỏe mạnh, mấy năm không gặp nội, trông nội càng phúc hậu hơn.

Tôi chuyện trò cùng nội vài câu, mang mấy món quà biếu mẹ tôi đã chuẩn bị sẵn biếu nội, tôi kể chuyện thi cử của tôi, gia đình tôi. Sau đó nội bảo tôi đi nghỉ, nội đi thăm 1 bà xóm trên rồi về nấu cơm trưa cho tôi.

Tôi mang cái túi xách đựng đồ đặt lên giường, giường tôi nằm được làm bằng tre, kê ngay vách tường có cái cửa sổ nhỏ nhìn ra sân sau, cửa sổ bằng gỗ đã tương đối cũ, sát cuối gian nhà nội, kế bên giường là cánh cửa dẫn ra gian nhà bên, và sân sau. Gọi là nhà chứ thật ra nó khá thấp và chẳng có gì, lợp mái lá, chỗ này thường là nơi chứa lúa sau khi thu hoạch của nội tôi. Nhà nội chỉ có 1 mình, vậy mà nhà cửa tươm tất gọn gàng đâu ra đó. Phía bên kia, ngược lại với gian nhà chứa thóc này là giàn dâu leo nội trồng mướp và bầu.

Dạo quanh nhà nội rồi cũng hết, lên lên giường, lôi tập chuyện trinh thám TKKG ra, chọn ngẫu nhiên 1 cuốn để đọc, tôi chọn thế vì thật ra tập truyện trinh thám tuổi học trò này tôi đã đọc rồi, về quê tôi mang theo để đọc trong lúc rảnh rỗi giết thời gian mà thôi. Đọc một lúc tôi ngủ khi nào không hay, có lẽ do chuyến xe đêm qua tôi ngủ không ngon giấc, nên đọc vài trang truyện là buồn ngủ, cho đến lúc nội kêu tôi dậy ăn trưa.

Sau bữa trưa , tôi chào nội và xin phép ra ngoại chơi, như đã hứa với tụi nó hồi sáng. Hai thằng em họ tôi đã chuẩn bị sẵn đồ nghề cho buổi mò cua bắt ốc ngoài ruộng, thùng nước tưới, cây khèo cua, vợt cá. Chúng tôi kết thúc chuyến ra quân đầu tiên với 1 thùng đầy cua, không có con cá nào.

Sau bữa ăn tối nhà ngoại, dĩ nhiên là có thêm món cua luộc mà chúng tôi đã bắt hồi chiều, tôi đạp xe về nhà nội, lịch trình cho cuối ngày ngoài chuyện đi tắm và leo lên giường ngủ và chẳng có gì hơn.

Phòng tắm nhà nội khá gần với cái giường tôi ngủ. Năm ngoái, nội sau 1 lần bị vấp té đêm khuya, ba tôi quyết định xây cho nội phòng tắm hẳn hoi: không có gì đặc biệt, nó cũng như bao phòng tắm khác: gương, giá treo quần áo, xà phòng, bồn vệ sinh. Cậu tôi làn người xây nó, bởi 1 lẽ đơn giản: bố tôi không có thời gian và … không phải thợ xây.

Miền quê người ta ăn tối khá sớm, khoảng 5 giờ chiều là ăn tối và đi ngủ lúc … 6 giờ tối, nguyên nhân chính do ở quê khá nhiều muỗi, không đi ngủ sớm thì chỉ tổ làm tiệc cho muỗi xơi. Nhà nội cũng có cái tivi nhỏ, nhưng nội ngủ rồi, tôi không mở được, vì làm phiền giấc ngủ của nội. Tắm xong tôi chui vào giường ngay, nội đã giăng sẵn mùng cho tôi, tôi lại mang mấy cuốn truyện TKKG ra đọc, đọc để buồn ngủ. Tôi đọc 1 vèo hết 1 tập truyện, nhìn đồng hồ mới hơn 8 giờ tối mà mới chỉ hơi buồn ngủ. Ở Sài Gòn giờ này tôi không học bài thì cũng coi tivi chứ đâu có ngủ sớm như thế. Tôi nhắm mắt đợi cơn buồn ngủ, và cũng chỉ ngủ được lim dim.

Khi đang thiu thiu ngủ, tôi nghe phía sân sau tiếng xối nước, nó ào ào khá lâu và đều đặn, tôi tò mò nghĩ bụng ai làm gì vào giờ này đêm khuya vậy, tôi mở cửa sổ nhìn ra xem. Tiếng cửa lâu ngày không mở, thanh gỗ va vào nhau kêu ken két. Nhìn ra sân sau tôi không thấy gì cả, nhưng phía sân sau nhà kế bên là 1 phụ nữ đang tắm, chính xác là 1 cô bé, trên người không 1 mảnh vải, đang với tay lấy bộ quần áo treo trên dây phơi và vọt chạy về ngôi nhà kế bên, là ngôi nhà nội qua chơi hồi sáng lúc tôi mới đến, khoảng cách từ giường tôi nằm đến chỗ cô bé khoảng hơn 20m. Sân sau nhà nội tôi và nha kế bên chỉ là 1 hàng rào nhỏ, không cây cối nên tôi có thể nhìn thấy sân nhà kế bên. Có lẽ tiếng ken két vừa rồi làm cô bé phát hiện có người nhìn trộm hay sao mà cô bé chạy 1 cách vội vã vô nhà? Tôi nghĩ ngợi rồi tự trách mình nếu mở cửa nhẹ nhàng hơn thì cô bé đã không phát hiện ra.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy khá sớm, ra sân sau hít thở không khí trong lành của buổi sáng. Nội đã dậy và đang lui cui nấu cơm. Tôi nhìn qua chỗ cô bé tắm đêm qua, bất chợt tôi nghĩ đến việc cô bé có thể đoán được tôi trộm nhìm cô bé tắm, việc này không hay chút nào. Nhìn dưới chân thấy cây tầm vông vừa tâm tay, nhưng hơi ngắn, chỉ khoảng 1,5m. Tôi liền nổi hứng đi vài bài quyền với trường côn. Quên kể với các bạn tôi là người luyện võ lâu năm. Tôi học võ Vovinam từ hồi học lớp 6, đến lớp 10 thì không học nữa vì bận học nhiều, nhưng hàng tuần tôi vẫn đến câu lạc bộ võ thuật của quận và luyện tập cùng các bậc đàn anh lớn hơn.

Hầu hết những người học võ khá hiền lành, nếu bạn có xảy ra xung đột với người có võ, ví dụ như tôi chẳng hạn, tôi sẽ tìm cách bỏ chạy chứ không đánh ai, ngoại trừ không có đường bỏ chạy thì mới trả đòn đối phương, nhưng người học võ sẽ chỉ làm bạn đau tạm thời để họ thoát thân thôi chứ không gây nguy hiểm cho bạn. Tin tôi đi, chỉ cần 1 cú đánh ngay đùi bạn, bảo đảm 10 phút sau bạn mới đứng dậy được. Nếu tôi muốn gây nguy hiễm cho người bạn, chỉ cần 1 cú đánh vào đầu, hoặc ngay tim thì bạn có thể chết sau vài phút, người có võ đánh không gây vết bầm tím, nhưng có thể làm người khác bị nội thương bên trong. Bởi vậy, họ biết rõ khả năng gây thương tích của họ, họ không bao giờ thích đấm đá ngoài đường phố. Sàn tập là nơi duy nhất họ sử dụng quyền cước. Với họ, chuyện tấn công người không có võ cũng giống như bạn đá đít một thằng nhóc 5 tuổi vậy.

Đi xong 2 bài quyền, thấy trái xoài non phía xa, cao hơn đầu tôi 1 chút, tôi nhẹ nhàng di chuyển đến làm 1 cú đá xoay 360 độ, trái xoài non tạm biệt cây xoài và bay đi đâu đó tôi không biết nữa.

Nội gọi tôi bảo đánh răng rửa mặt và sai tôi sang bà Hai kế bên, mời bà Hai qua ăn cơm. Tôi thấy lạ thắc mắc hỏi thì nội bảo nội và bà Hai xưa nay vẫn nấu ăn chung như vậy.

Tôi vội đánh răng rồi sang nhà kế bên, với 1 chút lo lắng về chuyện đêm qua, chắc chắn cô bé ở nhà bá Hai sẽ nhìn tôi bằng con mắt khó chịu. Đến trước cửa nhà, thấy 1 bà cụ ngồi trên ghế uống trà, tôi lễ phép thưa:
Dạ bà ơi, nội con mời bà qua ăn cơm ạ.
Bên góc nhà là 1 cô bé cực dễ thương đang ngồi đung đưa trên võng, mặc đồ bộ màu sáng nhìn tôi cười bẽn lẽn, không có vẻ gì muốn ăn tươi nuốt sống tôi vì chuyện tối qua cả.
Ừ , cháu vào chơi đã. Bà đã nghe nội con kể, con về thăm nội lâu chưa?
Dạ, cháu mới đến sáng hôm qua ạ.
Bà hỏi thêm:
Bạ me con khỏe không?
Dạ cám ơn bà, ba mẹ con đều khỏe ạ.- Tôi trả lời.
Con về trước đi, lát bà sang ngay.
Tôi dạ 1 tiếng rồi xin phép bà về. Bụng nghĩ chà đúng là cô bé tối qua, xinh thật. Tôi mang thắc mắc về hỏi nội, nội bảo:
À con bé Lan, nó cũng như con, bố mẹ ở Sài Gòn, về thăm ngoại nó. Ngày xưa con mới chỉ hơn 1 tuổi thì bố mẹ con đã khăn gói lên Sài Gòn, mang theo cả con nữa, chứ nếu không, con cũng biết mẹ bé Lan đó.
Bên đó chỉ có mình bé Lan thôi hả nội? – Tôi hỏi thêm.
Ừ, mình nó với bà Hai thôi.

À, thì ra cô bé về thăm ngoại, cíhnh cô bé này tắm khỏa thân đêm qua, khi nãy cô bé không có vẻ gì là khó chịu với mình cả, ngược lại là đàng khác. Như vậy, hoặc là cô bé quên chuyện tiếng ken két cửa sổ đêm qua do tôi mở, hoặc cô bé nghĩ đó tiếng ma hay đại loại như vậy – Tôi nghĩ.

Tôi phụ nội đưa thức ăn lên bàn, nhà nội chỉ có 1 cái bàn duy nhất: vừa làm nơi ăn uống, vùa là bàn tiếp khách. Lát sau bà Hai cùng bé Lan qua. Tôi cũng không nói gì nhiều, và 1 ít không tự nhiên khi ăn cơm với người lạ, nhưng bé Lan thì không có vẻ như thế, cô bé ngồi ăn rất tự nhiên và vô tư, thỉnh thoảng ném cái nhìn thích thú về phía tôi nữa, tôi cũng cười lại rồi cúi xuống ăn. Thái độ của cô bé làm tôi khó hiểu, sao lại vui vẻ với tôi – 1 người cô bé chưa từng quen biết?

Sau bữa ăn, tôi thủng thẳng ra trước nhà, nhìn ngắm các con đò chay ngang, tiếng gió nhè nhẹ, mang theo hương thơm mùi lúa chín. Phía bên kia sông, vài người đàn ông vác cuốc ra đồng…

Đang mải mê, chợt nghe tiếng gọi sau lưng:
Chào anh.
Chào em, em tên gì? – Tôi quay lại mỉm cười và hỏi lai.
Em tên Lan, em về quê thăm ngoại em được gần nửa tháng rồi. Hôm nay lần đầu tiên ăn cơm có anh nữa chứ mấy hôm trước, em vẫn ăn cơm với nội anh hoài, nội anh cũng ăn cơm bên ngoại em nữa.
Uhm, anh tên Kiên, anh cũng mới biết đây. Ngoại em sống có 1 mình giống bà nội anh vậy hả?
Dạ – Cô bé đáp.
Nếu vậy thì góp gạo thổi cơm chung tiện hơn.
Em còn đi học không – Tôi hỏi thêm.
Dạ còn, em mới học xong lớp 10. Sang năm lên lớp 11. Còn anh?
Anh mới thi đại học xong – Tôi mỉm cười đáp cô bé.
Thi đại học? Anh giỏi ghê hen.
Hì, khi nào học xong lớp 12 và thi đại học, em cũng sẽ giỏi như anh thôi mà.

Chuyện trò đến đây, cô bé lái sang chuyện khác:

Anh về thăm nội lâu không?
Anh không biết nữa, nhưng hiện tại anh chưa sắp sếp thời gian về lại Sài Gòn. Thi đại học xong, anh có nhiều thời gian rảnh mà.
Lát em có đi đâu chơi không? – Tôi hỏi
Không anh, em chỉ ở nhà với ngoại thôi.
Trời, chán thế, em biết chuyện tứ quái TKKG dành cho tuổi học trò không?
Dạ không
Lát anh đưa em đọc, hay lắm.
Em có dám ra ruộng chơi không? – Tôi hỏi thêm.
Ra 1 mình à, có gì vui đâu chứ, bẩn chân nữa.
Hì, không phải ra 1 mình, lát trưa nay anh ra nhà ngoại anh để đi mò cua bắt ốc với mấy đứa em họ anh. Anh hỏi em có đi được không thì trưa nay anh rủ. Chứ cứ ở nhà hoài, anh sợ em buồn.

Cô bé chỉ cười, gật đầu đồng ý.

Tôi cùng cô bé quay vô nhà nội, tôi gom hết mấy cuốn truyện TKKG đưa cô bé. Chào nội tôi xong, cô bé quay về nhà. (tiếp phần 2)
——– Phần 1 Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6 ———

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *