“Truyện người lớn” Hoang tưởng truyện

Truyện người lớn Hoang tưởng truyện
Trên tầng 2, quán café ngay ngã tư, bàn ngoài ban công, ai có vô tình nhìn thấy một gã đang nhìn xuống đường với ánh mắt thẫn thờ. Thi thoảng ngửa cổ lên trời, ánh mắt như oán trách, mà nhìn kỹ có khi là căm hận thì đúng hơn. Thì đó chính là nó. Cảm xúc của nó đang rất tệ, rất rất tệ. Có ai phút trước vừa ăn một bạt tai nổ đom đóm mắt, phút sau nhận được quyết định nghỉ việc mà cảm xúc tốt được cho cam, trừ khi bị điên, mà nó thì chưa đạt đến cảnh giới ấy. Đấy là nó nghĩ vậy nhưng đồng nghiệp nó, à giờ phải gọi là đồng nghiệp cũ của nó, họ chắc đang nghĩ: nó bị điên.(truyen 18+)

 

Đúng thôi, có đứa nào bình thường mà hành động được như nó: vỗ mông sếp. Nghĩ thôi đã thấy điên rồi, đằng này nó còn dám hành động trong khi cả phòng vẫn còn ngồi làm việc. Đúng là điên.
 
Chuyện xảy ra trước giờ nghỉ trưa vài phút, sếp qua bàn làm việc của nó dặn dò công việc phải hoàn thành trong chiều nay. Mùi nước hoa thoang thoảng bay vào mũi, khiến tim nó rạo rực, sếp nay mặc váy cổ chữ V, với chiếc khăn voan mỏng quàng cách điệu trên cổ che đi phần trống trải, mỗi lần cúi xuống, chiếc khăn trở nên vô tác dụng, hắn thấy thấp thoáng bầu ngực phập phồng. Khung cảnh mới nên thơ và gợi dục làm sao, phần con trong nó được dịp trỗi dậy, căng cứng. Đầu óc nó lơ lửng trên mây. Trao đổi xong, trong khi sếp bà quay đít đi về phòng riêng, hắn liếc nhìn xung quanh, tất cả đồng nghiệp đều đang chúi mũi vào đống hồ sơ, hắn yên tâm đưa tay xoa mông bà kèm theo 1 từ cụt lủn: Đệt, với âm lượng vừa đủ để bà nghe thấy. Hắn làm rất nhanh và thành thục, tự tin rằng không ai ngoài hắn và sếp biết hành động đấy. Sếp quay lại nhìn hắn, hắn câng mặt lên nhìn lại thì BỐOOOOOOOOOOPPPPPPP
– Thằng biến thái, quân mất dạy.
– Ơ…. Mắt hắn nổ đom đóm, mồm cứng lại không nói được câu nào.
 
Cả phòng ngước mắt lên nhìn, nhưng không ai dám mở lời. 
– Gọi bảo vệ lên đây, gô cổ thằng này lại.
 
Hắn điếng người,chân nhũn lại, mặt thộn ra không tin vào sự thật trước mắt. Lúc này, đồng nghiệp nó lờ mờ đoán ra được chuyện gì vừa xảy ra. Tất cả chạy lại khuyên can, mọi nỗ lực của đồng nghiệp chỉ cứu nó khỏi việc bị tố là quấy rối tình dục nơi công sở chứ không cứu được công việc của nó.
 
Hắn cút khỏi công ty ngay sau đó và giờ hắn đang ngồi đây.
– Bả nhìn ngon chảy cả dãi ra, mông vú cứ ngồn ngộn ra thế kia, không chén khác méo nào thái giám.
– Đụ má thằng đầu bờ im mồm, lúc đó không dùng não của mày để suy nghĩ thì giờ khác mịa nó rồi.
– Khác mịa gì nhau, não méo nào lúc đấy chả nghĩ đến chịch.
 
Mà thế beep nào, lần này cứ thấy sai sai. Chả có nhẽ 3 điều cấm kị trong giới võ lâm, như trong cuốn bí kíp võ học nó từng đọc trên “tàng thư các” có nhắc: “Võ học bao la, dù các hạ có tu luyện theo môn phái nào, dù có đạt đến đẳng cấp thượng thừa đi chăng nữa, ba đại cấm kị tuyệt không nên phạm phải, nếu không hậu họa khôn lường, có thể bị hủy hết võ công. Thứ nhất: Con thầy, thứ hai: vợ bạn, thứ ba: gái cơ quan” đúng như lưu truyền. Gã không những mạo phạm một trong tam tuyệt, mà còn cả gan mưu tính hạ luôn boss, á đù, chả có nhẽ. Hay là lão thiên khốn nạn rút lại dị năng mà lão ban cho nó cách đây không lâu. Nếu thế thì đúng là khốn nạn thật, nó còn chưa tận hưởng được bao nhiêu những tiện ích của dị năng đấy mang lại. 
 
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định thử cho chắc chắn. Không lỡ mồm chửi lão thiên, lão rút lại thật thì đời nó chẳng còn mịa gì luôn.
 
Tạm khoan nhắc đến việc test thử dị năng của nó còn hoạt động hay không, chúng ta trở về khoảng thời gian 3 tháng trước. 
 
Hắn cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác trong cái thành phố này, mặt mũi bình thường, gia cảnh bình thường, công việc bình thường. Tóm lại, cả người nó, cả những gì nó có gói gọn lại trong hai chữ: bình thường. Bình thường đến độ, việc nó không có người yêu cùng là chuyện bình thường. Duy chỉ có cái đầu óc của nó thì có vẻ đen tối hơn những người khác, mà gọi nó là cuồng dâm sinh hoang tưởng cũng chả sai, có lẽ do không có người yêu, không có kênh rạch, sông suối gì để nó xả lũ, nên thay vào đó nó tưởng tượng ra đủ trò để tự thỏa mãn, hoặc có lẽ trời sinh nó thế. Kệ mẹ, méo cần quan tâm. Tóm các thứ có thể tóm lại được thì đầu óc nó đếch bình thường, đen như nước sông Tô Lịch.
 
Đầu óc nó đếch bình thường, nên việc nó tưởng tượng ra đủ trò cũng đếch bình thường. Có lần nó nghĩ, cả thế giới này chết hết cmn đi, chỉ còn lại nó với vài chục em hót gơn, chân dài, ngực khủng, mông cong, thì tuyệt cmn vời, nó cùng các em chịch ngày, chịch đêm, chịch không ngừng nghỉ, chịch quên ăn quên ngủ, nó sẽ là vua của cái thế giới này. Hay có lần nó nghĩ, nó bị lạc trong rừng, bị bộ lạc toàn là nữ bắt được, mà em nào cũng đẹp, cũng ngon hết, mà cái bộ lạc này cũng kỳ quái, không có lấy 1 mống con trai, cả bộ lạc tò mò về nó, kỳ lạ về khẩu súng nó gắn trên người, tưởng nó là thần, nên tôn sùng nó đúng như thần, như thánh. Mỗi lời của nó là một lời khai sáng cái thế giới tối tăm này. Rồi nó sẽ dạy cho cả bộ lạc biết thế nào là chịch, nó sẽ đi xâm chiếm các bộ lạc khác, giết hết con trai (nếu có), giữ lại đàn bà, con gái, nó sẽ là vua của cả cánh rừng. Mỗi lần như thế, nó vừa tưởng tượng vừa cười ha hả, rất mãn nguyện, sống như thế mới đáng sống chứ. Ha Ha Ha. Hết cơn điên, nó ngẩng mặt lên chửi:
– Đù má lão thiên, lão mà cho ta được một lần như thế, ta làm con cho lão.
 
Không biết có phải lão thiên bị nó chửi nhiều đến khùng cả người hay không. Mà hôm nay nó đang mơ màng tưởng tượng, nó mệt nên chỉ nghĩ những thể loại nhẹ nhàng cho thư thái thôi, chứ chơi hạng nặng như mấy lần trước thì có hơi quá sức. Nó mơ tưởng nó đi trên xe buýt, đúng giờ cao điểm, đông vãi cả chưởng ra, nó đứng sau một em, mỗi lần bác tài dí ga hay nhấn phanh là mông em ấy cứ dịn hết lên người nó, phê vãi. Rồi nó đưa tay xuống, lợi dụng cạ cạ tay vào mông, rồi thì thầm: đệt, căng vãi. Thế beep nào, như câu thần chú: vừng ơi, dạng chân ra. Em ấy quay lại nhìn nó tình tứ, ánh mắt đầy dâm đãng, rồi hai đứa vội vàng xuống xe, tìm ngay cái nhà để nghỉ và chơi trò 18+. Nó phê. Như mọi lần, hắn đang định chửi
– Đù má lão thiên, lão cho ta cái dị năng này, ta làm con cho lão.
 
Bỗng, xung quanh ánh sáng chói lòa, một ông lão râu tóc bạc phơ, đầu vuốt gel bóng mượt, râu tết đuôi sam, tay chống gậy, nhìn đã thấy rất dị thường, từ luồng sáng bước ra. Lão cầm cây gậy vừa chỉ vào mặt nó vừa chửi:
– Đù má thằng oắt, tao nhịn đủ rồi đấy. Thích làm người hay làm lợn. Nói!
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *