“Truyện dâm” Những chàng trai trên Thiên địa hội

Truyện dâm Những chàng trai trên Thiên địa hội
Khi những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, sự cô đơn trong tôi như càng trỗi dậy hơn. Ngước nhìn ra con đường Xuân Thủy tấp nập người qua lại, không biết tương lai mình sẽ đi về đâu. Một lần lỡ dở với người chồng trước đã làm tôi như cảm thấy mình thất bại tràn trề…Bỗng tiếng chuông điện thoại réo liên hồi.

 

Reeng…reeng…reeng…
 
– Alo, c ah e đến nơi rồi ah
 
Tôi ngước nhìn ra phía trước cửa của Highland coffee Xuân Thủy, chếch về phía góc cầu đi bộ đại học quốc gia, một cậu sinh viên dáng người mảnh khảnh, nhìn ngơ ngác vào quán.
 
– Chị ngồi góc bên trái đây nè.
 
Tôi dơ tay ra hiệu cho cậu nhóc. Cậu tiến lại gần hơn. Trước mắt tôi, trong ánh đèn vàng hiu hắt, một cậu bé dáng người gầy gầy, khuôn mặt thanh tú, nở nụ cười khá gượng gạo. Có lẽ cậu đúng là lần đầu gặp bên ngoài diễn đàn như vậy. (Truyện dâm)
 
– Em chào chị.
 
– Chào em, em ngồi đi. Em uống gì nhỉ?
 
Có lẽ với cái tuổi già đang đuổi xuân đi của mình, tôi mạnh mẽ và chủ động hơn, đặc biệt với công việc chăn chuối của mình. Nhìn kĩ lại, cậu nhóc này tầm khoảng 19, 20. Dáng người gầy gầy nhưng có điệu cười rất tươi dù khá gượng gạo. Ở đó toát lên sự ấm áp, chân thật mà vốn lôn lâu nay tôi cảm như thấy thiếu thốn ở cánh trung niên với kinh nghiệm tình trường lão luyện và bạo rạn trong mọi việc.
 
– Thấy chị thế nào? Có già nua xấu xí lắm không, đã chạy mất dép chưa? Tôi nhoẻn miệng cười
 
Cậu nhìn tôi, với ánh mắt tươi roi rót, nhanh miệng trả lời: Dạ không ah, em thấy chị đẹp mà. Em thích kiểu phụ nữ lớn tuổi tầm như chị. Rồi cậu gãi đầu một cái rồi cúi mặt xuống mà cười. Cái điệu bộ ấy thật đến ngộ ngộ. Chính khoảnh khắc ấy tôi cảm thấy rất ấn tượng với cậu nhóc này.
 
– Thôi đi ah, chị biết mình ở tầm tuổi này không được như các em rau non mơn mởn 18, 19 đâu!
 
– Dạ không em nói thật mà.
 
– Ờ chắc thật lắm ý. Tôi lạ gì mấy cậu
 
Cậu sinh viên gằng giọng, mạnh mẽ hơn: Dạ không em nói thật mà, em không nói dối chị đâu ah. Em thích thật mà.
 
– Uh chị trêu tí thôi, làm gì mà… hiii
 
– Mà hôm nay không học thêm tiếng anh hay sao mà lại hẹn chị đi càfe vậy
 
– Dạ không ah, nay em được nghỉ, chán chán ngồi nhà cày game nhiều cũng mụ đầu…ra gặp chị thích hơn. 
 
– Ô hay, nói cứ bình thường sao cứ phải gãi đầu, gãi tai lại còn cúi mặt. Sợ chị ăn thịt ah?
 
– Dạ không mà.
 
Rồi cậu cúi đầu xuống mà nói nhỏ. E chỉ ước chị thịt e thôi.
 
– Ờ cũng bạo mồm bạo miệng dần hạ, các cậu là nhiều mặt nạ lắm, dần dần mới khai quật được ra đấy.
 
– Dạ không em bình thường mà, tại chị nói chủ đề ấy nên em…
 
– Em làm sao…
 
– Em th…ích… thôi ah!
 
– Trời hôm nay nóng em nhỉ? Em có muốn đi dạo vòng quanh bờ hồ với chị không?
 
– Dạ có…Nhưng em không có xe
 
– Hâm ah, nói chuyện với chị bao lâu rồi còn ngại sao? Chị có xe và mũ gửi dưới tầng hầm rồi. Mình đi thôi, chị muốn đi dạo mát một chút, nay nhiều việc đau đầu quá.
 
– Dạ vầng ah
 
Cậu nhóc sinh viên đi lẽo đẽo theo sau tôi xuống tầng hầm…Sự nhút nhát của cậu làm tôi càng thấy thích thú:
 
– Ơ nói chuyện với chị bạo mồm bạo miệng lắm mà, sao ra đây e dè vậy? Chắc chê chị thật rồi…haha. Tôi cười một cách thích thú có lẽ chưa bao giờ tôi cười thoải mái đến vậy.
 
Sau một hồi chen chúc qua đoạn đường người đông đúc từ Cầu Giấy lên Bưởi, hai đứa cũng đã ra đến bờ hồ Tây gió thổi man mác. Tôi ghé người nói thì thầm vào tai cậu nhóc…chị ôm em nhé. Cậu suy nghĩ một lúc rồi gật đầu cái phật. Tôi cười tủm tỉm, nói bâng quơ: Không thích thì nói, c không ôm nữa đâu…
 
– Không chị cứ ôm eo e đi
 
– Ờ đấy là tự mình chui đầu vào rọ đấy nhá, chị không ép đâu đấy.
 
Tôi đẩy mông ngồi sát hơn vào cậu sinh viên, đẩy bộ ngực căng phồng vào lưng cậu. Cố gắng cọ và ôm cậu nhóc thật chặt. Thấy mấy chị cũng chỗ làm hay bảo…người gầy là thầy tất cả chả biết có đúng không? Cũng tò mò bàn tay tôi buông nhẹ thả lỏng dần dần luồn dần xuống thấp hơn…rồi mười ngón tay xoè rộng ra bám nhẹ nhàng lên vùng đùi cậu, ngón trỏ vê vê nhẹ nhàng lên vùng gần đùi non, giả nai ngơ ngác khẽ thủ thì bên tai hỏi nhỏ cậu:
 
– Đèo c gái lớn hơn tuổi em thế này, có ngại không đấy?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *