“Truyện dâm” Điệp Vụ Lột Trần

Truyện dâm Điệp Vụ Lột Trần
Đại tá Hai mỉm cười khoái trá, gõ gõ ống điếu xuống thành ghế để tàn thuốc văng tứ tung. Đó là cái tật của ông khi nghĩ ra điều gì đắc ý. Khác hẳn với các Đại tá khác; lon càng lớn, càng tốt tướng. Đại tá Hai càng lên lon, thân thể ông càng còm nhom. Bởi vậy, khi ngồi bật ngửa trên chiếc ghế sau bàn giấy, chẳng còn ai nhìn thấy ông đâu nữa. Không biết có phải vì thế mà ông luôn luôn có tật gác cả hai chân lên mặt bàn hay không. Thò tay bấm chiếc nút bên thành ghế, mở máy liên lạc với phòng hành chánh, ông nói thật trịnh trọng.

 

– Kêu Thượng sĩ Việt vô gặp tôi.
Giọng ông Đại úy già trưởhg phòng hành chánh kính cẩn:
– Thưa đại tá, Thượng sĩ Việt chưa vô. 
Đại tá Hai cằn nhằn:
– Làm gì mà giờ này chưa vô sở? 
-Thưa Đại tá, nhân viên Phản Tinh Báo không phải điểm danh nên họ được phép vô trễ.
 
Có lẽ điều này Đại tá Hai biết hơn ai hết, chính ông ra lệnh cho các nhân viên Phản Tình Báo được thong thả như vậy, ông biết họ phải làm việc mệt nhọc hơn các nhân viên khác nhiều. Đó là chưa kể đến các công tác luôn luôn đe dọa tới tính mạng của họ. Nhưng không hiểu sao, cứ mỗi buổi sáng cần một nhân viên Phản Tình Báo nào mà không gặp là ông lại cằn nhằn phòng hành chánh.(Truyện dâm)
 
Đại úy già phòng hành chánh cũng biết điều đó, nhưng được cái ông tốt nhịn, biết thượng cấp thích như vậy thì cứ như thế mà làm cho xong chuyện.
– Toa thấy thằng Viết vô, lôi nó qua đây ngay nghe.
– Dạ, thưa Đại tá nghe rõ.
 
Đại tá Hai tắt máy liên lạc, nhìn lên trần nhà coi chiếc quạt máy quay lọc cọc, đã nhiều lần ông muốn thay chiếc quạt này cho bớt ấm ỹ, nhưng kiếm hoài chưa được chiếc nào ưng ý. Ông mơ màng nghĩ tới Việt, một nhân viên Phản Tình Báo nặng ký của sở. Chính ông cũng không ngờ Việt có nhiều tài vặt như vậy. Bất cứ
món nào, nghề nào, hỏi tới là y như hắn biết hết. Chưa có công tác nào giao cho Việt mà bị thất bại. Cũng vì lẽ đó ông đã ra chỉ thị ngầm cho Trung tá trưởng phòng Phản Tình Báo; không được giao cho Việt bất cứ công tác gì mà không có ý kiến của ông. Cái châm ngôn “Nuôi quân ba năm, sử dụng một giờ” được ông áp dụng triệt để trong trường hợp của Việt. Hiện nay Việt chỉ có nhiệm vụ thiết lập một màn lưới Mật Báo Viên dọc theo sông Saigon và những căn cứ Hải Quân trong phạm vi thủ đô. Công tác thực nhàn nhã, tối ngày đi long nhong. Khỏi phải điểm danh cũng như trực gác.
 
Có tiếng gõ cửa. Đại tá Hai vẫn ngồi yên trên ghế, trả lời:
– Vô đi 
Đại úy Chánh bước vô chào thẳng người.
– Có chuyện gì đó Đại úy Chánh.
– Dạ, thưa Đại tá. Thượng sĩ Việt xin trình diện.
– Nó muốn cái gì vậy?
 
Đại úy Chánh biết chắc là ông xếp mình biết Việt vô gặp ông để làm gì, nhưng cái tật lớn của ông là vậy! Mới đó rồi lại quên ngay đó. Cũng có nhiều khi ông biết ông xếp của mình giả bộ quên cho nó vẻ khác đời. Ông chưa kịp trả lời, Đại tá Hai đã nói tiếp:
– Thôi được rồi, kêu nó vô đây.
Đại úy Chánh lui ra ngoài ngay, tuy ông luôn luôn nhịn nhục, nhưng trong bụng cũng bực ông xếp gàn gàn, dở dở này. Ông nói nhỏ với Việt.
– Coi chừng nhé, long thể đang bất an đó.
– Dạ, cám ơn Đại úy, tôi biết phải làm sao rồi. 
Việt vừa khép cửa, chưa kịp chào; Đại tá Hai đã hỏi ngay:
– Toa biết đạp cyclo không?
Việt chới với, vì câu hỏi oái oăm của ông xếp lớn. Chàng chưa biết trả lời sao, Đại tá Hai đã ngồi bật dậy. Ông đi vòng quanh Việt quan sát như ngắm một pho tượng. Vừa ngắm vừa gật gù:
– Được được tốt, tốt lắm. Hợp lắm. Toa giống y một thằng đạp xe cyclo thứ thiệt.
 
Việt là con một nên được cưng chiều từ thuở nhỏ; học hành lăng nhăng, cái gì cũng học, cuối cùng chẳng cái gì ra cái gì, thế là: “Rớt tú tài anh đi Trung sĩ”. Không hiểu gia đình chàng chạy chọt ra sao, ngay từ lúc mới ra trường đã được đổi về Trung Ương Tình Báo Hải Quân, cuộc sống có nhiều hào hứng. Cái nghề Phản Tình Báo muôn mặt, quả thực hợp với chàng. Việt đã đem tất cả sở trường giang hồ vặt của mình để hoạt động và càng ngày chàng càng được cấp trên tin cậy hơn. Tuy nhiên, vụ đạp xe cyclo thì quả thực Việt chưa bao giờ nghĩ tới. Cái nghề thấp hèn nhất trong xã hội này làm sao Việt có thể tưởng tượng được. Trong khi đó Đại tá Hai cười ha hả:
– Qủa thực toa giống một thằng đạp xe cyclo như đúc.
Việt nửa khóc, nửa cười, chàng biết ông xếp lớn mình vừa nói một lời ban khen, nhưng nghe nó làm sao ấy. Chàng không biết phải nói gì bây giờ. Những sự lanh lợi hàng ngày tự nhiên biến đâu mất.
 
Sau khi đi một vòng ngắm nghía Việt, Đại tá Hai trở về ghế ngồi. Ông lại gõ chiếc ống vố vào thành ghế với sự đắc ý cố hữu.
– Toa ngồi xuống đi, để moa lấy tập hồ sơ này cho toa đọc. Nhất định mình phải thi hành cho bằng được mục tiêu này. Trong sở moa nhắm chỉ có toa có thể làm được.
 
Vừa nói, Đại tá Hai vừa thẩy tập hồ sơ trước mặt Việt. Chàng nhìn ngay thấy con dấu Tối Mật đóng đỏ chói trên trang bìa vàng. Việt mở hồ sơ ra đọc ngay, chàng
đọc thực cẩn thận, từng chữ một. Càng đọc, càng thấy hấp dẫn, chàng có cảm tưởng như mình đã là một phần của mục tiêu tự bao giờ.
 
Đại Tá Hai nhồi thuốc vô ống điếu, ông khoan thai hút ống vố để Việt thư thả đọc. Trong phòng thực im lặng, tiếng lọc cọc của chiếc quạt trần nghe thực rõ.
Gần nữa giờ sau, Việt gấp tập hồ sơ lại, trao trả Đại Tá Hai. Chàng chưa kịp nói lời nào, ông đã lên tiếng ngay.
– Toa thấy đó. Thật nguy hiểm? mặc dù nguồn tin rất mơ hồ, nhưng vấn đề thực quan trọng. Nhiệm vụ này toa không hoàn tất không được. Moa không cần gấp, phải thận trọng, vì lụp chụp là hỏng cả. Có thể mang tiếng mà không được việc nữa thì nguy. Trong công tác này, moa để toa toàn quyền định đoạt. Không cần phải vô sở báo cáo nữa. Hãy viết báo cáo chuyển qua hộp thư chết cho tới khi chấm dứt nhiệm vụ. Toa có ý kiến gì không?
Việt ngập ngừng:
– Thưa Đại tá, tôi có thể xin thêm một nhân viên?
Đại Tá Hai ngồi nhỏm dậy, ngạc nhiên:
– Thêm một nhân viên nữa à. Coi chừng nguy hiểm đó Moa không ngại biệt phái bao nhiêu người cho toa, nhưng phải nghĩ kỹ, thêm một người, công tác sẽ dễ bại
lộ một phần. Khó có thể chấp thuận được.
– Thưa Đại tá, nhân viên này sẽ giúp ích cho tôi rất nhiều. Hơn nữa, tôi sẽ chỉ để cho anh ta phụ những gì có thể làm được, còn mục tiêu sẽ không được tiết lộ.
– Như vậy có lợi gì không? Mà thằng nào đó? Moa nghĩ trong đám Phản Tình Báo không có đứa nào hạp với vai trò này đâu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *