“Truyện 18+” Gia sư P1

Truyện 18+ Gia sư P1
Truyện mang tính xxx không bàn luận chuyện đạo đức, và sự thật các bác nhé .Chuyện đầu tay mong các bác ủng hộ .
 
…Reng ..reng ..reng…! Phương nín thở chờ đợi lần đầu tiên đi làm mà, cũng là công việc cô chờ đợi,cô tự nhủ phải cố lên nhất định thế. Rồi cửa cũng mở vẫn nụ cười quen thuộc của cô Lan ,vì là người quen của mẹ Phương đã gặp mấy lần khiến Phương tự tin hơn cùng cô bước vào nhà.

 

Qua lối đi rộng hai bên đầy hoa và non bộ nước cao ngất có thác nước chảy róc rách ,chà ! vào trong mới thấy nhà cô đẹp đến thế. Thôi ! đẹp cũng kệ mình phải xem công việc thế nào cố lên tôi ơi ! Cô động viên chính mình như bao lần ở quê nhà Phương đã tự làm thế vượt khó để đến với cổng trường đại học hôm nay. Nhưng nhà quá nghèo chả trang trải nổi cho cô ,gánh lúa nhọc nhằn ướt đẫm mồ hôi của mẹ cha chẳng thấm vào đâu.
 
May mà có cô Lan cô nhận Phương làm gia sư cho con mình ,không thì Phương cũng chả biết làm sao ? đi làm nơi xa lạ thì cô cũng không dám. Ở quê Phương thấy người ta nói Hà thành này đầy rẫy lọc lừa ,con gái mà lên đây chỉ nhanh hỏng.(Truyện người lớn)
 
Trái tim Phương không bằng đá thời đi học ở quê đôi lúc cô cũng có đôi phút xao xuyến trước một ai đấy. Nhưng nhà nghèo và cô càng không muốn bố mẹ buồn chỉ cố học mà cất đi những giây phút ấy xuống tận đáy lòng, rất nhiều bạn trai theo đuổi Phương biết mình xinh giờ cộng thêm cái tiếng bị gọi kiêu chỉ bởi cô không thể quên cha mẹ áo ướt mô hôi oằn mình gánh phân chuyển lúa ,chợ búa để cô tới trường..
 
– Uống nước đi cháu ! rồi cô gọi em xuống cho nó gặp cháu.
 
Cô Lan nói làm dứt dòng suy nghĩ triền miên nơi Phương. Cô sực tỉnh mặt đỏ bừng lại nghĩ miên man rồi …chả trách mấy con bạn kêu mình cụ non. Uống ngụm nước lạnh cho tỉnh táo Phương hồi hộp chờ xem học trò mình ra sao ? thấy cố nói nó lớp 7 nhưng là bé trai..tuy không thích cho lắm nhưng cũng còn hơn đi làm chỗ không quen.Rồi thằng bé cũng xuống Phương thở phào ..nó cũng không cao lớn cho lắm chỉ cao đến cổ mình thôi và trông vẫn trẻ con…vậy yên tâm rồi .
 
-Chào chị Phương đi con ,từ nay chị sẽ dạy con học ! Phải nghe lời không mẹ không tha cho đâu .
 
Đáp lại lời mẹ nó khẽ dạ một tiếng rồi quay Phương :
 
– Chào chị ạ !
 
Rồi nó quay sang mẹ :
 
– Con xin phép về phòng !
 
Nó chạy lên cầu thang rồi còn ngoái lại bảo :
 
– Chị xinh lắm !
 
Nói rồi nó chạy tót lên cầu thang cho tới khi bóng nhỏ nhắn mất hút tầm mắt,Phương thấy nó thật trẻ con và đáng yêu .Hôm sau buổi học bắt đầu phòng của nó tít trên tầng 7 ,may mà còn có thang máy không ngày nào cũng treo thang bộ chết mệt cô tự nhủ .Mà thằng bé cũng khỏe chả thèm đi thang máy cơ đấy.Cô Lan dưa Phương vào phòng rồi dặn :
 
– Cháu cứ dạy em học đồ uống hoa quả ở tủ lạnh trong phòng em có sẵn hai chị e cứ dùng tự nhiên,cần gì thêm goi bằng điện thoại bàn này cho chị giúp việc dưới tầng một nhé.Cô thì công việc đi thường xuyên cháu biết rồi ,còn bố nó thì đi ông tác nước ngoài ít về .Nếu mưa muộn cháu có thể sang ngủ phòng bên canh đây là chìa khóa nhé.Hoặc ở luôn tiện kèm em cũng được chỗ mẹ là bạn thân cô ngày xưa cháu đừng nghĩ gì.
 
Cô Lan đi rồi Phương mới bắt đầu quan sát cậu học trò của mình ,nó chỉ cao tới ngực cô mà Phương chỉ có 1m62 thôi. Nó béo ục ịch như con lợn nhưng mặt mũi cũng dễ thương ..không thì chả khác con lợn đen trong chuồng nhà mình ở quê. Nghĩ thế cô bật cười,nhưng nụ cười sớm tắt trên môi khi cô nhận ra nó cũng đang nhìn mình ,cô ngại ngùng nghoảnh mặt đi ..tuy nhiên cô có giác sờ sợ ánh mắt nó.
 
Buổi học cũng qua nhanh nó cũng không chống đối mà học khá tập trung ..
 
“ cạch” mải dạy cô vô ý gạt điện thoại của mình xuống chân bàn. Phương cúi xuống nhặt và vội lật qua lại xem nó có làm sao không? Ôi cái điện thoại yêu quý mày mà hỏng chết tao,lấy tiền đâu mua lại…
 
Cô mải mê xem xét cái điện thoại không để ý thấy thằng bé mắt đang sáng rực lên nhìn chăm chăm vào bầu ngực căng tròn trắng hồng lấp ló qua cổ áo sơ mi tuột cúc trễ xuống khá rộng của Phương,có thể thấy rõ chiếc áo lót ren trắng đang úp lên bầu ngực mịn màng đang phập phồng theo hơi thở…
 
Rồi cô cũng ngẩng lên đụng phải ánh mắt nó nhìn mình ,cô nhìn lại cổ áo thôi chết mải nhặt tuột thêm cúc áo hở thế này ..ôi xấu hổ ..mặt Phương đỏ gay gấc. Ngại không đẻ đâu cho hết cô cài lại khuy áo mà mặt chưa hết đỏ …rồi tự nhủ nó chỉ là đứa trẻ …không sao.
 
Phương về đến nhà trọ vẫn chưa hết ngượng ,mình thật hớ hênh cứ nghĩ cái ánh mắt nó xoáy vào ngực mình cô đâm sờ sợ. Phương tự an ủi thôi nó trẻ con…tuổi nó ở quê cô như mấy đứa em vẫn vô tư biết gì ,mình không lên nghĩ linh tinh.
 
Mấy hôm sau đến dậy cô vẫn còn hơi lo lo ,cảm giác ấy mau qua bởi khi gặp nó thằng bé rất bình thường có lẽ nó đã quên …trẻ con mà.Khi trở về cô tự cười mình quá lo xa nghĩ liên thiên…
 
Hôm nay lại đến buổi dậy khi gần tới nơi cơn mưa rào ập tới Phương ướt sũng ..không thể quay về Phương đành vào nhà dù gì cũng đến nơi.
 
Cô chạy quanh tầng một không thấy chị giúp việc đâu đành giữ nguyên bộ dạng ướt lướt thướt mà lên phòng thằng bé.
 
Chợt đi ngang qua căn phòng mà cô Lan bảo cho Phương ở ..cô nhớ tới chìa khóa trong còn trong túi Phương mở ra vào phòng.
 
Woa! cô thật chu đáo phòng thật đẹp lại có cái cô cần nhất là bàn là để ở góc phòng. Phương mở tủ ở đó còn có sẵn hẳn mấy bộ đồ ngủ cơ đấy ,có lẽ cô nghĩ đến lúc này chăng Phương thầm cảm ơn cô lắm. Cô vội vã thay đồ để lấy ra là khô ..có một điều cô không hề biết ,thằng bé đợi cô đã lâu lại thấy trời mưa to không nghĩ cô đến nữa.
 
Chợt nó nghe tiếng cửa mở phòng bên ,cái phòng chả mấy ai đến nó vội vã chạy sang qua cánh của khép hờ nó ngó vào. Đập vào mắt nó là hình ảnh của Phương đang thay đồ ,cô vòng tay ra sau tháo khuy áo lót… .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *