“Truyện người lớn” Cô Giáo Uyên P3

Truyện người lớn Cô Giáo Uyên P3
Ly thều thào. Cô nhíu mày nhớ lại sáng nay. Đầu buổi Ly đã nghe trong người khó chịu, gần hết tiết thứ 2 thì cô cảm thấy chóng mặt ghê gớm, đang tính đi lại ghế ngồi thì nghe trời đấy quay cuồng, cô nghe loáng thoáng học trò la í ới, mở mắt ra thì đã nằm ở đây.
Ơ, nhìn Ly thế mà bị suy nhược cơ thể áh ?
 
Nam buộc miệng.
Suy nhược cơ thể ko hẳn là ốm yếu mới bị đâu con. Do mình ăn uống ko đúng bữa, bữa ăn ko đủ chất dinh dưỡng cần thiết, cộng thêm làm việc quá sức, nghỉ ngơi ko đủ. Tất cả sẽ dẫn tới cơ thể suy kiệt dần, để nặng sẽ khó mà lấy lại đuợc đấy. Các bạn giáo viên trong trường cũng nên đi khám định kỳ, mình có thẻ BHYT mà, không tốn kém gì đâu, bệnh tật mà phát hiện sớm thì thì sẽ dễ điều trị hơn.
 
Dạ, con cứ nghĩ suy nhược cơ thể là phải ốm yếu gầy nhom.
 
Cậu đấy, hôm nào qua tôi khám xem tại sao giờ vẫn chưa có vợ, cả trường này cậu như hoa giữa rừng gươm, ko chọn được cô nào sao ?
 
Dạ tại số con nó vậy cô ơi, con thương Ly mún chết nè mà cổ thà chết chứ ko ưng con.
 
Cả phòng cười rần trước câu nói đùa của Nam, Ly dù đang mệt cũng bật cười.
Thôi em về bệnh việc đây chị Tuyết, nếu có gì thì chị gọi em. Có bé y tá ở đây trông chừng chai nước.
 
Chị cám ơn em nhiều nha, phiền đến bác sĩ trưởng khoa phải chạy sang, ngại quá. Để chị sắp xếp bắt mấy đứa này sang chỗ em khám định kỳ hết. Ơ, nãy em đi chung với em này ah, vậy để chị bảo đứa nào đưa em về.
 
Uyên chợt lên tiếng :
Cô Tám lấy xe con mà về, tí con đi với bạn về. Sáng nay con đưa Má con đi làm, chiều Má chạy về cũng được.
 
Ừ, sẵn chiều Tám với bả đi đám thôi nôi con của đứa trong phòng. Sáng nay vào mới té ra 2 chị em chả bà nào đi xe. Sáng Tám lười nên bảo dượng mày đưa đi.
 
Dạ, tại hôm nay Bố lên Sài Gòn bay ra Đà Nẵng công tác 2 tuần nên 2 người đi ăn sáng rồi Má ghé cơ quan luôn, định chiều con rước. Hnay con dạy có buổi sáng nên tí con đi với bạn về nhà luôn.
 
Ừ, thôi em về chị Tuyết ơi.
 
Nam nhanh nhảu :
 
Để con dắt xe ra cho cô.
 
Úi chà, cậu cũng lanh quá hén, hay thương cháu gái tôi đi, tôi gả cho.
 
Dạ thôi con hok dám đâu.
 
Sao lại ko dám, chê cháu tôi ah ? Trong cơ quan tôi khối chú đòi làm rể chị tôi đấy.
 
Dạ vậy để con hỏi lại Uyên xen chịu hok rồi con nhờ cô gả cho con hén cô.
 
Ừ, cái miệng của cậu cũng ghê gớm quá hén. Mà thanh niên lanh lợi thế là tốt. Xã hội bây giờ cứ ù lì cục mịch thì ko phát triển được. Thôi cám ơn con, cô đi nhé. Hôm nào rảnh 2 đứa ghé nhà cô chơi.
 
Dạ cô.
 
Bác sĩ Vân vừa chạy xe đi, Nam quay qua Uyên :
Hết tiết anh đưa em về hén.
 
Ừa
 
Hôm nay nhà em không có ai ah ?
 
Ừa
 
Hay…ghé nhà anh ăn cơm hén, tí ghé chợ mua đồ về anh nấu cơm đãi em nha.
 
Phiền
 
Phiền gì mà phiền, hôm bữa anh hứa nấu cơm mời em một bữa mà.
 
Quên rồi
 
Ơ, sao tự nhiên em khó chịu vậy.
 
Mệt
 
Anh mua cá bông lau về nấu canh chua ăn hén.
……..
 
Nhaaaa, em đợi anh tí, anh chạy lên lớp lấy túi đã. Lúc nãy gấp quá chạy qua xem Ly thế nào, còn để trên đó.
 
Nam hối hả chạy đi. Anh ghé ngang qua phòng y tế hỏi thăm Ly, dặn cô ráng nghĩ ngơi. Phía nhà để xe, một ánh mắt “hình viên đạn” ko rời khỏi từng bước chân của anh.
Em lên xe đi. Đưa giỏ xách đây anh treo ở trước nè.
 
Em cầm được.
 
Ừ ừ, lên đi em.
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *