“Truyện người lớn” Cô Giáo Uyên P2

Truyện người lớn Cô Giáo Uyên P2
Nam chợt hỏi một câu mà anh mún biết bao lâu nay. Từ lúc về trường, Uyên hầu như chỉ đi dạy rùi về nhà, thỉnh thoảng cũng đi chơi với đồng nghiệp trong trường, đến nhà các anh chị chơi. Nam hay mọi người chưa gặp cô đi chơi với chàng trai nào hay có ai đưa đón bao giờ. Nam cũng trấn tỉnh lại sau sự cố lúc nãy và dần mạnh dạn nói chuyện với Uyên hơn.
Sao anh nghĩ vậy ta ? Em chưa có mà, toàn lủi thủi một mình thôi. Anh chắc là có hàng mấy chị rồi hén !
 
Ơ, anh làm gì có ai. Ko tin em hỏi mọi người thì biết !
 
Nam vội vàng thanh minh nhanh hơn cả các ông “ăn chả” bị vợ phát hiện. Uyên hơi mắc cười vì điều này và vì cả khuôn mặt thật đến bệch ra của anh.
Hi hi, vậy là anh em mình cùng ế anh nhỉ ?
 
Hay là…
 
Nam suýt nói nốt luôn cái câu mà người ta hay tỏ tình với nhau.
Hay là gì anh ?
 
Ko, ý anh là chắc mình chưa tới duyên.
 
Vậy theo anh 2 đứa mình có duyên không ?
 
Ý của Nam chỉ muốn nói là anh và cô cùng hoàn cảnh duyên số chưa tới nhưng ko biết vô tình hay cố ý Uyên lại đánh đồng là anh và cô có duyên hay ko. Nam lắp bắp :
Anh…đâu biết đâu.
 
Thì anh nghĩ là có hay ko thôi ?
 
Cái đó…còn do Uyên chứ anh biết sao được.
 
Lại 1 đợt dồn ép nữa. Uyên chợt nhận ra mình đi hơi xa. Lúc đầu chỉ là trêu chọc, giờ cô cảm thấy mình đang giống như chủ động tấn công anh vậy. Trước khi bước vào nhà anh hôm nay thì giữa anh và cô thật sự mà nói chỉ là đồng nghiệp chứ chưa hẳn đã là bạn bè nữa. Nhưng việc cô có để ý anh thì là thật. Uyên vốn thích cái thật thà và nhiệt huyết của anh, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. Anh khác hẳn với những người bạn khá giả của cô, khác xa nhau lắm về mọi mặt, mà cô thì lại thích mẫu người như anh.
Mà em thì em thấy sao ? Có hok ?
 
Nam hỏi mà Uyên cảm nhận được anh đang mong cô trả lời là có lắm luôn. Uyên hơi cúi mặt xuống và im lặng. Trong lòng đã muốn trả lời là Có nhưng cái suy nghĩ lúc nãy làm cô khựng lại, Uyên thừ người ra suy nghĩ mông lung.
À mà mưa rùi kìa em, để anh dắt xe em vào đã !
 
Nam ù chạy ra dắt chiếc xe tay ga của Uyên và hiên nhà. Anh cầm cái áo khoát và khẩu trang vào đưa Uyên. Uyên cầm lấy và nói :
Anh ngồi xuống đây nè !
 
Uyên nhích sang 1 bên và chỉ vào chỗ kế bên.
Ừm…em có áo mưa ko ?
 
Trời nắng chang chang nên em có đem theo áo mưa làm gì, mà anh trọng em về lắm hả ?
 
Hok, hok, đâu có. Anh thấy mưa nên hỏi thôi. Em ngồi chơi hoài lun cũng đc mà.
 
Em ăn cơm lun đc hok ?
 
Được chứ, để anh đi bắc nồi cơm rùi tí anh nấu gì mời em ăn cơm nhà anh 1 bữa nhé, chỉ sợ hok ngon em chê thôi.
 
Nam nói là làm, anh đứng dậy định đi xuống bếp. Ko biết ma xui quỷ khiến thế nào, Uyên đưa tay chụp lấy cánh tay Nam và nói thật nhanh :
Anh ngồi đây đi.
 
Nam quay lại, anh đứng như trời trồng, bàn tay Uyên đang nắm cổ tay anh. Nam cảm thấy tay mình nóng ran lên, cảm giác nó sao sao mà anh ko tả được. Anh luống cuống. Và Uyên cũng…giống anh. Cô ko biết làm gì nữa, buông ra mà sao ko buông ra đc. Cô kéo nhẹ 1 cái nữa :
Còn sớm mà, anh Nam ngồi đây nói chuyện chơi đc rồi.
 
Nam ngồi xuống, Uyên cũng buông tay anh ra. Cả hai ngồi nhìn…cái bàn nước…im lặng. Cảm giác im lặng ko phải nặng nề mà là bối rối và mong chờ người kia nói 1 lời gì đó. Trong lúc quyết định này, cuối cùng Nam cũng đã gom góp đủ can đảm :
Nãy anh hỏi Uyên đó, Uyên thấy sao ?
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *