Truyện 18+ Về nhà

Truyện 18+ Về nhà
“Hình như mình đã ngủ qua hàng thế kỷ vậy”, tôi mới mơ mơ màng màng tỉnh dậy.
 
Màn đêm đã xuống, tôi thấy mình ngồi trên chiếc ghế đá công viên gần nhà, chiếc ghế khuất sau 1 lùm cây um tùm, nhìn ra hồ nước giữa công viên, đang lấp lánh những ánh đèn xanh đỏ của nhà hàng gần đó.

 

Tôi không nhớ mình đã ở đây bao lâu rồi, kế hoạch mở rộng tiếp thị của công ty thông qua chưa? kỳ nghỉ cuối tuần này không biết đã bàn với với Nga chưa? sao trong đầu mình trống rỗng vậy? không lẽ mình bị bệnh mất trí nhớ…
 
Tôi phải về nhà cái đã, quần áo mình hơi bốc mùi rồi, việc đầu tiên khi về nhà là tắm 1 cái thật đã, xong làm 1 ly cafe thật nóng, có lẽ mình sẽ nhớ ra mọi việc. nghĩ tới tổ ấm của mình tôi như ngồi dậy tức thì, sãi bước nhẹ nhàng đi thẳng qua bãi cỏ, phía trước là siêu thị, vòng qua siêu thị này là về đến nhà.
 
Giờ này đang là giờ mua sắm, dòng người nhộp nhịp xung quanh, họ đi hối hả, vui vẻ. Nhiều người không để ý gì cả, cứ băng băng suýt mấy lần đụng phải tôi, Chắc khoảng 9h hơn, tôi nghĩ vậy khi đưa mắt nhìn bảng điện tử chạy ở mặt tiền siêu thị, 9h 20phút, Không sai, xưa nay tôi tự hào đồng hồ sinh học trong người tôi ít khi chạy sai. nhưng tôi thắc mắc sao ngày tháng lại là 28 tháng 7, mình mới làm xong cái chương trình tiếp thị, rõ ràng là 21 tháng 7 mà.
 
Vào đến chung cư, ông bảo vệ nhìn tôi mà không hỏi gì, Ông ấy chắc chắn biết tôi là người ở tầng 3. Thang máy bận rồi, không sao, tầng 3 đi vài bước cũng tốt cho sức khỏe, sao hôm nay mình khỏe thế, đi liền 1 hơi mà không thấy thở gấp gì.
 
Tới trước cửa định rút chìa khóa, Nhưng hình như cưa đã mở. Lần này phải trách Nga mới được. Tuy ở trong chung cư có bảo vệ, Tuy nhà mình ở cuối dãy, nhưng cũng không thể coi thường được. Không thấy tivi hổm rày cảnh giác vấn đề trị an sao?
 
Phòng ngoài sáng đèn, tivi đang chiếu phim truyện nhiều tập, trên bàn thấp còn bao hột dẻ ăn dở. Tôi ngồi xuống tháo giầy, định chuyển kênh tivi nhưng lại thôi. Nga không thích bị ngắt đoạn phim mà nàng thích xem…Sao có đôi giầy nam thế này, còn mới lắm, Chắc Nga muốn dành cho mình ngạc nhiên …Tui không vui được lâu, đôi vớ nhét nữa trong nữa ngoài. Giầy mới thì không thể có vớ được. đầu tôi lùng bùng câu hỏi. Tôi không dám tự mình trả lời.
 
“Nga ơi, Nga…” Tôi gọi vào trong nhà, nếu có Nga, chắc chắn nàng sẽ chạy ra ngay. Nhưng đáp lại chỉ có tiếng chiếc quạt xè xè …
 
Tôi vừa gọi tiếp vừa bước vào buồng trong, đôi giầy cao gót màu hồng có ở kệ giầy thì chắc chắn nàng phải ở nhà, có thể nàng đang ngủ chăng? hay nàng đang …, tôi không dám nghĩ tiếp. Tới cửa buồng trong, tôi nghe rõ tiếng thở hổn hển của giọng nữ, còn có tiếng thầm thì của giọng nam. giận dữ, tôi xô cửa xông vào.
 
Trên giường là một cảnh tượng tàn nhẩn đập vào mắt tôi, một thân hình trắng nõn trần truồng, một đôi tay đang đỡ 2 đầu gối của mình banh ra, để lộ ra chỗ thầm kín nhất phơi ra cho người đàn ông trước mặt, cô ta còn lắc đầu rên rỉ.
 
Người đàn ông cũng trần truồng với 1 thân hình lực lưỡng, khúc gân thịt đang thục ra thục vô hết cỡ nơi âm hộ của Nga. từ phía sau nhìn tới, chỉ thấy hai mép l… của Nga đang nở ra híp vào theo nhịp giã chày của thằng đàn ông.
 
Có lẽ nghe được tiếng mở cửa, người đàn ông ngừng lại, quay đầu ngó ra hướng cửa, Tôi nhận ra dưới lớp kiếng cận và hàng ria mép dày là Thằng Kiệt – trưởng phòng nhân sự, bạn thân của gia đình tôi. Giận không còn chỗ nào nói, tôi hét lên:
 
– ĐM, mày Kiệt, nhân lúc tao không có ở nhà, mày ăn hiếp vợ tao, hả,… hả…? còn con hèn hạ kia, nỡ nào em phản bội anh trắng trợn vậy…”
 
Thằng Kiệt thản nhiên như không nghe tôi nói gì, lấy tay vuốt hàm ria 1 cái, nói: “Sao cửa tư nhiên mở ra vậy, có khi nào thằng Long về không?”
 
Nga lấy tay vuốt xuống mông đít của thằng mất dạy, theo nhịp nắc của nó mà nói: “Bây giờ là thời đại gì, già vậy mà còn nhát ma, chắc chắn hồi nãy quên tắt quạt nên bây giờ gió thổi vô thôi. Kệ nó đi, mau lên, cái của em đang nhột quá nè, như có hàng ngàn con kiến đang bò vậy, mau lấy cây gậy của anh đuổi kiến dùm em đi…”
 
“Tại vì l… em ướt át quá, mật ngọt trào ra chèm nhẹp đây nè, kiến bu là phải rồi”
 
“Mau, ừh.. mau nữa lên, Chồng yêu quý của em, mạnh lên, hư…hư.., vậy đó, cho em chết luôn đi, nhột quá. áh…áh…”
 
Bây giờ Nga lấy 2 chân gắp lấy eo của thằng Kiệt, phía dưới sàng sẩy theo nhịp của nó càng lúc càng dữ dội. Chúng nó không thèm đếm xỉa gì trước cơn giận dữ điên tiết của tôi. còn ở trước mặt tôi mà kêu thằng khốn nạn là chồng này chồng nọ. vậy là nó cho mình cắm sừng rồi, còn cắm 1 cách công khai trên giường của tôi nữa chứ. Tôi không còn biết gì nữa, máu trong người sôi lên mờ mắt. Nhìn quanh quất, tôi thấy con dao nhỏ trên bàn phấn, tôi quơ tay chụp lấy, tao sẽ đâm cho mày 1 nhát, 1 nhát ngay tim hay ở đâu cũng được, nhưng phải là 1 nhát thật sâu, để chúng mày khính thường tao àh, chúng mày xem tao không ra gì àh…
 
Quái, sao tôi chụp con dao không được, thử lại lần nữa, tay tôi như lướt trong không khí, rõ ràng mình thấy con dao trên bàn phấn mà, con dao nằm ngay trong tầm tay mình mà. Tôi bước gần hơn, tôi không quơ nữa mà là nắm ngay cán dao, ngón tay tôi xuyên qua con dao như 1 vật vô hình. Tôi điếng người, không lẽ mình đã chết, không lẽ mình chỉ là 1 hồn ma, thuộc về 1 thế giới khác… Hay mình chỉ đang mơ ngủ. Tôi hy vọng ở vế sau cùng.
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *