Truyện 18+ Thu Cuối

Truyện 18+ Thu Cuối
Renggggggggggggggggg
Tiếng chuông như sự cứu rỗi thật sự khi nó báo hiệu kết thúc môn tư tưởng hồ chí minh dài, buồn và chán ngắt này. Nhưng nào có ngờ nó lại là tai họa khi ông thầy đầu hói lại nảy ra 1 phát minh ngu đến lạ thường. Tiếng micro vang vọng:

 

Thầy : hnay cả lớp chiêu đãi thầy 1 bài hát trước khi ra về được ko nak.
 
Thầy ui đại học năm 2 rùi mà cứ như mẫu giáo ấy cho về đi mệt mún chết rùi nak. Đang lang thang với dòng suy nghĩ vô định thì.
 
Lớp trưởng: dạ được thầy. lớp em có ng hát hay lắm thầy ui. Nhưng thầy nghe nhạc hiện đại nha, nghĩa là nhạc trẻ đó thầy.
Thầy : ừ dạy môn này nghe nhạc tiền chiến nhiều cũng chán rùi
Lớp trưởng: vậy e xin bầu cử bạn phương, ý mọi ng sao nak.
 
1 âm thanh vỗ tay mún nổ lun căn phòng A301, sao thằng lớp trưởng học thì ngu học kì vừa rùi học 8 môn thì rớt hết mẹ 7 môn rùi đậu mỗi môn thể dục, sao hnay nó có sáng kiến ghê vậy ta. Lúc này chỉ muốn trốn thui chứ lên cái bục giảng đó khác gì bêu xấu hic hic. Nhưng rùi cũng đành lê cái xác vừa đói vừa mệt lên đó, trong tiếng vỗ tay và hàng vạn lời khích của 4 lớp học chung hic hic. Đời mình từ dây chấm hết.
 
Tưởng chừng như vậy nhưng long dạ ác độc chợt nổi dậy, mình có chết thì phải chết chung chứ chết 1 mình chán lắm.
Phương (P) : thưa thầy! em hát cũng được nhưng phải có ng hát bè và đọc rap cùng e.
 
Thầy : uk vậy phương chọn ng nào đây.
Cả 4 lớp chợt im re nghe thây cả tiếng con muỗi đực nói với con muỗi cái là cái thằng đứng trên bục giảng đẹp trai quá ( công nhận mình biết nói xạo ghê). Ngó nghiêng 1 hồi có vẻ ông thầy xuất hiện vẻ thúc dục.
Thầy: vậy e tính hát bài gì
P: dạ. Thu cuối
 
Cả 4 lớp ồ vang cả 1 khán phòng. Hè hè chọn được rùi đó là con thảo và thằng long 2 đứa này cũng mê mẩn bài này 1 cây. Lúc nãy nó cũng góp phần hại mình đi lên đây thui thì kéo lên lun cho tiện hehe.
 
P: thưa thầy mời bạn long và bạn thảo lớp e.
Thầy: lên đi các em
 
2 đứa nó đi lên trên khuôn mặt con nguyên chữ tao hận m phương ui. Rùi cả 3 đứng trên đó, được cái thằng long mà nó mê bài nào rùi thì lun có sẵn đĩa nhạc ko lời của bài đó trong cặp. chắc các bạn đang thắc mắc tại sao hả? vì a nó làm studio nhà nó như nối nghiệp cái nghề ấy vậy, vì thế đối với nó 1 cái đĩa nhạc ko lời là quá dễ.
 
Nó nhét cái đĩa vào đầu DVD của hội trường. tiếng nhạc vang lên to dần, tui chỉ nghĩ hát bài này để vui thui nhưng bắt đầu nghe nhạc trong long tui lại thấy có cái gì ấy rất khó tả, cảm xúc ùa về, trời tui quên mất đây là mùa thu, cái mùa tui cay ghét vì ng tui yêu nhất là mối tình đầu tiên của tui rời xa tui trong cái mùa ấy.
 
Tui mún dừng nhạc, tui mún chạy khỏi khan phòng, tui mún hét lên thật lớn nhưng bây giờ thì không kịp nữa rùi.
 
Tiếng con thảo vang lên.
“Cho bao nhiêu yêu thương nay bay xa….
Hoen đôi mi thu đưa em qua…đã từng ngọt ngào bây giờ nhận đắng cay vì anh
Thu vờn tóc em mơn man bên làn gió.
Vương trên mi ai lá rụng con phố nhỏ.
Nhẹ nhàng đâu đây mùi hoa sữa đó.”
 
Gần như tui chết lặng theo từng chữ trong câu hát, không phải vì con thảo hát hay mà là vì từng chữ như 1 viên gạch đang lát lại con đường đưa tui trở về quá khứ đau buồn nhất tui muốn quên đi. Thoắt cái đã tới khúc của tui. 
 
Phương:
“Đã từ rất lâu rùi, trong anh định nghĩa 2 tiếng yêu thương anh không thể trao cho ai từ khi anh có em.
Mùa thu đó anh có e.
Vậy cớ sao giờ…hơn 1 năm trôi qua người đã khác xa thật nhiều 
Anh nghe tiếng lá rơi không còn êm nữa
Mùa thu đến anh không còn em nữa.”
 
Đúng như tác giả bài hát viết nhưng khác cái là tui chia tay em đã được gần 3 năm rùi. Hình như mùa thu này là 3 năm rùi thì phải. Tới lúc này tui làm 1 việc mà ít ai có thể làm trước đám đông. Miệng tui thì vẫn hát, chữ vẫn ra đều đều, nhugn7 đầu óc tui đã quay trở lại mùa thu 3 năm về trước. Mùa thu anh có em, mùa thu mà 12 cánh hoa hồng 1 lần hóa phép cho em nói “em yêu anh nhiều lắm, đồ ngốc ạ.”
 
Ngày đầu thu năm lớp 10, vốn cái tính giống giống tự kỉ, làm cái gì cũng 1 mình làm cái gì cũng thích tự quyết định. Song lần này cũng vậy, đề tài là hãy miêu tả nhưng nơi bạn hay đến để giải tỏa tâm sự, giải tỏa strees, hay đơn giản là hít không khí trong lành. Đọc xong cái đề văn mà mún khóc thét lên, vì điều đó rất khó diễn tả, nhưng bản thân cũng muốn chia sẻ cho mọi người biết nơi đó.
 
Chẳng xa lạ gì đối với dân biên hòa đó là 2 công viên, công viên Biên Hùng và bờ kè gần sông ĐN. Tui chọn Biên Hùng làm nơi tui sẽ nói tới cảm xúc của mình.
 
Nhưng muốn tìm lại cảm xúc thật sự thì phải vào công viên đó ngồi viết thì mới có thể thổi hồn vào 1 bài văn, chứ không phải viết văn rùi ng ta đọc như đọc kinh thì thui thà rằng chỉ điểm thấp chứ ko muốn như vậy. Cũng may bà cô thương tình cho 1 tuần về nhà làm bài.
 
Ngay hsau tui đã có mặt tại công viên Biên Hùng vào lúc chiều tà, từng cặp tình nhân cứ ngồi đó ôm ấp, nhiều lúc thì hôn lén nhau. Nhưng sự quan tâm của tui ko đừng lại chuyện đó mà hnay tui muốn tìm cảm giác thực để viết. Tui đang loay hoay đi thật nhanh tới chỗ mình hay ngồi đó là cây liễu rũ xuống cạnh cái bờ hồ có thể ngâm chân xuống đó, thích lắm. Đang suy nghĩ đến điều thích thú đó thì ầm 1 cái.
 
Ng lạ: đi đứng kiểu gì đó hả
 
Chết tui mãi suy nghĩ ùi đi đụng nhầm vào 1 cô bé, tui gọi là cô bé vì nhìn cố ấy bé nhỏ, nhìn cũng hay hay, khuôn mặt tới dáng người thì chẳng có gì đáng nói.
P: mình xin lỗi bạn, cho mình xin lỗi nha, bạn có sao ko, mình xin lỗi bạn thiệt đó tại mình sơ ý quá, mình xin lỗi.
 
Vừa lắp bắp vừa nhặt những cuốn sách của cô bé đánh rơi.
 
Ng lạ: làm gì mà hốt hoảng dữ vậy mình cũng ko sao đâu.
P: cho mình xin lỗi mình thiệt tình ko cố ý đâu.
Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *