“Truyện ngắn hay” Ox ôm em 1 phút được ko ?

Truyện ngắn hay Ox ôm em 1 phút được ko ?

Cô mặc chiếc áo ngủ màu trắng đứng ở đó với ánh mắt đầy mong đợi. Anh đang ngồi trước màn hình máy vi tính, quay đầu lại ngước nhìn thấy cô, con tim anh lúc nào cũng thấp thỏm.

Anh đứng dậy và quay lại dang hai cánh tay ôm cô vào lòng:

“Sắp một giờ rồi, mà sao em vẫn còn chưa ngủ?”.

Cô dụi đầu vào lòng anh, nghe trong lời nói của cô có gì đó trách hờn đầy chút oan ức:

” Ông xã nè lâu rồi anh không ôm em đó.”

Nghe cô nói vậy, anh liền ôm chặt lấy cô, chặt đến nỗi không có kẽ hở nào cả. Và dường như anh mãi mãi không muốn buông tay.

Cô là một người con gái đặc biệt và anh vẫn nhận thấy điều đó. Họ vốn từng là bạn của nhau. Chỉ là họ gật đầu chào nhau để tỏ ra chút lịch thiệp mà thôi.

Và anh cũng từng thấy cô cùng đám con gái vừa cười rũ ra vừa hò hét và cũng từng thấy ánh mắt tinh nghịch hóm hỉnh của cô quay sang nhìn anh và cùng đám người kia bày trò nghịch ngợm.

Anh nghĩ cô không thích hợp để làm một người vợ tốt. Loại con gái ngông nghênh, điên rồ ấy chỉ hợp để “mua vui” thôi.

Rồi đến một ngày, anh thấy cô say mềm. Và cô ngồi yên lặng trong một góc nhỏ, một mình uống rượu và một mình khóc thầm. Lúc đó, anh và cô đều đang nghe ca khúc ” Forever”.

Cô ấy hiểu những lời trong ca khúc đó và khóc ư? Anh nghĩ vậy. “Hay là có gì đó chăng?”.Cô uống cho say mềm và một mình ngã gục xuống bàn. Anh dìu cô dậy và anh không biết là cô đang sống ở đâu nữa.

Anh chỉ biết lôi cô về phòng của mình thôi. Anh đỡ cô lên giường. Mắt cô nhắm nghiền và vô thức cô nắm lấy bàn tay anh và miệng lảm nhảm ” Anh đừng đi”. Lần đầu tiên, anh thấy cô mềm yếu như vậy. Đêm hôm đó, anh đã trông cô mà không hề chợp mắt.

Khi cô tỉnh thấy mình đang nằm trong lòng anh. Anh nhìn cô, khi thấy cô mở tròn xoe mắt giống như một đứa trẻ sơ sinh ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì. Mọt lúc sau, cô lại trở nên hung hăng và cảnh giác như ban đầu

” Anh làm gì trên giường tôi thế này. Anh đang làm gì vậy”? Trong ánh mắt cô đầy hàm ý đe dọa.

“Cô đang ở trên giường tôi đấy. Và cô đang ôm tôi đấy?”. Anh tủm tỉm cười đáp.

Cô hoài nghi nhìn bốn phía xung quanh và nhìn lại chính mình. Rõ rồi, đây đâu có phải là giường của cô và tay cô đang vòng qua eo của đối phương đấy chứ.

Cô nhẹ nhàng, từ từ rút tay lại. Dường như cô cho là anh ta vẫn chưa nhận ra điều này. Anh ta còn chăm chú nhìn lên gương mặt cô và có chút thẹn thùng. Cô liếc quanh mấy lượt và sau đó nhìn lên gương mặt của anh và lí nhí:

“Tôi đâu có làm gì”. Anh khẽ cười

” Cô làm bạn gái tôi nhé”. Anh nhìn vào mắt cô và nhẹ nhàng trả lời.

” Có định cầu hôn chứ?”. Cô hỏi và ngón tay khẽ run run.

” Còn phải chờ xem đã. Nhưng nếu cô muốn vậy. Tôi có thể sẽ suy nghĩ thêm.” Tay anh vòng ngang qua eo cô.

” Nếu mỗi ngày anh có thể dành một phút để ôm tôi đấy. Vậy là tôi sẽ nhận lời cầu hôn của anh rồi.” Cô nói, ánh mắt sáng lên và nhìn thẳng vào anh:

“Uhm…. Thôi được. Ba tháng nữa chúng ta sẽ kết hôn nhé.” Anh nói.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *