“Truyện người lớn” Chuyện tình gió và cỏ

Đọc truyện sex chuyện tình gió và cỏ về anh chàng chuyên chăn rau sạch, quen cô gái xinh đẹp, định ăn trong 1 nốt nhạc, ai ngờ gạ tốn thời gian thiệt.
Truyện người lớn Chuyện tình Gió và Cỏ

Mở đầu truyện 18+ chuyện tình gió:

Thường, người kể chuyện, hay kể chuyện chung. Chẳng nhiều thì ít, cũng phóng tay cho hợp nhĩ người nghe. Riết rồi, kể chuyện mình mà nghe cứ na ná chuyện thiên hạ… Tất thành chuyện chung. Phong tôi cũng vậy.

Nếu thấy giống những câu chuyện đã từng nghe, thì cũng ráng đồng cảm – nếu được, và tôn trọng người kể chuyện nhé. Vì đây là câu chuyện của tôi. Xin cảm ơn.

Tên nhân vật có thể trùng lặp ngoài ý muốn, xin được lượng thứ

Trong câu chuyện, tôi là Gió, em là Cỏ.

Ngẫm ra thì ngược lại, tôi phải là cỏ, em mới nên là gió – Lúc ấm áp, hiền hòa, khi lại mát lành, trìu mến…

Nhưng tư vị ngọt ngào đọng mãi ấy, chỉ có thể là của Cỏ, của riêng anh mà thôi. Dành riêng cho anh nhé… (đến bao giờ thì tùy em thôi  )

“Thật ghen tị với những người được sống như mình mong muốn, đúng với cảm xúc thật của mình”.

Ngồi vô bàn phím rồi mới thấy, kể chuyện, hoàn toàn ko dễ như tưởng tượng (T_T). Thôi thì đến đâu hay đến đó…

Lần đầu gặp mặt:

Trong góc quán CF là một gã trai bụi bặm, mồm ngậm ly nước suối, vẻ mặt nhăn nhó… Chắc đang có điều “vui vẻ” trong lòng.

“Hẹn hò như cái bàn ấy, lộn cái hèn… 10 phút có lẻ rồi mà chưa thấy đâu…” Gã trai nọ nghĩ bụng.

Nhớ lại, lúc gã hỏi tay share hàng “MBTC hả, nhiêu tuổi ông, xinh chứ? Nếu ẹ quá thì tôi cảm ơn trước, thôi ko xin đâu.”
Nhận được câu trả lời “trẻ, xinh, tình cảm.

Gặp thì biết”. Giờ thấy mình liều lĩnh vồn, bốc máy hẹn gặp ngay… Trong đầu tính toán lại cách xử trí nếu gặp hàng lởm, lừa đảo… Ra sao. Chuẩn bị gọi 115 phím nào…

Đang mông lung trong suy tính thì có điện thoại.

– à lố?

– Em đến rồi, anh ngồi đâu?

Gã vụt đứng dậy, nhìn ra cửa.


Đéo thấy ai. “Cáu cmnr”

– Nghĩ bụng, nhưng vẫn lấy giọng hết sức bình tĩnh:

– Anh ngồi trong quán nè, phía trong bên trái, cách *** 20 phân…

– Anh đợi em xí. (cúp máy)

“Á đù…”

Gã ngồi xuống, mắt vẫn thao láo nhìn ra cửa. Gắng khống chế cảm giác hít thở ko thông, tim đập liên hồi này lại.

.
Sững sờ, bối rối, choáng ngợp….


Là những cảm giác mà gã… Ko có lúc này.

Chủ yếu là tò mò. Vì gã thấy bóng người ngoài cửa đi vào. Nhưng xa bỏ mịa, nên ko nhìn rõ lắm. Chỉ thấy có vẻ cũng vừa vừa. Ko béo, ko gầy, ko cao, ko thấp…

Gã vẫn đứng đó, như thằng ngớ dòm lom lom vào em. Đến tận khi em đến gần, thoáng chút ngạc nhiên, em mỉm cười, vẻ bối rối thoáng qua trong mắt:

– Anh Phong phải không ạ?

– Ơ… ừ. Chào em. Ngồi, ngồi đi. Mời e ngồi.

Gã choàng tỉnh, lắp bắp.

Em ngồi xuống, ghế bên cạnh (ko phải đối diện).

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *