“Truyện ngắn hay” Cười…! Nhưng không cưới

Truyện ngắn hay Cười...! Nhưng không cưới

Chiếc xe thắng gấp làm cả người tôi trượt dài về phía trước, không kịp phản ứng đầu đập binh vào thành ghế. Vài người trên xe còn té khỏi chỗ ngồi, tài xế chữi thề.

Phụ xe mở cửa bước vội xuống chạy lên phía trước đầu xe, hoảng hốt lôi người phụ nữ già đứng dậy. Mọi người lấy lại hồn vía liền nhỏm dậy xem phía trước bị gì.

Một người phụ nữ già hơn 70 tuổi, tóc bạc trắng, mặc bộ đồ đơn giản bạc màu đang giãy giụa đòi chết trước bánh xe. Tôi vội chạy xuống cùng anh phụ xe, người nắm tay, người nắm chân khiêng bà ta đang khóc lóc tự tử vào vỉa hè.

– CHO TÔI CHẾT ĐI, TÔI KHÔNG MUỐN SỐNG NỮA, CHO TÔI CHẾT ĐI, TRỜI ƠI, CÒN CỨU TÔI LÀM GÌ…

tiếng khóc của bà ta làm cả đoạn đường ùn tắc lại, hai bên đường mọi người bắt đầu dừng xe, tò mò nhìn.

Tôi vội lên tiếng
– Bà ơi, bà chết như vậy làm liên lụy đến người khác, còn có nhiều cách chết mà, sao lại chọn cách này??

Bà ta vẫn khóc lóc thảm thiết không nghe ai cả. Những người trên xe nhốn nháo, nhiều người bước xuống tò mò.

– Bà ơi, bà nghe cháu này. Tại sao bà muốn chết.

– CHO TÔI CHẾT ĐI, TÔI KHÔNG MUỐN SỐNG NỮA. TÔI SỐNG BỊ CON CHÁU KHINH THƯỜNG.

TÔI CÓ 10 NGƯỜI CON MÀ TÔI KO SỐNG ĐƯỢC VỚI AI CẢ

– Bà ơi, nếu bà không sống được với ai cả, bà về nhà cháu sống với cháu.

Bà cụ ngừng khóc, nhìn tôi rồi như xem xét một hồi, bà nói tiếp

– Vậy ta về sống với cháu nhé, ta giặt đồ, nấu cơm, đi chợ làm gì cũng được.

– Dạ, bà ở đâu? Cháu dẫn bà về nhà nói với con bà là bà về nhà ở với cháu.
– Được thôi, nhà ta ở gần đây.

Sau đó lại suy nghĩ gì đó, bà lại nói tiếp
– Không, đừng về nhà. Ta đi với cháu, khi nào về nhà cháu, ta gọi về nhà báo ta không về ở với con ta nữa.

– Không được bà ạ, bà với cháu đi về nhà bà, cháu sẽ xin con bà, bà đừng lo, nếu họ thật sự ko muốn ở với bà thì họ sẽ không giữ bà ở lại đâu.

Thế rồi tôi quay sang nói với phụ xe
– Anh mang đồ của em xuống, em xuống đây.

Phụ xe và những người khác nhìn tôi. Họ xì xầm, tôi cũng không để ý. Tôi xách ba lô, đỡ bà già dậy rồi cả 2 đi về phía nhà bà.  ( truyen ngan hay )

Đi bộ khoảng 1 cây số, quẹo vô một con dốc nhỏ, tôi đỡ bà cụ từng bước, bà vừa đi vừa than thở kể lể về gia đình 10 người con nhưng không ai có thể sống với bà. Tôi im lặng đánh giá, thỉnh thoảng khuyên một vài câu cho bà vui lòng.

Bước đến trước một căn nhà gỗ nhỏ, hai đứa nhỏ đang chơi trong sân nhìn ra thấy tôi và bà cụ liền reo lên

– Bà nội đi với ai vậy?

Bà nhìn chúng nó rồi quay đi, dắt tôi vào nhà.

Tim tôi nhảy thình thịch trong lồng ngực. Sau đó một người phụ nữ nhỏ nhắn bước ra, cùng với một người đàn ông cực kỳ gầy gò.

– Má, chiều giờ má đi đâu sao không nói cho ai biết hết.

Bà dắt tôi vào nhà, ấn vai tôi ngồi xuống ghế. Người phụ nữ rót tôi 1 cốc trà, bà cụ nhìn qua rồi liền nói

– Tôi về thông báo với anh chị tôi sẽ không ở đây nữa, tôi về nhà cháu này ở.

– Má, má lại nữa rồi.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *