Truyện 18+ truyện người con gái tên Hương

Truyện 18+ truyện người con gái tên Hương
Tôi đã trải qua thời gian của một nửa cuộc đời mình, và cũng gần một nửa thời gian đó tôi biết sex là như thế nào. Tôi nghiệm thấy một điều, số phận của mỗi con người sẽ gắn liền với một cái tên nào đó và số phận của tôi cũng gắn liền với một cái tên. Tôi đã quen, tán tỉnh và lên giường với nhiều cô gái nhưng đa phần trong số đó mang tên Hương. Đó là lý do vì sao tôi lại đặt tên cho câu chuyện của mình là “NHỮNG NGƯỜI CON GÁI TÊN HƯƠNG”. Trong phạm vi của câu chuyện này, tôi chỉ tập trung vào những cô gái đã đi qua cuộc đời tôi và mang tên Hương, theo dòng cảm xúc hoặc những tình tiết xảy ra có thể sẽ xuất hiện những cái tên khác, nhưng tôi sẽ không mô tả về họ, nếu có dịp tôi sẽ kể cho các bạn sau. Câu chuyện của tôi bắt đầu khi tôi đang học lớp 10 tại một trường cấp 3 của một huyện miền núi nằm trên dãy Trường Sơn, phía tây của một tỉnh miền trung cách đây 14 năm.
 
Bước vào học kỳ 2 của năm học, trời đã vào xuân nhưng cái lạnh thì vẫn còn vương vấn đâu đó trên những cành cây trơ trụi lá mới lấm tấm những búp non đầu mùa. Tôi lười biếng chui ra khỏi tấm chăn bông ấm cúng và đi vào nhà vệ sinh để chuẩn bị cho một ngày mới. 6h sáng mà trời vẫn còn tối thui, sương mù bao phủ trên những mái ngói, nhành cây, ngọn núi tạo nên một không gian mờ ảo đầy huyền bí nhưng cũng đẹp đến nao lòng. Nhà tôi nằm ở thị trấn trung tâm huyện lỵ và ngay gần chợ huyện nên vào giờ này mấy bà mấy chị đã lục đục dọn hàng để chuẩn bị cho một ngày buôn bán mới. Tiếng dao kéo, tiếng người gọi nhau, tiếng đồ vật va chạm vào nhau tạo nên một âm thanh hỗn độn nhưng cũng rất đặc trưng của một khu chợ miền quê. Và cái âm thanh hỗn độn cộng với khung cảnh thiên nhiên thơ mộng lúc sáng sớm ấy tôi đã theo trong suốt cuộc đời mình như những gì thân quen thương yêu nhất. 
 
Tôi nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, chuẩn bị sách vở rồi xuống nhà ăn nhanh tô mì mẹ vừa pha sẵn. Tôi chạy ra khỏi nhà trong tiếng mắng yêu của mẹ do ăn xong không chịu dẹp bát đĩa. Từ nhà tôi đến trường cũng hơn 1km, tôi có xe đạp nhưng tôi lại thích đi bộ vì tôi thích ngắm cảnh bình minh trên con đường từ nhà tôi đến trường và một điều quan trọng hơn cả là trên con đường đó có một tà áo dài thướt tha trong sương sớm… 
 
Có lẽ mọi người đã quá quen với hình ảnh một cậu học sinh cao, gầy với gương mặt khá đẹp trai đi sau một cô gái có khuôn mặt trái xoan, rất có duyên,ưa nhìn nhưng lúc nào cũng tỏ ra lạnh tanh. Tôi và em học cùng khóa nhưng khác lớp, đó là trở ngại lớn nhất với tôi lúc đó và cũng là lý do vì sao phải gần 1 năm sau khi quen em tôi mới có cơ hội được cầm tay em! 
 
Ngay từ lần đầu gặp em, trái tim của cậu con trai mới lớn như đập loạn nhịp, tôi ngây người đứng nhìn theo bóng dáng của người con gái mới đi qua mình cho tới khi thằng bạn thân quay lại huých cùi chỏ vào tôi và kéo tôi hòa cùng với đám bạn trong ngày tựu trường. Tôi chơi cùng đám bạn nhưng ánh mắt luôn dáo giác tìm hình bóng của em, em từ đâu đến? Học lớp nào? Chắc chắn em từ nơi khác đến học chứ không phải học cùng trường cấp 2 với tôi. Đó cũng là điều dễ hiểu vì cả huyện chỉ có 1 trường cấp 3 nên học sinh các xã lên học rất nhiều. Chỉ 1 tuần sau là tôi đã có những thông tin khá đầy đủ về em, em tên Thanh Hương, nhà ở xã X cách nhà tôi 40km, lên học và ở trọ nhà người quen. 
 
Tôi tìm cách tiếp cận và làm quen với em nhưng tất cả mọi nỗ lực của tôi đều không thành vì em không cho tôi một tí cơi hội nào! Không còn cách nào khác, tôi chọn giải pháp “đẹp trai không bằng chai mặt”, hàng ngày tôi đi theo em trong những lúc từ nhà đến trường và từ trường về nhà, trong những giờ chào cờ đầu tuần hoặc tập trung tập thể dục giữa giờ tôi luôn tìm cách để được đứng gần em (vì em và tôi học kề lớp) và luôn cố gắng làm sao để được em chú ý. Tạo hóa ban tặng cho những giống đực của các loài động vật khác những thứ để tạo được sự chú ý cho con cái như con công đực thì có bộ cánh sặc sở, con sư tử đực có cái bờm nhìn rất hùng dũng và sức mạnh phi thường,… Còn tôi thì chẳng có gì nên để tạo cho em sự chú ý nên tôi luôn tìm cách chọc phá những người xung quanh hoặc làm một việc ngớ ngẩn gì đó,… và vì vậy nên tôi thường bị các thầy cô giám thị nhắc nhở vì thiếu nghiêm túc. Mỗi lần như vậy dù rất xấu hổ với bạn bè nhưng nhìn em bụm miệng cười tôi cũng mĩm cười mãn nguyện.
 
Thời gian cứ thế trôi cho tới khi những tiếng ve sầu bắt đầu cất lên trên nền hoa phượng chớm nở dưới sân trường báo hiệu một mùa hè nữa sắp bắt đầu. Tôi và em vẫn đi về trên con đường có hai hàng cây bằng lăng hai bên đang đến kỳ nở hoa khoe sắc. Màu tím bằng lăng đẹp nhưng trông rất buồn, giống như nỗi buồn tôi đang mang trong lòng. Mỗi ngày đi về tôi vẫn thường hái một cành hoa bằng lăng rất đẹp để dành tặng cho em nhưng cứ hết ngày này qua ngày khác tôi không đủ can đảm bước nhanh lên vài bước chân để trao cho em cành hoa và nói với em một câu “Trung tặng Hương”.
 
Phần 2: Cơ Hội
 
Để chuẩn bị cho hội diễn văn nghệ chào mừng dịp lễ 30/4 và 01/05 do huyện tổ chức, trường tôi cũng tổ chức một đội văn nghệ để tập các tiết mục chuẩn bị tham gia. Trong trường tôi cũng là một học sinh khả nổi với học lực khá, hát hay, khá đẹp trai và ba tôi cũng là một quan chức của huyện nên tôi được chọn vào đội văn nghệ của trường. Tôi thì chúa ghét ba cái trò văn nghệ văn gừng này nên ngay từ đầu tôi đã từ chối, và cũng chính vì vậy nên tôi đã phải tự tát vào mặt mình mấy lần khi thấy em cũng có tên trong danh sách đội văn nghệ. Vậy là từ một người thẳng thừng từ chối, tôi lại lẽo đẽo theo em lên trường những ngày đội văn nghệ tập và đứng ngoài nhìn vào với cõi lòng tan nát và thầm trách sao số phận mình nó hẩm hiu (Nghe giống bài trách phận của Hoài Linh quá!). 
 
Những người bạn của tôi và của em thấy tôi suốt ngày lẽo đẽo theo em như vậy mà em vẫn không có một chút động lòng trắc ẩn nào thì đâm ra bàn tán và chọc ghẹo tùm lum, và thái độ khó chịu ra mặt của em càng làm cho cõi lòng tôi thêm tan nát. Đã có nhiều người bạn của tôi kêu tôi ngu, dù sao tôi vẫn là đứa khá đẹp trai, học cũng được lại con nhà khá giả, ba mẹ có chức có quền, trong trường có thiếu gì đứa hot girl thích tôi và muốn làm người yêu của tôi nhưng tôi lại không quan tâm tới họ. ( truyện 18+)
 
Tôi nghĩ mọi chuyện chắc cũng phải kết thúc vì tình yêu của tôi là tình đơn phương, tôi yêu em chứ em thì nào có yêu gì tôi. Để tránh những lời đàm tiếu và để quên em, tôi quyết định sẽ không lẽo đẽo theo em mỗi buổi đi về, tôi không còn săn đón, không còn làm những trò để tạo cho em sự chú ý nữa. Tôi hòa cùng đám bạn quỷ sứ của tôi bày ra nhiều trò để chọc các bạn gái cùng lứa trong những buổi đi học và đi học về. Lẽ đương nhiên là nhóm của tôi rất được chú ý vì tập trung toàn những đứa con nhà khá giả, lại học được và thằng nào cũng ăn diện, đẹp trai. Có nhiều người thích nhưng cũng có không ít đứa nhìn chúng tôi với cặp mắt ghen tỵ, dè bỉu có khi còn coi thường. Trong mắt tụi nó chúng tôi là một lũ con nhà giàu ham chơi, quậy phá và hư hỏng,… Không biết trong mắt em tôi có như vậy không?!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *