“Truyện Sắc Hiệp” Ngự nữ tâm kinh P7

Đọc truyện sex sắc hiệp ngự nữ tâm kinh P7 về anh chàng luyện thần kỳ dâm tà võ công, thấy gái trinh sẽ phát sáng và đụ phá tem sẽ lên level nhanh.
Truyện Sắc Hiệp Ngự Nữ Tâm Kinh Phần 7

Mở đầu truyện người lớn ngự nữ tâm kinh P7:

Mộc phu nhân mỗi sáng sớm đều ngồi ở bên hồ nước trong biệt viện, đáy ao còn cất dấu rượu ngon, mấy ngày qua nàng có chút khổ sở tự trách,

Thầm trách vì sao ngày đó thấy Nhạc Nhạc bị thương sao lại không đi xem hắn, vì sao còn quá để ý con mắt thế tục, đột nhiên nàng xấu hổ cười nói “Vì sao lại nhớ đến hắn như vậy ?”

Hộ vệ trong viện đột nhiên truyền ra tiếng báo động, tiếng quát tháo không ngừng, Mộc phu nhân cau mày thầm nghĩ “hộ vệ trong nhà đại đa số ra ngoài tìm Nhạc Nhạc rồi,

Những tên tặc nhân này thật là đáng ghét, bây giờ còn tới thêm phiền, bắt được phải cho chúng biết thế nào là lễ độ!”

Tiếng đánh nhau càng ngày càng gần, một đạo nhân ảnh màu trắng như hoa điệp xuyên qua vòng vây của trăm hộ vệ hướng tới Mộc phu nhân, càng tới gần nàng càng sợ hãi, từ lần trước bị Ngạ Tử Quỷ bắt đi, bóng ma kia vẫn bao phủ trong lòng.

Nàng từ từ lui về phía sau âm thầm cầu nguyện tặc nhân không phát hiện ra mình, thân thể đã áp sát hòn giả sơn không thể lui về sau được nữa, nàng khẩn trương nhắm hai mắt lại trong đầu thoáng hiện một nụ cười tuấn lãng. Trường kiếm màu đỏ lướt qua.

Có lẽ lời cầu nguyện vừa linh nghiệm, bóng trắng cũng không đánh về phía nàng mà chỉ vòng tránh qua trực tiếp nhảy ào xuống nước, bọt sóng tung bay ngất trời, bọn hộ vệ kinh ngạc đến ngây người, Mộc phu nhân vuốt vuốt nước trên mặt tò mò nhìn về phía thủy trì.

“Nhạc Nhạc? Là Vương Nhạc Nhạc! Ha ha! Làm sao ngươi lại như vậy? Mau lên đây!”

Mộc phu nhân thấy rõ bóng người trong nước, cười lên thất thanh.

“Không được, nói gì cũng không lên, trong nước thật thoải mái!”

Nói xong hắn lắc lắc cái đầu, nước văng tán loạn, lại trầm mình xuống nước. Nhạc Nhạc trên người không mang thuốc giải độc, tạm thời nghĩ đến nơi này gần nhất, bất quá hắn là leo tường lẻn vào, vừa vào đã bị Mộc phủ hộ vệ phát hiện mới phát sinh một hồi ẩu đả.

Triệu Long gãi gãi râu mép dở khóc dở cười đi tới trước mặt Mộc phu nhân nói:

“Phu nhân, Vương công tử có thể vừa mới trốn ra được, độc thương trên người phát tác mới biến thành như vậy, sắc mặt hắn xanh lét, vừa xông vào phủ đã hướng nơi này chạy tới, ta còn tưởng rằng… tặc nhân, xin phu nhân tha lỗi!”

Mộc phu nhân gương mặt ửng đỏ, nghiêng người nói:

“Triệu hộ vệ tận chức tận trách, có tội gì? Bất quá trước mắt chuyện này nên giải quyết ra sao bây giờ?”

Triệu Long vẫn chưa trả lời, Nhạc Nhạc phun nước từ đáy ao trồi lên, trên đầu còn mấy cái lá sen xanh

“tư vị này cũng không tệ lắm, chính là mùi vị hơi phai nhạt chút, ui! Các người không nên cười, ta nói là rượu!”

Hắn giơ tay lên, trong tay ôm một vò rượu ‘bạch ngọc sái đàn’

Mộc phu nhân vừa thấy rượu kia dậm chân thùm thụp, cả kinh kêu lên:

“A! Ngươi, ngươi, làm sai uống được dưới đáy ao, vò kia là của ông nội ta ủ sáu mươi năm rồi, lại bị ngươi phá nát bét như vậy.”

Bất quá thấy vẻ mặt thống khổ của Nhạc Nhạc liền không đành lòng nói tiếp nữa.

“Quên đi, dù sao cũng có mười mấy vò, Nhạc Nhạc ngươi đi lên nhanh một chút, trong nước rất lạnh, thân thể bị phong hàn không tốt”

Mộc phu nhân giống như dụ dỗ hài tử, muốn dụ Nhạc Nhạc lên.

Hai con ngươi Triệu Long chằm chằm ngó chừng cái vò rượu, đau lòng nhéo râu mép, thầm mắng :

“Vương Nhạc Nhạc, ngươi thật là ngu, đây chính là rượu bách thảo ủ sáu mươi năm, lần trước tiểu thư tới nơi này, phu nhân cao hứng mới cho chúng ta nửa vò, trời ạ một vò thế là bị ngươi thấm nước làm hỏng!”

Tất cả các hộ vệ khác cũng nuốt một ngụm nước bọt, hung tợn nhìn Vương Nhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc cảm thấy một cỗ lửa giận cảng giác ngẩng đầu nhìn đám hộ vệ, phát hiện bọn họ đa số là ngó chừng vò rượu trên tay, Nhạc Nhạc hiểu ý ném nửa vò rượu bị thấm nước cho Triệu Long, nói:

“Ngươi thích thì lấy đi! Nhưng phải bận rộn giúp ta một chút, phái người đến khách sạn tìm nữ nhân của ta đến, à.. Còn nói với các nàng đem thuốc giải độc, thuốc chữa thương, xuân…, dù sao cũng đem tất cả thuốc mang đến đây là được!”

Triệu Long nhận lấy vò rượu, thò mũi ngửi vò rượu, mừng như điên nói:

“Chỉ thấm chút xíu nước, rồi..chỉ thấm một chút..”

Bỗng nhiên phát giác tự mình có chút thất thố, thấy nàng chỉ mỉm cười mới an tâm ôm chặt cái bình, nói:

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *