“Truyện Sắc Hiệp” Ngự nữ tâm kinh P5

Đọc truyện sex sắc hiệp ngự nữ tâm kinh P5 về anh chàng luyện thần kỳ dâm tà võ công, thấy gái trinh sẽ phát sáng và đụ phá tem sẽ lên level nhanh.
Truyện Sắc Hiệp Ngự Nữ Tâm Kinh Phần 5

Mở đầu truyện người lớn ngự nữ tâm kinh P5:

Nhạc Nhạc chưa kịp ngồi xuống, Điền Thăng đã tiến lại gần, hướng tới Yến Vô Song đang ẩn sau lưng gã nói: “Yến Vô Song, chúng ta lại giáp mặt nhau rồi!”.

Nhạc Nhạc kéo Vô Song ra phía trước, cười nói “Điền huynh, mấy ngày không gặp, trong tâm nàng thực tưởng nhớ huynh rất nhiều.

Song nhi của ta cũng thường nói chuyện về huynh, nói huynh thực là một anh hùng hảo hán, thường khi đánh nàng cũng không dụng toàn lực, hà hà, thực hay, thực tốt! Song nhi, ra chào Điền anh hùng đi nào!”

Yến Vô Song nghe thấy Nhạc Nhạc giở giọng trào lộng gây bất lợi cho Điền Thăng, trong lòng vô cùng cao hứng, dũng khí khởi phát, cất tiếng: “Ngươi khỏe chứ, lâu rồi không gặp! Xin hỏi kiếm ta có việc gì?”

Ngữ khí của nàng ta cứ như thật sự cũng không quen biết Điền Thăng vậy. Hơn nữa, thanh âm đầy vẻ rụt rè, e lệ, khiến nam nhân nghe được, thật chỉ muốn ra sức bảo hộ cho kẻ liễu yếu đào tơ.

Điền Thăng nghe vậy lại tức điên lên, chỉ muốn quát tháo một hồi, cuối cùng cố nhẫn nhịn hét lớn: “Ngươi tự minh bạch trong lòng, Yến Vô Song, không đạt được mục đích, ta không thể để ngươi đi được!”

Nhạc Nhạc cười lớn xen vào: “Oa, huynh muốn cướp Song nhi của ta à, đừng có trắng trợn như thế chứ, có phải bởi vì phu thê hai chúng ta biết được bí mật của ngươi, nên nhất định phải cướp Song nhi của ta mới được ư?”

Yến Vô Song thấy Nhạc Nhạc hiện nụ cười chế nhạo, biết rằng gã đang giở trò diễn kịch lộng người, nên cũng cùng Nhạc Nhạc đóng cho tròn vai diễn, tạo thành màn kịch hay, vì vậy đột nhiên giở giọng khóc lóc:

“Ta không muốn làm tiểu thiếp của ngươi, ngươi cũng không thể ép buộc ta. Ta chỉ yêu một mình Nhạc Nhạc ca. Ngươi bước đi, đừng đi kiếm ta nữa. Chuyện bí mật của ngươi ta sẽ không hé môi với ai!”

Điền Thăng khẩn cấp, chỉ mong sớm giải thích, nhưng lại nghe thấy Nhạc Nhạc lớn tiếng: “Xin mọi người nghe một tiếng. Phách vương kiếm chục năm không ra giang hồ, sau khi làm ra một việc xấu xa, bị chúng ta nhìn thấy, liền muốn bắt Song nhi để uy hiếp ta. Oa, thật chẳng có thiên đạo gì hết !”

Đám võ lâm nhân sĩ, căm phẫn trước hành vi cướp người của Điền Thăng, liền nhao nhao nghị luận: “Ai da, quả nhiên là vậy. Trước đây ta nghe bằng hữu nói Phách vương kiếm truy tầm một mỹ nữ, ta không thể tin,

Hôm nay cuối cùng đã chứng thật việc này.” “Cũng nhân việc này, những ngày qua, nghe nói có nhiều thôn nữ bị hại trên đường làng. Có người nhìn thấy hung thủ sử dụng Phách vương kiếm đó.”

“Cũng có vài người nói rằng, tại sao Phách vương kiếm Điền gia phải che đậy nhiều việc, đó là bởi vì chúng đã đem nhiều nữ nhân mà nam nhân Điền gia lùng bắt được trên giang hồ giấu đi!”

Điền Thăng đại nộ phản bác: “Ngươi nói nhăng cuội. Đừng có nghe chúng nói càn, không phải như vậy”.

Yến Vô Song ra vẻ u uất hỏi: “Ngươi chả từng nói rằng, không đạt mục đích, không tha ta. Chúng ta nói nhăng chỗ nào. Ngươi phải để ta đi, ô ô!”

Nhạc Nhạc nhẹ giọng an ủi. “Ha, Song nhi ngoan đừng khóc, huynh có thể bảo vệ muội, ai muốn bắt nàng, trừ phi đạp qua xác ta!”. Đoạn quay sang Điền Thăng thét lớn:

“Tên họ Điền kia, chúng ta chỉ muốn yên phận ăn uống thoải mái nhưng ngươi vẫn cứ muốn ép ta phải nói ra chuyện xấu xa của ngươi trước anh hùng thiên hạ tại đây sao?”

Yến Vô Song cũng thêm vào: “Thật là, chỉ tại chúng ta thấy những việc không nên thấy. Ngươi vì thế chỉ muốn ta, muốn ta ở cạnh ngươi, ô ô.”

Rất nhiều giang hồ hào khách có mặt tại tràng cũng lớn giọng hô: “Có chuyện gì, bí mật gì, cứ nói cho chúng ta hay.”

Điền Thăng bối rối lưng ướt đẫm mồ hôi, khí tức đầy bụng, nổi giận quát lớn: “Ta chẳng có bí mật gì cả. Ngươi đừng có ngậm máu phun người!”

Nhạc Nhạc cũng gầm lên: “Bất quản ngươi đã làm ra chuyện xấu xa gì, thì cũng bị chúng ta trông thấy rồi. Ngươi lại đổ oan chúng ta nhìn trộm ngươi luyện kiếm, nói chúng ta học trộm Phách vương kiếm pháp của nhà ngươi,

Muốn phế bỏ võ công chúng ta. Chúng ta mà chạy không thoát, chắc chỉ có con đường chết. Chúng ta mà chết, đương nhiên sẽ không một ai hay ngươi đã làm ra chuyện xấu xa gì!”

‘Các ngươi nguyên lai cũng có lén xem trộm Phách vương kiếm pháp của Điền gia chúng ta!”

“Đấy đấy, các vị anh hùng, các vị xem hai chúng ta mà đấu kiếm so tài, thì hắn dùng Phách vương kiếm hay là ta, thì biết ta không phải là đang lừa dối các vị?

Còn ngươi, ngươi sợ bọn ta kể những chuyện tồi bại của ngươi nên muốn dọa nạt lấp liếm, ngươi tưởng có thể lừa được mọi người ư? Hừm! A ha, Song nhi bảo bối, thức ăn tới rồi, chúng ta ăn thôi! Lại đây, các bảo bối của ta hãy ăn trước đã”,

Nhạc Nhạc thấy tiểu nhị bưng rượu thịt tới, biểu tình bi phẫn khổ não oan uổng một khắc trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ tươi cười rạng rỡ, đầy khoa trương vui vẻ.

Yến Vô Song Nhi gương mặt cũng trở nên hoan hỉ, không lý tới Điền Thăng nữa, ngồi xuống bên cạnh Nhạc Nhạc, lớn tiếng reo vui tham gia tấn công đồ ăn trên bàn.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *