“Truyện Sắc Hiệp” Ngự nữ tâm kinh P3

Đọc truyện sex sắc hiệp ngự nữ tâm kinh P3 về anh chàng luyện thần kỳ dâm tà võ công, thấy gái trinh sẽ phát sáng và đụ phá tem sẽ lên level nhanh.
Truyện Sắc Hiệp Ngự Nữ Tâm Kinh Phần 3

Mở đầu truyện người lớn ngự nữ tâm kinh P3:

Quan Thái nghe Nhạc Nhạc định trừng phạt Mộ Dung Kỳ, liền vội khuyên: “Nhạc Nhạc, Mộ Dung cô nương đâu có làm gì sai, sao đệ lại trừng phạt nàng?

Khi phụ tiểu cô nương không tốt đâu nha. Dù đệ giúp ta đuổi được hai vị sư huynh, nhưng khi phụ nữ nhân như vậy là không thể được.”

“Ây, a Thái đại ca, huynh thấy đệ khi dễ nữ nhân bao giờ?” Nhạc Nhạc cau mày, bộ dạng như sắp ăn tươi nuốt sống người khác vậy.

“A, thấy thì không thấy, nhưng ta vừa nghe đệ nói đó” Quan Thái rầu rầu đáp.

“Cho đệ xin đi! Rõ ràng là đệ bảo sẽ trừng phạt, chứ đâu có khi phụ, ài, thật không còn chút hứng thú nào nữa, ây, tiểu nha đầu, mau ra đây,

Ta niệm tình A Thái đại ca cầu xin cho ngươi nên lần này tạm để đó, lần sau mà tái phạm, sẽ khi phụ …. À không …. Sẽ trừng phạt gấp đôi!”

“Ôi, muội đâu có nhờ A Thái ca cầu xin hộ đâu!” Sắc mặt của Mộ Dung Kỳ vô cùng thất vọng. Không biết có phải là nàng ta rất muốn bị Nhạc Nhạc khi phụ không nữa?

Quan Thái lầm bầm nói “Ta niệm tình nàng mà xin cho, chứ đâu có làm sai cái gì đâu ? Thật sự là khó hiểu mà!”

Nói nói cười cười, chốc lát ba người họ đã đi tới sơn lộ cách không xa hoàng thành. Chỉ có điều Mộ Dung Kỳ không còn mang cái vẻ hào khí nam nhi ban đầu nữa, mà thay vào đó là tâm sự của một tiểu cô nương, vai kề vai cùng đi sát bên Nhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc thấy cách phía trước xa xa có một thác nước thật đẹp đổ từ đỉnh núi xuống, lấp lánh dưới ánh dương quang, bất giác bộc phát ý thơ, cất tiếng ngâm nga:

“Nhật chiếu Hương Lô sanh tử yên,

Diêu khán bộc bố quải tiền xuyên.

Phi lưu trực há tam thiên xích,

Nghi thị Ngân Hà lạc cửu thiên.”[1]

Lời thơ nói rằng:

“Nắng rọi Hương Lô khói tía bay,

Xa trông dòng thác trước sông này :

Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước,

Tưởng dãy Ngân Hà tuột khỏi mây”[2].

Lòng Mộ Dung Kỳ đang tràn đầy sầu muộn, đột nhiên nghe Nhạc Nhạc ngâm thơ. Ý thơ khắc họa ánh nắng chiếu rọi trên sông Hương Lô giống như làn khói tía.

Để rồi từ xa xa, lữ khách lại thấy nó được treo thêm một thác nước ào ạt chảy từ nơi cao vút hơn ba nghìn trượng xuống giống như dãy Ngân Hà lạc khỏi chín tầng mây. Cảnh tượng ấy quả thật hùng vĩ, khiến thần thái của Mộ Dung Kỳ bất giác vui hẳn lên.

Nàng cất giọng cười nói “Mỗi lần nghe Vương huynh ngâm thơ , đều khiến ta cảm thấy thật ngạc nhiên, bài thơ này nghe thật hay !”

“Tiểu nha đầu, tối ngày cứ Vương huynh này Vương huynh nọ. Hiện giờ ngươi không còn là gã Mộ Dung Khí nữa rồi, mà là Mộ Dung Kỳ. Vậy mau gọi ta một tiếng ca ca xem nào!” Khoé miệng Nhạc Nhạc nhếch một nụ cười tà quái, giương mắt nhìn chằm chằm nàng.

“Ai là tiểu nha đầu, so với ngươi ta cũng lớn rồi chứ bộ.” Nhìn thấy ánh mắt thu nhiếp hồn phách của Nhạc Nhạc , nàng đột nhiên mềm nhũn người, hổ thẹn kêu một tiếng: “ca ca!”, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Nhạc Nhạc nghiêng nghiêng đầu, bỏ trường kiếm trong tay xuống đất, cố ý bảo: ” Cái gì cơ, ta nghe không rõ!”

Mộ Dung Kỳ không phản kháng được đành kêu to “ca ca”, rồi chỉ về thác nước phía trước nói: “Ca ca, muội tới thác nước đó xem! Có được không”

Mấy lời cuối cùng được nàng nói với ngữ điệu vô cùng nũng nịu, khiến Nhạc Nhạc nghe được mà rúng động cả tâm hồn, thầm than: “Tiểu nha đầu này bắt đầu giở trò rồi đây, mị lực cũng kinh người quá đấy chứ!”

Gã thấy khoảng cách tới tiểu thành chỉ còn chừng mười dặm, dạo chơi một lúc rồi về kiếm chỗ trọ qua đêm cũng còn kịp chán nên đáp:

“Được rồi, từ ngọn tiểu sơn phía trước kia đi xuống là ta có thể đến được thác nước ở dưới! A, Thái đại ca, huynh có ý gì khác không?”

“Các ngươi thương lượng cả rồi, còn hỏi ta làm chi ? Hắc hắc, ta cũng không vội gì, cũng muốn đến đó xem coi sao !” Tiểu tử này xem ra cũng không phải là ngốc!

Đi đến giữa lưng trừng trên sườn núi, họ đã có thể nghe được tiếng thác nước reo, thanh âm trầm hùng liên miên bất tuyệt. Ba người vô cùng hưng phấn, vội chạy đến.

Mộ Dung Kỳ vốn là lo lắng võ công của Nhạc Nhạc không bằng mình, nhưng khi thấy hắn dễ dàng bám theo sau,

Một điểm cũng không chịu kém, liền cảm thấy khinh công của hắn tựa hồ còn khá hơn cả mình nữa. Nàng tuy có chút tò mò, nhưng lại không dám hỏi hắn.

“Khoan đã, dừng lại, mé rừng bên phải có tiếng đánh nhau !” Nhạc Nhạc là người la lên trước, chứng tỏ nội công của hắn cao cường nên sáu giác quan đều cực kỳ công hiệu. Ở trong tầng công lực này, hắn có khả năng nghe được động tĩnh mà người khác không thể nghe được.

Hai người kia tin là Nhạc Nhạc không lấy chuyện đó làm trò đùa, bèn khẽ dừng lại đưa mắt nhìn Nhạc Nhạc dò xét, rồi theo hướng chỉ của hắn mà chạy đến.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *