“Truyện người lớn” Nghịch tử Phần 2

Đọc truyện sex nghịch tử P2 về chàng sinh viên có máu dâm từ nhỏ,mối quan hệ sex loạn luân bắt đầu,khi chăm sóc mẹ bệnh,thay băng và thấy chim mẹ.
Truyện người lớn Nghịch tử Phần 2

 

Mở đầu truyện người lớn nghịch tử P2:

Mai đi rồi, hôm nay bố tôi lại về bất ngờ. Chẳng biết lý do tại sao. Tôi cũng quen như vậy rồi…

Nhiều khi cãi nhau với bà hai lại mò về với mẹ con tôi, nhiều khi thấy tội lỗi vì đã bỏ rơi tôi, lại về.

Đêm hôm đó, tôi không ngủ ở nhà, tôi sang nhà bạn, mai đi luôn..

Thường thì mẹ không cho tôi đi qua đêm như thế, dù là ở nhà bạn thânngay sau nhà nhưng…

Tôi ghét phải nhìn thấy bố tôi ở nhà… Tôi sợ ánh mắt của mẹ… Tôi ghét phải nghe tiếng bố mẹ cãi nhau hàng đêm… Tôi biết bố mẹ đêm nay sẽ không làm chuyện ấy, từ lâu rồi… Còn tâm lý nào mà làm chuỵên ấy khi mà mới cãi nhau xong…

Mẹ bảo sang mai về sớm mẹ đưa ra bến xe nhưng tôi bảo có lẽ con đi luôn. Mắt mẹ tôi buồn buồn… Chẳng hiểu mẹ tôi nghĩ gì, có lẽ mẹ cũng thế…

Sang nhà bạn ngủ, tôi mới thấy mình thiếu thốn tình cảm nhiều. Nhìn gia đình nó vui vẻ hạnh phúc mà long tôi đau nhói… Giá như…

Tôi lên thành phố học lần này với quyết tâm quên đi mọi thứ, sẽ cố gắng học tốt. Nhưng thực tế là đầu tôi luôn ám ảnh về những gì đã xảy ra… Nhất là khi ở đâu đó trong bài học có đề cập đến người mẹ, ở đâu đó trong cs có nhắc đến hình ảnh người mẹ…

Cuối cùng tôi cũng thi xong, kết quả không tốt lắm nhưng cũng qua. Tôi thở phào nhẹ nhõm…

Thời gian cứ qua đi…

Tôi cũng chẳng muốn về nhà nữa…

Thỉnh thoảng mẹ cũng gọi điện lên, còn tôi thì chẳng bao giờ điện về… Mẹ nào chẳng quan tâm lo lắng cho con.

Nghỉ hè, tôi cũng không về quê, tôi đi làm them bằng cách đi dạy kèm mấy đứa học sinh cấp 1, cấp 2. Vừa đi làm, vừa đi học them. Bạn bè tôi đa số là vậy. Tôi đạp chiếc xe đạp cà tang rong duổi khắp thành phố…

Cuối tuần, bạn bè ở phòng trọ, ở dãy trọ về quê mà long tôi như xát muối… Tôi cũng muốn về lắm chứ nhưng…

Chiều hôm đó như mọi khi tôi đi đi dạy thêmvề nhà trọ, tôi ngạc nhiên khi thấy bố mẹ tôi đã ở đó từ bao giờ.

– Sao bố mẹ biết con ở đây?

– Mẹ gọi điện hỏi chủ nhà mà. Mẹ tôi nói

– Bố mẹ vô tâm quá, con học trên này cũng lâu rồi hôm nay mới lên thăm con học hành thế nào. Bố tôi nói.

– Bố mẹ lên lâu chưa? Tôi hỏi.

– Bố mẹ mày lên từ đầu giờ chiều. Thằng bạn cùng phòng nhanh nhảu.

Bố mẹ tôi đưa tôi đi ăn ở gần dãy nhà trọ. Bố tôi là người từng trải, ông đi nhiều nơi, ông biết nhiều chỗ. Lâu rồi tôi mới ăn ngon như thế. Cuộc sống sinh viên khổ quen rồi.

Cũng một thời gian tôi không gặp mẹ… Mẹ ngày càng đẹp và trẻ ra. Mẹ mập hơn trước…

Bố tôi thì lúc nào cũng vậy, bụi trần sương gió…

Bữa ăn tôi không dám nhìn thẳng vào mặt mẹ. Tôi cứ cắm cúi ăn..

– Con dạo này gầy qúa. Mẹ nói..

– Hay là tương tư cô nào rồi? Bố hỏi.

– Không ạ. Tôi cười chừ. Sao bố mẹ lại lên thăm con vậy? Bố mẹ không đi làm à?

Bố mẹ không ai trả lời. Tôi biết chứ, chẳng ai muốn đề cập đến chuyện cũ. Tôi biết có lẽ bố tôi chỉ về nhà mấy ngày, lâu không thấy tôi về nên mẹ tôi kêu bố lên cùng.

– Bố mẹ ở đây bao giờ về ạ?

– Mai con à. Mai bố phải đi công trình mới, mẹ cũng phải đi làm.

– Đêm nay bố mẹ ở đây, chiều mai bố mẹ về luôn.

Đêm đó bố mẹ qua nhà người quen của bố ngủ. Vì phòng trọ tôi rất chật, hơn nữa cũng có nhiều cái bất tiện.

Cả đêm đó tôi mất ngủ, mãi gần sang mới chợp mắt. Tôi cũng không hiểu lý do mất ngủ là gì, tôi cứ trằn trọc nghĩ về mẹ, nghĩ về mọi thứ, nghĩ linh tính… Buồn cười quá, có bao giờ mình vậy đâu?

Sáng hôm sau gặp bố mẹ, tôi thấy mặt mẹ buồn buồn, lúc nào cũng vậy. Cứ đang vui lại buồn… Hạnh phúc không trọn vẹn thường là thế… Có lẽ bố mẹ lại cãi nhau, tôi đoán vậy…

Có thể là khi bố mẹ ở cùng nhau người thứ ba lại gọi điện cho bố tôi, hoặc cũng có thể bố đòi hỏi mà mẹ không đáp ứng. Cũng có thể là cãi nhau về tiền bạc… Lý do thì nhiều, kể không hết…

– Bố phải đi rồi, công ty gọi gấp. Bố nói.

Vậy là rõ rồi, vậy là người kia lại kêu bố về. Đôi khi người kia dùnglý do con ốm, con sốt để gọi bố tôi về…

– Mẹ cùng về với bố à? Tôi vờ hỏi. Vì tôi biết bố sẽ không về cùng mà đi ngay đến nhà người ấy.

– Không, bố đi luôn, công trình ngay gần đây, mẹ chiều về sau. Bố nói.

Rồi bố tôi thu xếp đi luôn, tôi dẫn mẹ ra quán phở gần đó ăn sang. Mẹ cũng buồn buồn không nói..

– Chiều mẹ về luôn à? Có chuỵên gì vậy?

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 1 SS: 5]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *