“Truyện Sắc Hiệp” Vô Kỵ Triệu Minh P4

Đọc truyện sex sắc hiệp vô kỵ triệu minh P4 về mối tình giữa giáo chủ minh giáo và quận chúa mông cổ,bên cạnh những trận đánh võ công,là những màn tình ái tình dục.
Truyện Sắc Hiệp Vô Kỵ Triệu Minh Phần 4

Mở đầu truyện người lớn vô kỵ triệu minh P4:

Hai tên dâm thần Tứ Tử và Ngũ Tử nhìn nhau mà ngán ngẩm không biết Mẫn Quân định nhờ chúng làm chuyện gì. Nhưng chuyện gì thì chuyện, cái gì mà dính líu tới con mụ này là hai tên bặm trợn đều cảm thấy không hứng thú một tí gì. Bỗng nhiên Mẫn Quân bặm môi nghiến răng rít lên:

– Ta chịu hết nổi rồi. Suốt ngày sư phụ ta chỉ hỏi han đến con Chỉ Nhược mà thôi. Con đó tài ba gì mà nó được để ý đến như thế? Chẳng qua nó chỉ được cái nước trẻ tuổi và đẹp người. Cái mã đó thì chỉ có thể đi làm điếm sau này mà thôi, chứ đâu có làm gì khác được?.

Rồi y thị bực dọc, hậm hực:

– Vậy mà sư phụ ta lại muốn trao y bát cho con đĩ đó. Ta là sư tỉ nó, nhập môn và thành danh (?!) biết bao lâu nay mà sư phụ đâu có để ý gì đến ta.

Nó đến sau mà lại được nâng niu, chiều chuộng, được chọn làm trưởng môn. Thiệt là khốn khiếp! Chỉ Nhược! Ta ghét con ngựa đó quá… Nó làm như nó bảnh lắm… bảnh như con điếm thúi thì có…

Tới đây, ác nữ Mẫn Quân bắt đầu nóng máy, bỉu môi lớn tiếng la lối:

– Cũng tại sư phụ ta thôi! Có mới nới cũ, yêu thương nó chẳng coi ta ra gì. Mụ này có mắt mà không có tròng.

Nói tới đó, Mẫn Quân lên cơn tam bành, nổi máu đá cá lăn dưa, y thị lên tiếng chửi bới, không coi tình nghĩa thầy trò là cái gì nữa:

– Đú oả… Con mụ Diệt Tuyệt ỷ mình võ công tột bực, muốn đảo lộn thứ tự, nhập nhòe ngôi thứ, muốn làm sao tùy ý mụ. Hừ… Võ công của mụ cao cường thì sao lại bị thằng “chó dâm” Vô Kỵ đả bại trước mặt bao người?

Thật là không biết nhục… Con mẹ nó! Có lẽ vì vậy mà mụ định thoái chức trưởng môn, nhường cho người khác, trốn vào một xó để tránh đời cho khỏi bỉ mặt đây mà. Đáng đời mụ đó! Bây giờ bị Nhuyễn Cân Tán, không còn hơi sức nhưng vẫn còn lên mặt làm oai.

Tại sao người mụ chọn lại không phải là ta mà là con đượi Chỉ Nhược? Trời ơi, tức chết đi được! Mẫn Quân này tuy ghét con Chỉ Nhược nhưng lại oán mụ Diệt Tuyệt! Chèng đéc ơi, đời ta không yên nếu không trả được mối hờn căm, oán ghét này.

Nói tới đây, con giận của Mẫn Quân đã lên tới tột đỉnh. Y thị phồng môi, trợn mắt, mặt mày đỏ gay như con quỉ cái, hai tay đang cầm mân mê hai con cặc to lớn của hai tên Tứ Tử, Ngũ Tử mà không cầm lòng được, bất giác nắm chặt lại, như muốn bóp cho chúng nát ra, y thị nghiến răng ken két:

– Hừm… hừm… con mụ Diệt Tuyệt chết tiệt… con đĩ Chỉ Nhưọc thối tha…

Tự dưng bị bóp cu xiết cặc đau quá, thốn lên tới đầu óc, hai tên Tứ, Ngũ giật bắn người lên, la làng:

– Ôi cha… Chết mẹ tui rồi… Ai da… Trời đất ơi…

Hét xong là hai tên đẩy bật tay y thị ra rồi nhẩy dựng người lên, ôm cu mà nhẩy tưng tưng, chu miệng xuýt xoa liên hồi. Mẩn Quân hoảng hốt, bò lết tới, lấy hai tay xoa lia lịa lên dương vật chúng :

– Xin lỗi… chèng ơi… ta xin lỗi… ta vô ý… chèng đéc ơi… thương mà… ta thương mà…

Nói xong, y thị chẩu môi thay phiên hôn chùn chụt vào hai cái đầu cặc của hai thằng. Thấy y thị xắng xít làm trò con khỉ dưới háng mình thì hai tên Tứ, Ngũ khó chịu đẩy mặt mụ ra rồi cố dằn cơn giận, cố nhịn đau, tránh người lùi ra xa mà nói lên:

– Thôi… được rồi… thôi… không sao… cô nương muốn nhờ chúng tôi… làm việc gì?

Mẫn Quân bẽn lẽn nói lắp bắp như để chữa thẹn:

– Ta muốn… ta nhờ các ngươi… các ngươi cu bự… có tài làm chuyện này từ lâu… đè y thị xuống hiếp một trận mê tơi cho bõ ghét…

Hai tên dâm thần nghe mụ ta bảo lấy con cặc khổng lồ của chúng để mà hãm hiếp người khác thì mặt chúng tươi lên, quên cả cơn đau nhức giữa háng.

Thật là gãi đúng chỗ ngứa. Khác với những lần trước, lần này hai tên dâm tặc lại được “cho phép” đi hiếp người thì còn mong muốn gì nữa. Chúng nhìn nhau, nháy mắt mừng rỡ, rồi hỏi Mẫn Quân:

– Thế cô nương muốn chúng tôi ra tay vui vầy với ai?

Ác nữ liền há miệng cười cố làm duyên, nhưng trông thật là trơ trẽn:

– Thì còn ai nữa? Ta mới nhắc tới đó… Con người mà ta oán ghét nhất trần đời chứ còn ai?

Tên Tứ Tử gật đầu, hiểu ý, miệng mở nụ cười dâm đãng. Được mụ cho phép làm trò dâm tặc hiếp ức người đẹp Chỉ Nhược thì còn gì sung sướng cho bằng. Nghề của chàng mà? Còn tên Ngũ Tử thì nheo mắt ậm ừ, ú ớ:

– Ờ… ờ… người đó…

Mẫn Quân õng ẹo, nói ngay, giọng cố ra vẻ lẳng lơ nhưng thật ra chứa đầy độc tính:

– Ta muốn các ngươi làm càng sớm càng tốt… ngay bây giờ thì hay nhất.

Ngay lúc đó, cánh cửa mở ra, tên Nhất Tử ló mặt vào:

– Tứ, Ngũ, hai ngươi ra đây!

Hai tên dâm thần vội vã kéo quần lên rồi bước ra ngoài. Khi đi ngang qua Mẫn Quân, tên Tứ Tử còn nháy mắt với y thị, miệng cười, gật gật cái đầu ra điều y thị đừng lo, hắn sẽ biểu diễn cho mụ thấy một màn hiếp dâm Chỉ Nhược xinh đẹp, hớ hớ xuân tình, đã đời, mê tơi, đâu ra đó, chắc chắn khiến cho mụ ta phải hả lòng ghen tức mới thôi.

Ra khỏi phòng xong, tên Nhất Tử liền nói vói hai tên đàn em:

– Quận chúa ra lệnh trong hai ngày tới, tất cả các tù nhân phải được dời tới chùa Vạn Pháp hết. Hai đứa bay mau giúp ta, không thì bê trễ sẽ bị trừng phạt.

Tứ Tử nghe thế thì vội nói:

– Đinh cô nương mới nhờ hai đệ làm một chuyện gấp. Nếu như vậy thì trước hết phải hoàn thành ngay mới được, trước khi di chuyển bọn tù nhân.

Nhất Tử nhăn mặt:

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *