“Truyện Sắc Hiệp” Vô Kỵ Triệu Minh P3

Đọc truyện sex sắc hiệp vô kỵ triệu minh P3 về mối tình giữa giáo chủ minh giáo và quận chúa mông cổ, bên cạnh những trận đánh võ công, là những màn tình ái tình dục.
Truyện Sắc Hiệp Vô Kỵ Triệu Minh Phần 3

Mở đầu truyện người lớn vô kỵ triệu minh P3:

Quần hùng thấy Tống Thanh Thư ra mặt thách đấu với Vô Kỵ trong lúc chàng thập tử nhất sinh như vậy thì đồng kêu ồ lên một tiếng.

Tống Viễn Kiều, cha của Thanh Thư mà cũng là người đứng đầu của Võ Ðang thất hiệp, thấy Thanh Thư tự ý hành động, không hỏi ý kiến phải trái với mình, nên ông sợ phái Võ Ðang phải mang tiếng xấu, vội vàng kêu lên:

– Thanh Thư, con không nên hành động càn rỡ như vậy…

Nhưng Dư Liên Châu, nhị hiệp của phái Võ Ðang, đưa tay ra cản Viễn Kiều:

– Ðại ca cứ để Thanh Thư ra đấu với thiếu niên họ Tăng đi. Chứng ta tới đây để tận diệt Ma giáo, đó là việc lớn. Còn thanh danh của Võ Ðang tốt lành ra sao thì mọi người đã biết rồi, hoặc cũng sẽ biết sau này mà thôi.

Hân Lợi Hanh đứng kế đó cũng gật đầu đồng ý:

– Thanh Thư là hàng hậu bối của phái Võ Ðang, để cháu nó ra tay là đúng lắm.

Lúc đó Thanh Thư đang đứng trước mặt Vô Kỵ, hai tay nắm lại, để trước ngực ra chiều chờ đợi chàng mà ra tay động thủ.

Vô Kỵ tự nghĩ mình đứng lên không nổi, bên ngực đau buốt như vạn mũi kiếm đâm vào, máu từ chỗ vết thương vẫn tuôn ra, thấm ướt cả người, không biết mình còn gắng gượng được bao lâu nữa.

Nhưng vì nhất quyết bảo vệ Minh giáo nên chàng bèn cố ngồi lên, xếp chân bàng tròn, nhìn Thanh Thư mà gượng cười, nói:

– Ðấu với bạn tôi không cần phải đứng lên làm gì. Xin bạn cứ ra tay đi.

Thanh Thư nghe thế thì tức giận đỏ mặt, căng mắt lên nhìn Vô Kỵ một cách căm tức. Liên Châu đứng ngoài liền nhắc nhở Thanh Thư:

– Cháu Thanh Thư không nên mạnh tay hành động một cách cường đạo với thiếu niên họ Tăng này. Hắn không còn sức mà đứng lên nữa rồi.

Cháu hãy dùng Miên chưởng mà kềm chế hắn đi. Sau khi xong việc trên Quang Minh đỉnh này rồi chúng ta sẽ đem hắn ra cho sư phụ định đoạt.

Thanh Thư nghe vậy bèn hít một hơi dài rồi vận dụng luôn tới mười thành công lực vào bàn tay, sử dụng Miên chưởng đánh thẳng vào người Vô Kỵ, khí thế mạnh bạo vô cùng!

Miên chưởng là một pho võ công chí âm chí nhu nổi tiếng của phái Võ Ðang. Tuy trông bề ngoài nhẹ nhàng, hời hợt, phiêu hốt, nhưng uy lực rất lớn, có thể kềm chế bất cứ một tay cao thủ nào.

Thanh Thư tuy nghe lời Liên Châu dùng Miên chưởng để bắt sống Vô Kỵ, mặc dầu nhị hiệp có căn dặn là đừng mạnh tay với chàng nhưng y mới bắt đầu động thủ thì đã vận hết sức mà ra chiêu, chưởng phong vù vù, kình lực như dời non dạt biển.

Mọi người thấy Thanh Thư ra tay mạnh bạo như vậy đều đồng thanh kêu “ủa” lên một tiếng, ngạc nhiên, kinh hãi, biết ngay Vô Kỵ khó mà chống đỡ nổi với chưởng lực kinh hồn của Thanh Thư.

Thì ra Thanh Thư ganh ghét với Vô Kỵ, thấy chàng và Chỉ Nhược nhìn nhau âu yếm, gắn bó thì y chỉ muốn ra tay đánh chết Vô Kỵ ngay lập tức.

Vô Kỵ mà có chết rồi, y mới hả cơn ghen tức, sau đó chuyện có tới đâu thì tới, y không thèm màng.

Trong lúc quần hùng đang hồi họp, lo sợ thì Vô Kỵ mỉm cười, nhắm mắt cúi mặt xuống, ngồi nghe hơi gió mà đưa tay ra kéo lên, gạt xuống, đẩy qua, phớt lại, như người nhạc trưởng điều khiển một ban nhạc vậy. Chỉ trong chốc lát, Vô Kỵ đã hóa giải hết 36 thế Miên chưởng của Thanh Thư rồi.

Thật ra tuy Vô Kỵ bị đâm một kiếm rất nặng, máu mất rất nhiều, nhưng Cửu Dương chân khí vẫn còn luân chuyển đều hòa trong người chàng nên chàng vẫn còn có thể dùng nó làm căn bản mà sử dụng Càn Khôn Ðại Nã Di tâm pháp giải khai hết thế chưởng của Thanh Thư một cách dễ dàng.

Thanh Thư thấy mình ra thế Miên chưởng nhẹ nhàng nhưng uy lực như vậy mà cũng chẳng thấm vào đâu, Vô Kỵ vẫn bằng chân như vại mà lại còn có vẻ ung dung phá giải hết cả 36 thế Miên chưởng của mình thì y tức giận.

Xòe hai bàn tay ra, khua lên thành hai vòng rồi nhập hai tay lại thành một mà tống mạnh vào người Vô Kỵ. Ðó là thế “Song Long Nhất Ðả” rất cương cường, sức mạnh có thể đánh vỡ đá tan bia.

Y đang đứng gần Vô Kỵ mà lại ra đánh chiêu thế này một cách mạnh mẽ, mau lẹ vào giữa đầu chàng nên chỉ trong nháy mắt gang bàn tay của y đã gần chạm tới đỉnh đầu Vô Kỵ rồi.

Chỉ Nhược, Bất Hối đồng la lên một tiếng thất thanh. Liên Châu, Viễn Kiều mấy người đều bước lên một bước để cản Thanh Thư lại. Nhưng đã trễ…

Mọi người chỉ nghe Thanh Thư kêu “hự” lên một tiếng, người y đã bị bắn ra xa, té ngồi xuống đất.

Không ai biết Vô Kỵ đã dùng thế võ gì mà có thể đánh bật Thanh Thư đi như vậy. Chỉ có Dương Tiêu là biết là chàng đã dùng tới tầng cao cấp của môn Càn Khôn Ðại Nã Di tâm pháp mà thôi.

Tuy Dương Tiêu cũng đã có thấy sơ qua oai thế của Ðại Nã Di tâm pháp như thế nào rồi, nhưng y không ngờ Vô Kỵ lại biết sử dụng thần công bí truyền của Minh giáo một cách tinh xảo như thế.

Lúc đó Thanh Thư đã đứng bật dậy, mặt sượng sùng lấy tay phủi đất cát dính trên quần áo, đột nhiên đưa mắt nhìn qua Chỉ Nhược thì thấy mặt nàng lộ vẻ vui mừng là Vô Kỵ đã thoát được thế “Song Long Nhất Ðả” của mình.

Vừa hổ thẹn tột bực, vừa bực tức cành hông, Thanh Thư bèn lấy ra trong người bẩy tám cái phi tiêu rồi nhắm vào Vô Kỵ mà ném thật mạnh bắn tới người chàng luôn. Viễn Kiều thấy con mình ra tay ác đạo quá lắm thì hốt hoảng la lên:

– Thanh Thư! Chớ nên…

Nhưng những mũi tên đã xé gió phi thẳng tới ngưòi Vô Kỵ, nhanh chóng vô cùng. Thì ra Thanh Thư thấy dùng võ lực thì không thể làm suy suyển gì đến Vô Kỵ nên y liền dùng tới khí giới ám tiễn để giết chàng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *