“Truyện Sắc Hiệp” Vô Kỵ Triệu Minh P2

Đọc truyện sex sắc hiệp vô kỵ triệu minh P2 về mối tình giữa giáo chủ minh giáo và quận chúa mông cổ,bên cạnh trận đánh võ công,là những màn tình ái tình dục.
Truyện Sắc Hiệp Vô Kỵ Triệu Minh Phần 2

Mở đầu truyện người lớn vô kỵ triệu minh P2:

Khi nghe tiếng nói của Diệt Tuyệt sư thái oang oang trước cái chòi tuyết của hai người, Linh Nhi và Vô Kỵ nhìn nhau, chần chừ không biết phải làm gì.

Thấy tay của Linh Nhi đang nắm vai mình run run, hiển nhiên là đang sợ hãi, thì Vô Kỵ liền cầm lấy tay nàng mà nói nhỏ:

– Linh Nhi, có anh đây, đừng sợ.

– Anh A-Ngưu, anh không biết đâu, võ công của mụ này cao diệu lắm. Em đã từng thấy rồi.

Vô Kỵ liền nhờ tới lúc năm xưa sư thái ra tay đánh chết Hiểu Phù không thương tiếc một cách táo bạo như thế nào, chàng bèn gật gù, lẩm bẩm:

– Phải, cao diệu nhưng tàn ác lắm.

Bỗng nhiên giọng của sư thái gay gắt hắt vô:

– Ta chỉ tàn ác với bọn côn đồ mà thôi! Có ra đây ngay không?

Vô Kỵ nghe vậy kinh hãi thầm, biết không thể nằm mãi trong đây được, liền nhìn Linh Nhi mà nói:

– Mình đi ra đi em.

Linh Nhi bèn dìu Vô Kỵ ra ngoài thì thấy Diệt Tuyệt sư thái đứng trước, sau đó có Chu Chỉ Nhược và Mẫn Quân đừng hai bên, và đằng sau còn có thêmvài đệ tử nữa.

Khi thấy hai người đứng trước căn chòi rồi, sư thái lạnh lùng hỏi:

– Có phải con lỏi này không?

Mẫn Quân cung kính trả lời:

– Thưa sư phụ, chính nó đó.

Mọi người không thấy thân hình sư thái di chuyển gì cả, chỉ nghe “cùm cụp” một tiếng rồi người Linh Nhi đã bị bắn ra xa, hai cánh tay nàng đã bị bẻ gẫy gục.

Thấy sư thái đứng yên mà có thể ra tay trả thù cho đệ tử một cách bá đạo như vậy, y hệt như thi triển một môn tà thuật, ai nấy đều im hơi nín thở.

Chỉ có Vô Kỵ là thấy rõ mồn một. Chàng thấy sư thái nhẩy tới nắm lấy hai tay của Linh Nhi rung lên cho gẫy làm đôi rồi đẩy bắn nàng ra xa, xong rồi nhẩy trở về chỗ cũ.

Bao nhiêu hành động đó xẩy ra một cách chớp nhoáng, khiến ai cũng tưởng sư thái có phép tà. Chính Vô Kỵ cũng không ngờ sư thái có thể ra tay một cách thần tốc như vậy. Bao nhiêu đó làm cho chàng kinh hoàng, khiếp sợ đến trân người ra, không dám động thủ nữa.

Trong lúc đó, mắt sư thái lạnh tanh nhìn Linh Nhi mà dằn mặt:

– Từ bây giờ trở đi mi mà còn dở cái trò xé áo người ta tục tĩu như vậy nữa thì đừng trách ta độc ác. Còn thằng kia, bước ra đây!

Mẫn Quân liền bước tới thưa:

– Thưa sư phụ, hắn ta bị gẫy cả hai chân, không đi được.

Sư thái bèn sai bảo đệ tử làm hai cái cáng gỗ để đặt Vô Kỵ và Linh Nhi lên để kéo đi.

Hoá ra sư thái nghe Mẫn Quân tả lại là y thị đã bị Linh Nhi đùa dỡn, đem ra làm trò cười với thế “ve sầu thoát xác” như thế nào khiến sư thái tức giận vô cùng.

Ðệ tử phái Ngai Mi mà bị lột trần, xé áo thoát y trước mặt đám đông dân chúng thì là một điều bà ta không thể chấp nhận được.

Sư thái thầm nghĩ “À, con này ma lanh, gặp tay bà thì hết đường cựa quậy nghe con!” Bà dự định là sẽ bắt Linh Nhi về núi Nga Mi mà xử phạt đích đáng!

Sau đó, một vài đệ tử Nga Mi giúp Vô Kỵ và Linh Nhi nằm lên cáng gỗ. Chỉ Nhược nhìn thấy Vô Kỵ thay đổi từ một dã nhân thành ra một chàng thanh niên tuấn tú thì lấy làm ngạc nhiên, nhìn chàng chăm chăm.

Khi chợt nhiên Vô Kỵ ngửng lên nhìn lại thì Chỉ Nhược vội vã quay mặt đi, đỏ bừng đôi má, trông thật dễ yêu. Nàng đưa con mắt ra hướng xa xa tỏ vẻ như là tôi chỉ vô tình nhìn anh một tí xíu thôi, đừng có nghĩ bậy!

Tuy nhiên cặp mắt nàng cứ đưa qua đưa lại chứng tỏ là nàng quả nhiên đang bồi hồi xúc động. Từ đuôi mắt, Chỉ Nhược có cảm tưởng là Vô Kỵ vẫn còn nhìn mình đăm đăm làm nàng thấy ngượng quá.

Cảnh hai người nhìn nhau như vậy, con mắt bắn qua, con ngươi bắn lại, làm sao mà qua khỏi cặt mắt tinh quái của Linh Nhi cho được! Nàng liền không bỏ cơ hội, nheo mắt, chọc ghẹo Vô Kỵ ngay:

– Anh A-Ngưu, anh có bò cái lủng lẳng theo anh rồi đó. Sửa soạn mua dây thừng đi!

Vô Kỵ mỉm cười, làm như không để ý tới lời châm biếm của Linh Nhi, hỏi nàng:

– Em có sao không? Vết thương của em như thế nào?

– Không sao hết, em chỉ bị trẹo khớp xương mà thôi.

– Ðể anh chỉnh xương lại cho em nghe. Chỉ Nhược! Nếu có tiện tay, cô cho tôi xin một tấm vải.

Nghe Vô Kỵ kêu tên mình lên, Chỉ Nhược đỏ mặt, tự hỏi tại sao có bao nhiêu người chung quanh mà chàng lại gọi ngay mình ra mà nhờ vả như vậy.

Nhưng chẳng lẽ không đáp lời thì không được nên nàng cố làm ra vẻ tự nhiên, nhuớng mắt về hướng Vô Kỵ ra vẻ “Anh nói gì đó? Tôi có nghe gì đâu?” Khi Vô Kỵ hỏi lại một lần nữa thì nàng bèn rót một bát nước mà tiến tới đưa cho Vô Kỵ!

Vô Kỵ bỡ ngỡ không hiểu tại sao mình hỏi xin một mảnh vải để cột tay cho Linh Nhi mà Chỉ Nhược lại đưa cho mình một chén nước!

Thấy vẻ mặt Vô Kỵ có dáng ngạc nhiên thì Chỉ Nhược cũng bỡ ngỡ, biết ngay là mình nghe lầm. Mà quả thật lúc Vô Kỵ hỏi xin mình cái gì đó, mình có nghe được gì đâu?

Mới nghe chàng gọi tên mình trước mặt mọi người một cách thản nhiên như là hai đứa đã quen nhau từ trước là mình đã ngượng ngùng quá trời rồi, đỏ mặt tía tai, có câu nào chui vào tai đâu? Dầu rằng chàng có hỏi tới hai lần!

Thành ra mình chỉ đoán là chàng đang khát muốn uống nước. Thấy dáng hai người đều cùng bỡ ngỡ nhìn nhau thì Linh Nhi cười hinh hích, tinh nghịch nói khích vô:

– Chị Chỉ Nhược ơi! Anh A-Ngưu hỏi xin chị một cái chăn mà.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *