“Truyện người lớn” Cảm Giác Lạ

Truyện người lớn Cảm Giác Lạ
Sau lần vượt biển không thành, sản nghiệp của gia đình tôi chỉ còn vỏn vẹn hai cây vàng. Cuộc sống lúc bấy giờ thật khó khăn. Chúng tôi chốn chui chốn nhủi vào tận một làng nhỏ ở tận miền Trung. Làng đó có tên là Lương Sơn. Lương Sơn là một làng nhỏ nằm ven biển cách Nha Trang khoảng 40 kmvề phía Bắc.

 

Có lẽ mẹ tôi đã quen với cuộc sống buôn thúng bán bưng và hoạt động tay chân ở chơ. Hoà Bình, Sài Gòn, nhiều nên chỉ trong vòng hai tháng mà mẹ tôi đã sang lại một tiệm tạp hoá ở chợ làng để bán. Mẹ tôi cũng mua được một căn nhà tranh vách đất để làm lại cuộc đờị Cuộc sống cũng tạm ổn, tuy không bằng cuộc sống ở thành phố Sài Gòn mà tôi đã từng quen sống.
 
Tôi không biết mẹ và anh cả tôi có cảm giác gì khi rời xa Sài Gòn, nhưng tôi thì không có chút nào luyến tiếc. Có hoạ chăng đi nữa là những buổi sáng được mẹ cho tiền ăn quà rong cho thoả thích. Nhưng sống ở làng Lương Sơn tôi có rất nhiều cảm giác và thích thú. Tuy tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, nhưng tôi khờ lắm, chẳng biết tí gì về những cái thú vui cả. 
 
Sống ở làng Lương Sơn được hai tháng, tôi có rất nhiều bạn mớị Lũ bạn mới của tôi là những đứa chăn trâu chăn bò mướn cho những gia đình giàu trong làng để đổi miếng cơm manh áọ Chúng rất là tinh khôn, không lù đù như tôị Chúng biết thế nào là đụ, thế nào là đéo, thế nào là mút lồn, bú vú, bú cặc…. Đôi khi nó kể cho tôi nghe những lần nó đéo con Lùn con bà Năm xóm bên. Nghe tụi nó kể mà tôi đỏ cả mặt và bỏ đi ra chổ khác.
 
Lúc tôi rời xa Sài Gòn thì tôi được 13 tuổị Đáng lẽ mẹ tôi tiếp tục cho tôi theo học, nhưng vì giấy tờ trục trặc nên mẹ cho tôi ở nhà phụ mẹ công việc ngoài chơ.. Những hôm chợ đông tôi phụ mẹ. Còn hôm nào chợ vắng thì tôi theo lũ bạn mới đi bắt cua, bắt cá, bắn chim, bắt dế, hoặc làm những trò chơi thú vị khác…
 
Trong đám bạn của tôi, Trung là đứa thương tôi nhất. Trung lớn hơn tôi một tuổị Trung cao hơn tôi một cái đầu, ngựnở, da ngâm ngâm đen. Trung có mái tóc hơi bồng bềnh, quăn, và hơi vàng vì bị nắng đốt cháỵ Một điều đặc biệt tôi biết nơi Trung đó là nó chỉ có một hòn dáị Một hòn thòng xuống thật lớn, còn hòn kia thì không có gì hết. Tôi biết cái chuyện thầm kín này của Trung là do anh Quang mắng nó vì một lần nó chọc anh Quang giận. Anh Quang là anh ruột của nó, lớn hơn tôi 4 tuổị Và cũng vì tò mò, tôi hỏi nó. Nó kể tường tận cho tôi nghe về hòn dái của nó. Nó thương tôi lắm, chuyện gì cũng nói với tôị Tôi còn nhớ, mỗi lần hể nó đồ ăn gì ngon hay là một vật gì lạ là nó đều để dành đem cho tôị Còn tôi muốn gì là nó cũng chìu tôi hết. Tôi với Trung chơi nhau rất thân. Tuy nó lớn xác và mạnh bạo, nhưng nó có một cái tật đó là sợ mạ Nghĩ cũng ngộ, một đứa chăn trâu như nó mà lại sợ mạ Tôi cũng không hiểu nỗị
 
Sau hai năm sống với cái làng này, tôi đã lớn. Tôi được 15 tuổị Cái tuổi mà tôi rất kích thích, rất ham muốn nhìn vào chổ kín của mấy đứa con gái cùng xóm. Tôi rất thích ghe những câu chuyện mà thằng Tí kể nó đéo con Lùn con bà Năm. Đôi lúc tôi còn nằm chiêm bao thấy mình là thằng Tí đang chơi con Lùn. Tôi đem cái ý thích này ra kể Trung. Trung nhìn tôi rồi nó chỉ cườị Nó cười một nụ cười là lạ làm sao ấỵ Nhưng kể từ hôm tôi nói cái chuyện đó với nó, nó càng chăm sóc tôi chu đáo hơn. Tôi muốn gì nó cũng chìu tôi cả. Trung rất là mê xem cải lương, nhưng vì sợ ma, nên lần nào nó cũng kéo tôi đi chung. Tôi nhớ mỗi lần có đoàn hát về là nó rủ tôi đị Tuy rằng tôi không thích xem cải lương, nhưng tôi cũng chìu nó, vả lại tôi được đi xem các cô gái trong làng cho thoả thích.
 
Có một buổi trưa, nó rủ tôi đi ra sông câu cá rô phi về chiên dòn. Tôi đi cùng nó. Đang câu cá ngon lành, nó chợt hỏi tôi:
– Ê Tèo, cu mày có lông chưả Cho tao coi được không?
– Tao chỉ mới có mấy cọng trắng trắng hà, chưa có đen.
– Đâu đưa tao coi coị
 
Nói rồi nó tới và tuột cái quần tà lỏn của tôi xuống. Con cu tôi bung rạ Gặp gió, một hồi nó cương cứng ngắt. Nó đưa tay rờ rờ. Tôi cảm thấy nhột nhạt vội kéo quần lên. Rồi nó tựéo quần nó xuống cầm con cu đưa cho tôi xem. Con cu nó có cái đầu đỏ hỏn, bóng lưỡng, có mấy cộng lông đen trên xương mụ Quả thật, nó chỉ có một hòn dáị Hòn bên kia teo đâu mất. Tôi chăm chú nhìn một cách say xưa rồi hỏi nó:
– Sao con cu mày bựuá dị? Nó còn có cái đầu bóng lưỡng, sao tao không có giống màỷ
Nó nhìn tôi rồi nói:
– Tại mày không biết dọc thôị Mày dọc hoài là nó bựiền. Dọc cu sướng lắm đó.
– Nhưng hồi giờ tao đâu có dọc đâụ
 
Sau hôm ấy, cái đầu tôi lúc nào cũng ám ảnh con cu bựó cái đầu bóng lưỡng của thằng Trung.
 
Mấy tháng sau tôi được 16 tuổi, thằng Trung dẫn tôi đi ăn da-ua đãi sinh nhật cho tôị Ăn da-ua xong, nó hỏi tôi:
– Sao, con cu mày giờ bựhưả
– Bựơn chút xíụ
– Mày có dọc nó không?
– Tao hổng có. Tao hơi sơ..
– Thằng này dọc cu mà cũng sơ..

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *