“Truyện người lớn” Bé bự Phần 2

Truyện người lớn Bé bự Phần 2
Tiếng nhạc vẫn rập rình tiếp tục. Oanh xoạc tay, khoe cơ bụng. Một? hai ? ba ? bốn ? năm ? sáu múi đều tăm tăm. Xoay mông, co cơ, cái đùi vồng lên. Chà, đã quá cỡ? Lý Đức vậy. Xoay lưng, tay đưa lên trên, hít hơi! Cơ lưng? Lý Đức luôn.

 

Càng biểu diễn, Oanh càng say sưa. Phong càng ngơ ngẫn. Càng ngày, Phong càng cảm thấy Oanh có nét đẹp cơ bắp rất đáng nể. Hắn phục quá, phục đến nỗi quên cả đau đớn, phục đến nỗi há hốc mồm ra quan sát.
 
Hết bài nhạc, Oanh quay lại liếc nhìn vẻ mặt ngơ ngẩn của Phong, cô cũng bồi hồi, thấy tội tội. Hắn thán phục cô, hay giả nai? Bước lại nới bớt dây buộc, cô nói giọng bớt gay gắt:
 
– Chàng tí hon! Muốn nhìn gần hơn không? Em đảm bảo đàn bà đàn ông Việt Nam không có người nào có được cơ thể như thế!
 
Phong nuốt nước miếng. Hắn bây giờ giống như con nai con trong miệng “gấu mẹ”, thật “trong trắng”, đáng thương. Oanh bước lại máy cátset, chọn bài. Lần này là một bài nhạc tiết tấu nhanh, nhưng khá êm dịu. Không, nó không êm dịu, sỡ dĩ nó mang vẽ êm dịu vì nó mang màu sắc khích động, gợi tình. Phong nghe có cả tiếng rên rĩ như là tiếng ? làm tình trong lời nhạc vậy.
 
Oanh bước ra giữa nhà, cô nói:
 
– Nhìn cho kỹ nhé!
 
Thân thể nàng lại hòa vào tiếng nhạc. Lần này không cuồn cuộn dâng trào, mà là lã lướt, thanh thoát. Không rắn rỗi, bạo hành, mà là uyển chuyển, phù phiếm như gió đưa. Nó khác hẳn hoàn toàn với lúc nãy. Phong có cảm giác nếu nàng nhỏ đi một chút, thì chắc chắn đó là cơ thể của Dương Quý Phi, hay của Tây Thi, đáng để cho người yêu, người quý. Khi không gồng lên, cánh tay dềnh dàng của nàng săn chắc, tròn lẵn như ngọc chuốt, chỉ có điều hơi to tí thôi. Cái ngực trước kia toàn là cơ, giờ để lộ ra hai trái đào tơ căng cứng, nhô thẳng về trước. Mỗi gò ngực như ngọn Hy Mã Lạp Sơn (Hymalaya), biết bao người muốn leo, leo mãi để rồi rốt cuộc nhiều người bỏ xác không về.
 
Ánh mắt của Phong nhìn vào từng đường gân, thớ thịt. Hắn nhìn một cách say mê, hắn nhìn quên hết hiện tại, quên luôn tên hắn là gì, quên luôn cái đứa em trai teo nhách vì sợ nãy giờ từ từ hùng dũng đứng dậy đòi quyền? bình đẳng.
 
Thân người Oanh càng uốn éo thì dương vật của Phong càng căng to. Nó như cây đại thụ giữa mùa thu khát khao, chờ đợi từng thử thách cùng con mãng xà quấn quanh, xem ai là kẻ mạnh hơn. Thân hình chữ V của Oanh lúc nảy bây giờ biên thành tròn lẳng, cân đối đến tuyệt mỹ như con mãng xà lột xác thành tiên nữ. Phong say mê, đắm đuối. Phong nhìn ?nhìn?
 
?.cạch ! hết nhạc! 
Oanh bước lại:
 
– Thế nào chàng tí hon? Rửa mắt đã chưa?
 
Phong nuốt nước miếng, ngọ ngoậy trên dây trói:
 
– Em? em? anh không thể tin được, em co ? có thân hình q? quá ? đẹp!
 
Oanh cười tươi, nhướng mắt hỏi:
 
– Thật thế ư? Nhiều người không tin thế đâu! Tui xấu xí, ô dề, cục mịt, Thị nỡ, bé bự?
 
Phong ngắt ngang:
 
– Không, anh nói thật tình mà.
 
Oanh nuốt nước miếng, chớp chớp mắt. Cô tin. Dầu Phong không nói thật, cô cũng tin, phụ nữ là vậy. Họ ít nhiều có sự tự tín ở bản thân. Dù họ có xấu tới đâu, họ cũng thầm so sánh: “Mình so với con nhỏ bán cá ngoài chợ còn đỡ hơn” hay “Con Nga vợ thằng Tư Ếch hôi nách như cú, còn mình không hôi” hoặc “Mình thế này còn đỡ hơn Chung Vô Diệm”? Bởi vậy, lời Phong khen, làm Oanh vui lắm.
 
– Bộ anh nghĩ chỉ có đàn ông các anh mới vai u thịt bắp thôi sao? Còn phụ nữ tụi tui không có à?
 
Cô lại lên giọng nói:
 
– Lý thuyết nói cơ thể đàn ông sinh ra là phải to lớn hơn đàn bà. Điều đó hoàn toàn sai. Thật chất phụ nữ còn có thể to hơn, mạnh hơn nam giới nữa. Họ phải như thế mới gánh vác được sinh con đẻ cái chứ. Đến một ngày nào đó, toàn thể nữ giới đều to hơn nam. Khi đó, nam giới sẽ là nô lệ, phải phục tùng nữ giới. Họ sẽ trở thành phái yếu, sẽ bị nữ giới chinh phục. Khi đó, các người sẽ biết thế nào là nhục nhã khi nói câu “Đàn ông làm ra thế giới”. Khi đó?
 
Phong kêu khổ:
 
– Ôi trời, cô lấy đâu ra mớ lý thuyết ấy thế? Đúng là đồ điên mà!
 
Oanh cụt hứng, trợn mắt:
 
– Anh vừa nói gì? Ai điên? Điên nè!
 
Oanh nắm dây trói kéo một cái làm Phong nhăn mặt.
 
“Ối trời, mũi dại, ý quên miệng dại thân chịu đòn nè trời”
 
Oanh nhìn Phong ghờm ghờm:
– Có thể tôi và anh không sống tới lúc đó, nhóc ạ, nhưng anh không tin à, nhìn đây!
 
Cô nói xong bước tới một bước, gồng bắp thịt lên, xoay lưng lại, để lộ từng cục, từng cục thịt lồi ra hõm vào, trồng thật ghê ghớm. Xong, Oanh quay lại, nhìn Phong cười nhăn nhỡ. Phong giật mình, biết nguy tới nơi rồi. Lắp bắp hỏi:
 
– Cô định làm gì tôi?
 
– Tôi đâu có ăn thịt anh đâu mà anh sợ dữ vậy? Bức quá tôi muốn dạy cho anh một bài học!
 
– Bài học gì?
 

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *