“Truyện người lớn” Nửa vòng kỷ niệm

Đọc truyện sex nửa vòng kỷ niệm về anh chàng từ canada về việt nam chơi, được tài xế dẫn đi những khu có em út vui vẻ, xả khí bao ngày tích tụ.
Truyện người lớn Nửa Vòng Kỷ Niệm

Mở đầu truyện người lớn nửa vòng kỷ niệm:

Sau khi tốt nghiệp Đại học, tôi quyết định trở về VN thăm quê hương và gia đình sau gần chục năm xa xứ. Quê hương tôi giờ đây có gì lạ ? Người thân quen đã thay hình biến dạng, ai ai cũng cằn cổi, tóc bạc hoa râm,

Da sạm đen vì sương gió. Cần Thơ mới ngày nào nay cũng đã đổi thay nhiều, tuy nhà cửa khang trang hơn, đường xá tề chỉnh hơn, nhưng đâu đâu cũng đầy dẫy quán bia ôm mọc lên như nấm.

Tệ nạn xã hội tràn ngập khắp nơi, đĩ điếm đầy đường, ăn chơi chích choát. Mặc dù tôi không phải là thứ dân nghiện ngập gì, nhưng nói tới vấn đề gái trai thì lúc nào cũng có hứng thú…

Ở chơi được một tuần, hết thăm người thân này đến viếng người quen nọ, tôi bỗng đâm chán ngấy với cái “trách nhiệm” làm đứa con ngoan lễ phép.

Hôm đó tôi gọi đám bạn bè cũ đi quán bia ôm, nhưng xui thay bọn chúng đều có vắng mặt cả.

Tôi thật ấm ức, nghĩ “mình về đây để chơi mà chẳng được chơi, chẳng lẻ ngồi nhà xem TV suốt ngày”. Tôi đành tự một mình dấn thân vào “thế giới ăn chơi, cam lòng trụy lạc”.

Từ nhà tôi ra Cần Thơ chừng 10 cây số, tôi không có xe, nên gọi một chiếc xe ôm chạy ra Cần Thơ tới một vũ trường vừa mới xây lên nằm gần cửa hàng bách hóa tổng hợp và đường Nguyễn An Ninh (tôi đã quên tên vũ trường).

Chiếc Đam đời cũ chở tôi đỗ trước cửa, trời lúc đó chỉ mới nhá nhem, chỉ khoảng 7 giờ tối, tôi trả tiền xong thì đứng lóng ngóng để quan sát tình hình trước cửạ Tôi thầm nghĩ,

“không biết mình có nên vô vũ trường không, rũi nhở có người quen bắt gặp mình đi chơi bậy thì chết, nhưng thiết nghĩ mình không vào hang cọp sao bắt được cọp con.”

Tôi bước dạo lẩn quẩn quanh khu vũ trường, chờ mong trời mau tối để có thể vào vũ trường; nghe nói mấy em gái nhẩy ở trỏng đẹp hết cỡ; họ chuyên môn bán tic-kê để nhảy với khách rồi đi qua đêm luôn thể.

Lúc đó tôi còn đang mâu thuẩn với những ý nghĩ “vô hay không vô” thì một chiếc xe lôi trờ tớị Người tài xế rà rà xe bên cạnh trong lúc tôi bước chầm chậm về hướng Bệnh Viện Đa Khoa, cũng ở gần đó.

Anh tài xế nói: “Này em, kiếm em út hả”.

Tôi cười không nóị Tiếp tục bước về phía trước.

Người tài xế nói tiếp:

“Nếu kiếm hàng thì lên xe, tôi chở tới chổ này bảo đảm em không chê.”

Tôi ngước nhìn người tài xế, cặp mắt tỏ vẻ chú tâm tới những lời anh ta nóị

Thấy tôi có phần thích thú, anh ta gạ gẫm tiếp:

“Ở đó mấy em nhỏ 18, 19 tuổi đẹp lắm.”

Tôi vừa nghe tới mấy em 18, 19 tuổi liền nghĩ tới sự mơn mỡn da thịt mà tôi có thể ôm ấp trong vòng tay tối naỵ Tim tôi đập liên tục. Vừa khoái vừa hồi hộp.

Gã xe lôi thấy tôi có phần chịu mồi bèn gạ tiếp:

“Thôi lên xe đi, anh tính giá rẻ cho em.”

Tôi hỏi lại một lần cuối cho có lệ: “Ở đó là đâu vậy ?”

Gã trả lời: “Ở gần đây thôi, chỉ 2 cây số là tới rồị Thôi lên xe đi!”

Tôi không chờ gì hơn nữa, mạnh dạn leo lên xe ngồị Chiếc xe lôi bắt đầu từ đường Nguyễn An Ninh đi thẳng qua đường 30 tháng 4, rồi vòng vèo đi qua hai ba ngõ về phía chợ Tham Tướng, cuối cùng ghé vào đường Mậu Thân.

Đó là một cái quán nhậu hạng xoàng mà tôi không còn nhớ chính xác là tên gì.

Ánh đèn lờ mờ bên ngoài và khung cảnh vắng vẻ làm cho tôi thấy hơi sợ sợ nhưng chợt nghĩ, “đã tới đây rồi thì phải tới luôn chứ”.

Tôi bước xuống xe trả tiền cho gã xe lôị Vừa lúc đó vài ba tên trong quán ùa ra mời gọi tôi vào quán.

“Vào quán nhậu đi anh!”

Tôi bước theo hai tên để vào quán. Quán thật tình là nhỏ. Chỉ có một cái quày nhỏ để phía trước để tính tiền. Tôi thầm hỏi, “không biết bên trong có gì đặc biệt.”

Một tên trong đám hỏi xã giao: “Anh tới nhậu một mình ?”

Lúc này tim tôi đập rộn rã, nghĩ thầm “mình phải tỏ ra là dân địa phương sành sỏi phép ăn chơi ở đây, chứ không thì bị bọn chúng biết mình không phải là dân bản xứ thì sẽ ép giá.”

Tôi trả lời, giọng lè nhè như mới đi nhậu ở nơi khác tới để lấy bình tỉnh:

“À tôi tới một mình trước, một lát nữa, bạn tôi sẽ tới saụ”

Một trong hai tên dẫn tôi vào bên trong. Đó là một căn nhà chật chội trong thành phố, được sửa sang để biến thành một quán bia ôm bình dân.

Tôi bước dọc theo hành lang, liếc nhìn về phía sau bếp, tôi thấy có một người đàn bà tuổi trung niên đang nằm ngủ trên võng một cách tỉnh bơ, chắc là chị bếp đây!

Điều này đủ thấy cái bình dân lộ liễu hiện ra ở quán nàỵ Tên hầu bàn hướng dẫn tôi vào một căn phòng máy lạnh với ánh đèn xanh xanh mờ ảọ Cái lạnh trong phòng làm cho tôi dễ chịu hơn so với cái oi bức bên ngoàị Trong phòng là một cái TV 19 inch với dàn máy hát VCD.

Tôi ngồi xuống một cách tự nhiên như người sành điệu phép ăn chơi;

Quan sát căn phòng, chẳng có gì lạ ngoài cái ghế sa-lông làm bằng si-mi-li và cái bàn kiếng phía trước, trên vách là vài bức tranh đồng quê bình thường.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *