“Truyện người lớn” Người bên lề cuộc sống

Đọc truyện sex người bên lề cuộc sống về người anh trong gia đình, bị ngỏng từ nhỏ, rồi sót xong bị hơi tưng tưng, thật là một anh chàng tội nghiệp.
Truyện người lớn Người bên lề cuộc sống

Mở đầu truyện 18+ người bên lề cuộc sống:

Vậy là anh thực sự ra đi một mình… Anh sống hay còn thì có lẽ không mấy ai quan tâm? Đời sống của anh quá đơn sơ, quá giản dị và không chút ưu tự Tôi thật sự không nhớ nhiều về tuổi thơ của anh,

Những chuyện tôi biết về anh đều do mẹ tôi cùng các anh chị kể lại. Theo lời kể, hồi nhỏ anh rất thụ động, rất ít bạn bè bởi cá tính mặc cảm, tự tị..

Anh chỉ có một người bạn mà cả xóm thường gọi anh ta là “Na Ná Nùng Nung” cái tên thực làm cho người ta phì cười! Anh bạn này tại mắc bệnh ngọng theo vần en nờ… Còn anh tôi thì lại mắc tật cà lăm.

Có lẽ cả hai cùng có khuyết tật như thế nên rất tự ti, mặc cảm và đương nhiên rất thân nhau tuy Na Ná nhỏ hơn anh hai tuổi.. Phải nói anh là một đứa trẻ rất vụng về và chẳng thông minh…

Có lẽ vì vậy mà anh thường xuyên trốn học rồi nghỉ luôn mà mẹ tôi chẳng hay biết! Lúc phát giác thì chuyện đã lỡ làng rồi… Hồi ấy anh chỉ đang dang dở ở lớp năm.

Rồi “giải phóng” vô, anh theo cha mẹ tôi đi kinh tế mới ở cái tuổi mười lăm mà chữ nghĩa thì hình như đã bay theo thời gian. Anh làm ruộng khá lắm, thường xuyên ra suối ông Bính để câu cá những khi rảnh rổi. .

Cuộc sống của anh rất đơn điệu ngày hai buổi ra đồng, tối về vác cây đờn gảy lung tung chẳng có điệu vần rồi lại nghêu ngao ” Gặp em…trên cao lộng gió….”.

Anh không biết đàn nhưng lại rất thích đàn, có điều cầm đàn khảy lung tung chẳng theo nốt nào cả!! Mỗi lần anh khảy đàn thì tôi và hai đứa em nữa cùng cười vật vã bởi người hát một nơi, đàn đi một nẻo!

Cuộc sống đơn điệu của anh như thế cứ dần trôi, anh chẳng hề rung động hay có người bạn gái nào thậm chí cũng chẳng có bạn trai… Thằng bạn nối khố của anh thì ở xa xôi quá…

Rồi anh tới tuổi bị bắt đi nghĩa vụ như bao người con trai khác. Cuộc sống đời lính xa nhà càng khiến anh trầm lặng hơn nhưng chỉ mới hơn một năm anh được đưa về và cả nhà chúng tôi đã khóc không ít khi nhìn thấy anh nằm trên cáng thiêm thiếp như người đã qua đời.

Ba mẹ tôi được báo anh bị sốt rét cấp tính và hết cứu nổi. Bây giờ chỉ còn chờ chết.

Anh nằm đó, bất động, mắt nhắm nghiền, môi tím đen, da dẻ vàng võ xanh xao không có một dấu hiệu sự sống nào ngoài trái tim yếu ớt thoi thóp đập từng nhịp một.

Ba mẹ tôi đã mời cha xứ đến xức dầu cho anh rồi mua hòm, không khí chuẩn bị cho một đám tang thật là thê thảm.

Chúng tôi qùy quây quần bên thân xác anh và đọc kinh cầu nguyện mãi tới khuyạ Cha mẹ tôi mệt quá nên ngủ thiếp đi, chị tôi và tôi có nhiệm vụ thức để canh anh còn hai đứa em tôi cũng lăn ra đất mà ngủ.

Lúc ấy tôi chỉ được 12 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi giống người lớn. Có lẽ tôi lanh hơn những đứa trẻ đồng trang lứa. Tôi bảo:

– “Chị Hường đi ngủ đị…em canh một mình được rồi!”

Thế rồi vừa quá hai giờ sáng thì anh tôi ú ớ, cựa quậy… Anh thì thào ” nóng quá!” Ban đầu tôi tưởng ma nữa chớ, nhưng rồi khi trấn tĩnh thì tôi hiểu là giọng của anh tôi..

Mừng quá, tôi lột tung mền trên người anh và lấy ngay li nước phép dùng để vảy xác của cha để lại cho anh uống!

Như có phép lạ, anh hồi tỉnh và trước sự ngạc nhiên ngẩn ngơ của mọi người… Anh đã qua được cửa tử thần. Lúc đó anh chỉ mới tròn 20 tuổi.

Sau sự cố gần như chết đi sống lại ấy, anh hầu như thay đổi hoàn toàn tâm tánh. Có người cho rằng anh trở nên man man. Có lẽ cũng thường tình bởi làm sao tránh khỏi chuyện chấn động thần kinh như thế chứ?

Ngay chính ba mẹ tôi cũng nghĩ anh đã bị mát giây nhưng cũng vì vậy mà mọi người trong gia đình tôi càng yêu thương anh hơn. Từ cơm nước, áo quần cho tới sức khỏe, chị em chúng tôi thay phiên nhau take care cho anh.

Anh đổi tánh như trẻ thơ, chẳng bao giờ giận hờn ai dù mọi người chọc ghẹo cười chê anh dốt nát. Anh cũng chẳng hề lo lắng bất cứ chuyện gì xảy ra trong cuộc sống , những tin tức sốt dẻo hay a dua theo bạn bè để chọc ghẹo con gai’.

Anh tuyệt đối không làm mất lòng ai, bao giờ cũng nhẫn nhịn chịu đựng chớ không phản kháng mỗi khi bị hiếp đáp…. Anh sống rất vô tư theo thời gian.

Rồi gia đình tôi dọn về thành phố. Tâm trí không bình thưòng như anh vào thời đó thì chẳng thể tìm đâu ra việc làm, các chị tôi lần lượt lấy chồng,

Ba mẹ tôi lại già yếu bệnh hoạn cho nên tôi hầu như đã thành trụ cột trong gia đình. Tôi không còn thời gian để chăm sóc cho anh hay gần gũi anh.

Công việc đó nhỏ em tôi quán xuyến và nó thường ca cẩm bực mình vì cá tánh khờ khạo của anh. Nó thường cằn nhăn anh đủ chuyện nào là bê bối, nào là ăn uống thất thường bậy bạ rồi ở dợ Tôi cứ phải an ủi.

– Đàn ông có mấy ai gọn gàng, ở sạch? Có mấy ai siêng năng mà mày căn nhằn! Ảnh không phá phách thiên hạ, không đánh lộn đánh lạo, không hại hay làm phiền ai là mừng rồi!

Tôi thông cảm với anh lắm nên chẳng bao giờ la rầy anh… Khi mà mọi người tất bật với cuộc sống vì miếng cơm manh áo thì anh không phải tham giạ.

Với lứa tuổi của anh, đám trai cùng xóm ai cũng cặp bồ cặp bịch nhưng anh thì không có ai cả không phải vì anh xấu trai đâu? Anh đẹp trai hơn cả anh tư tôi đấy..

Anh không có bạn gái bởi bản tính rụt rè nhút nhát, bởi vô tư đơn giản mà đôi khi người ta cho là man man, .nhưng với tôi, tôi không nghĩ anh như vậy..

Tôi thường ước ao giá tôi cũng được như vậy… Vô tư chẳng biết buồn hay hờn giận thì hay biết mấy! Đứng bên lề cuộc sống sẽ dễ chịu, thoải mái hơn là tham gia vào cái guồng quay của cuộc sống.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *