Truyện 18+ Yêu thương nơi chân mây

Đọc truyện sex yêu thương nơi chân mây về cô nàng tội nghiệp, bố bị bắt, sa ngã phải làm gái bia ôm, rồi tình yêu les cô bạn thân ko thể đến với nhau.
Truyện 18+ Yêu thương nơi chân mây

Mở đầu truyện người lớn yêu thương nơi chân mây:

Linh là một cô gái tốt. Mọi đánh giá đầu tiên của bất kỳ ai từng tiếp xúc với cô ấy đều như thế. Xinh vừa phải, thông minh vừa đủ để chinh phục cảm tình của người đối diện.

Linh là tiêu điểm của không ít những chàng trai si tình. Hờ hững trước những ánh mắt đắm đuối đầy ve vuốt, những lời tán tỉnh bay bổng, Linh chỉ thích làm bạn với tôi, chăm sóc tôi như một người chị với đứa em gái.

Giấc mơ vào ngành sư phạm của Linh bỗng chốc tan theo mây khói khi hay tin bố bị bắt ở Hà Nội vì tội buôn lậu. Đó có lẽ là những ngày u ám nhất của gia đình cô.

Mẹ Linh tất tả bay ra Hà Nội khi biết chồng trong tù. Bà suýt ngất khi biết ông chẳng những buôn lậu mà còn dính vào ma túy và gái.

Linh không khóc. Cô bình thản đến lạ lùng, vẫn cười nói rộn ràng, chỉ có tia mắt màu xám và chỉ có tôi nhìn ra điều đó.

Tôi không thể bảo Linh:”Mày khóc đi!””. Tôi lặng im nghe Linh nói, dù là những chuyện chẳng ăn nhập gì với nỗi buồn lớn lao của gia đình cô lúc này.

Đời là một hài kịch đối với những người hay suy nghĩ và là một bi kịch với những người đa cảm.

Triết lý sống của G. Suip đã ăn sâu vào máu thịt Linh. Cô luôn dứt khoát với những ủy mị, dứt khoát với cả nước mắt con gái.

Linh không thi đại học mà đi làm. Công việc đầu tiên là làm phục vụ tại quán cà-phê.

Ngoại hình khá, nói chuyện lém lỉnh, có duyên, điểm thêm chút phấn son, ăn diện quần áo mô-đen, gợi cảm tí là khối thằng cha chủ quán muốn mời Linh về làm.

Linh xin vào làm ở quán cà-phê Mây Chiều trong làng đại học. Linh hồ hởi với công việc đó, trong khi tôi thấy hụt hẫng và khó chịu vô cùng.

– Sao mày không xin làm công nhân hoặc đi học một cái nghề nào đó? Mày bỏ luôn ước mơ của hai đứa à?

Linh tỉnh rụi:

– Làm công nhân chán bỏ xừ! Suốt ngày ru rú trong xưởng, chả biết ai. Học nghề ư? Tiền? Ước mơ à? Tao giờ chỉ còn”ướt mửa” thôi chứ ước mơ gì nữa, mày thấy rồi đó.

Linh cứng đầu. Dù vậy tôi vẫn thương Linh vô cùng, nhưng cũng chẳng giúp được gì.

Tối tối, Linh vẫn đạp xe ghé nhà tỉ tê với tôi đủ chuyện. Lúc bấy giờ cô đã biết để mắt tới lũ con trai, toàn nói về chúng. Những chuyện tán tỉnh vớ vẩn, đụng chạm vớ vẩn.

Tuyệt nhiên không thấy Linh nói gì về một người nào đặc biệt. Hay ông bố xấu xa đã khắc một vết chạm trổ quá tệ về hình tượng đàn ông trong tâm trí, nên Linh chai sạn cảm xúc tốt đẹp về họ mất rồi?

Một năm sau Linh chuyển xuống Sài Gòn, cô không làm phục vụ ở quán cà-phê nữa. Linh làm tiếp thị cho một hãng rượu.

Tôi cũng trọ học ở Sài Gòn, Linh muốn ở cùng tôi nhưng bà chủ nhà trọ không chịu cảnh đi sớm về khuya, người lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu của Linh nên thôi.

Xuống Sài Gòn làm chẳng bao lâu, Linh tậu con Attila mới cáu. Điện thoại nắp trượt sành điệu, dầu thơm nức mũi,

Tóc cắt ngắn cá tính ôm sát chiếc cổ thon, áo trễ vai khoe làn da nâu mịn màng, cổ đổ sâu xuống rãnh ngực hút mắt, khuôn mặt son phấn hàng hiệu lộng lẫy.

Linh làm tôi ngại mỗi khi cô tạt vào chỗ trọ ọp ẹp của mình, không có chỗ để con Attila nhưng có nhiều cặp mắt soi mói xoáy vào hai đứa. Họ ngạc nhiên khi thấy một con mọt sách như tôi lại có con bạn hoang đàng như Linh.

Lần nào ghé thăm tôi, Linh cũng mua đủ thứ, nào sách vở, bút, thước, cả quần áo và đưa tiền. Linh nói:

– Mày cứ cầm lấy lo học hành. Coi như mày thực hiện ước mơ giùm tao luôn. Tao bây giờ”dễ thở” hơn trước rồi, đừng ngại!

Tôi không nhận tiền, Linh giận:

– Mày nghĩ tiền của tao là tiền bẩn chứ gì? Tao không moi móc của ai hết. Tao bỏ công làm nhiều thì hưởng nhiều, vậy thôi. Tin hay không tùy mày.

Năm cuối đại học, mỗi lần Linh ghé là quăng người lên chiếc ghế dài trong phòng, đánh một giấc cho dã rượu.

Tôi tối mặt tối mũi với những kỳ thi nên chẳng buồn ngó ngàng tới cô bạn. Chỉ biết dạo này nó”lên đô” hơn trước, vì phải tiếp thị nhiều quán, nhiều khách, làm nghề này mà tửu lượng kém thì hỏng.

Tôi ra trường, xin làm PR cho một công ty nước ngoài. Áp lực công việc như thác lũ từ đâu ập tới, có lúc tôi như sắp chết đuối. Linh tỏ vẻ xót cho tôi lắm nhưng nó cũng không thể làm gì hơn. Những khó khăn trong công việc không lúc nào vơi.

Đúng lúc này tôi gặp anh. Anh là trưởng phòng, cao ráo, đẹp trai, phong độ, khối đứa chân dài trong cao ốc 18 tầng sẵn sàng xin chết.

Tôi không phải chân dài, cao vỏn vẹn mét rưỡi hơn,”núi non” không hùng vĩ như ai, nhưng anh bảo”chết” tôi vì cái nết ưa thẹn thùng,

Đỏ mặt tía tai mỗi khi các anh cùng phòng trêu ghẹo. Ngày nhận lời tỏ tình của anh, tôi chạy về phòng trọ, người lâng lâng như đang trên mây.

Linh đến đúng lúc, kéo tôi rớt khỏi đám mây thơ mộng.

– Yêu rồi à? Đàn ông là nợ đời, chơi qua loa thì được chứ đừng dây vào họ, khổ cả đời mày ạ!

Tôi kinh ngạc nhìn Linh. Cô đã quá cực đoan, một chiều đến cay nghiệt. Ngỡ Linh sẽ vui khi tôi bảo có bạn trai, vậy mà… Tôi tức tưởi:

– Đàn ông cũng năm bảy loại, đâu phải ai cũng xấu xa. Mày không muốn tao dây vào họ. Thế mày muốn tao đi tu chắc?

Nếu như những lần khác, Linh sẽ mắng vào mặt tôi, nào là ngốc quá, nào là mù quáng quá. Thế nhưng lần này, thật bất ngờ, Linh thuỗn mặt ra, rồi ôm vai tôi vỗ về:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *