Truyện 18+ Tình ma Phần 2

Đọc truyện sex tình ma P2 về anh chàng tốt bụng, nhận nuôi con của cô gái chết, mối tình người duyên ma giữa 2 người và mây mưa đụ đéo.
Truyện 18+ Tình ma Phần 2

Mở đầu truyện người lớn tình ma P2:

Mặt trời đã lên thực cao, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi vô cãn phòng chói lòa. Tư nằm gác một chân lên mình Xuân Nhi nghĩ lại những chuyện đêm qua một cách thích thú.

Bây giờ nàng phải đóng nết vở kịch cho hết phần cuối này. Lúc ấy Xuân Nhi cũng cựa mình, một lúc sau nàng lôm ngồm bò dậy, ngơ ngác nhìn quanh, thấy Tư nằm bên mình lạ lùng hỏi:

“Cô là ai… tại sao tôi lại nằm đây.”

Tư làm bộ thở dài.

Hôm qua chị bị xĩu, ông chủ với em khênh chi lên giường này. Em ngủ đây với chị”

“Cô cô ngủ với tôi.” Vừa nói Xuân Nhi vừa luần tay vô quần, phần thân thể bên dưới đau như dần, nàng biết ngay chuyện gì đã xẩy ra rồi.

Thế là hết, nàng đã mất tất cả thật là đau lòng, cái trinh trắng nhất của người con gái đã bị người ta tước đoạt mất rồi còn đâu! Nước mắt nàng chẩy dài xuống giường.

“Ông chủ cô đâu?”

“Ông phải ngủ ở .ghế sa lông nhường cái giường này cho chị và em đó.”

“Cô và tôi ngủ ở đây?”

“Dạ, hai chị em mình ngủ đây chứ đâu.” .

“Có ai nứa không?”

“Còn có ai vô phòng này nứa bây giờ?”

“Thế ông chủ cô ngủ ở ghế Ba lông thôi à…”

“Phải rồi, chị có sao không? Hình như tâm thần không được bình thường lắm.”

Xuân Nhi bỗng khóc rưng rức, nàng la lên:

“Không phải đâu… không phải đâu. Như vậy là làm sao? trời ơi… trời.”

Tiếng la của nàng làm cho ông Phúc tĩnh dậy, ông dụi mắt hỏi:

“Cô Nhi tĩnh lại rồi à, cô làm tụi tôi hết hồn.” Vừa nói ông vừa tủm tỉm cười, cái cười thật đểu cáng. Xuân Nhi hiểu ngay những gì đã xẩy ra đêm qua, tụi này là một đám bất lương.

Chính thằng chủ nợ khốn nạn này đã phá hoại trinh tiết nàng chứ còn ai vô đây nữa, nàng muốn nhàoó tới để quyết sinh tử với hắn, nhưng thân thể bải hoại không nhấc nổi cánh tay lên chứ đừng nói gì tới làm được cái gì khác nữa.

Nghĩ tới thân phận mình, nghĩ tới người cha đã chết oan nghĩ tới người anh duy nhết đang nàm trong tù…Xuân Nhi vật vã, khóc rống lên.

Thân phận một cô gái vừa rời nhà trường, bỗng gặp những tai biến gia đình như vậy, rồi bây giờ lại tới cảnh ngộ thê thảm eủa bản thân, ngoài cái khóc còn làm được gì hơn nữa…

Khóc lóc một hồi, Xuân Nhi ngước lên đã thấy Tư bỏ đi tự hồi nào, còn thằng chủ nợ vẫn ngồi đó nhìn nàng bằng cặp mắt thật dâm dật và đểu cáng. Xuân Nhi không còn nghĩ ngợi gì nứa nhìn thẳng vô mặt y sỉ vả:

“Đồ vô lương tâm, quân khến kiếp, trời chu đất diệt mày…”

Xuân Nhi chỉ nói được như vậy rồi lại lăn ra khóc lóc. Từ nhỏ tới lớn, nàng chưa hề dùng nhứng danh tử chửi rủa ai bao giờ nên không thếnào nói được hết những điều muốn nói. Tuy vậy cũng làm cho ông Phúc điên lên ngay. Ông ta thét lên be be:

“Con nhãi con khốn kiếp này, mày dám chửi tao à…”

“Tao thiếu tiền mày, bây giờ chưa trả được, nhưng đâu có phải là quỵt luôn đâu. Tại sao mày lại phá hoại đời con gái của tao tàn nhẫn như vậy.”

Xuân Nhi căm thù tới tận xương tủy, nàng cố tụt xuống giường tiến tới chỗ lão Phúc ngồi. Lão Phúc đứng bật dậy, xô mạnh nàngté nhào xuốngnền nhà, lão lại thét lên:

“Ai phá trinh tiết cô? Có bằng cớ gì hả. Nói đi, nói mau.”

Xuân Nhi không biết phải nói làm sao bây giờ. Thần kinh căngthẳng; âm hộ nhức nhôl. Nhưng nói cái gì đây? Dù biết chắc là mình vừa bị mất trinh tốl qua, nhưng làm sao bây giờ?

Lão Phúc Yẫn lớn tiếng:

“Cô đau ốm gì không biết, hôm qua trúng gió xỉu đi, đã được chúng tôi tận tình săn sóc, nhường cả giường cho ngủ, lại để con nhỏ ở nằm chung coi chừng cả đêm. Vậy mà bây giờ nói điều vu oan giá họa.

Thật là cái thứ vô ơn bội nghĩa; cô hãy nói thực đi. Có phải thiếu nợ không tiền trả rồi bây giờ dùng cái kế này muốn chạy nợ phải không? Cô có biết là tôi đâu phải là người dễ cho cô muốn nói ngược nói xuôi làm sao cũng được đâu.

Bây giờ cút đi. Tôi cho cô hạn ba ngày phải thanh toán cho xong nón nợ đó, không cần lời lóm gì nứa. Nếu không trả cho đủ cô khó sống với tôi đó.”

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *