Truyện 18+ Tình Los Angeles

Đọc truyện sex tình Los Angeles về anh chàng mới từ việt nam về mỹ, đang thiếu tình, gặp em xinh tươi làm ở quán cà phê, thân nhau rồi rủ đến nhà đụ.
Truyện 18+ Tình Los Angeles

Mở đầu truyện người lớn tình Los Angele:

Tớ là một thanh niên vóc dáng vừa nhìn, học hành cũng khá, mà ăn chơi thì cũng chẳng kém ai. Về gái thì cũng chẳng thiếu gì, nay cô này mai em khác.

Nhưng chỉ nổi là những bạn gái của mình đến thời điểm đó vẫn là những cô gái thuộc thành phần con nhà đàng hoàng, thuộc týp người quen để lấy làm vợ, chớ không phải là những cô gái dâm loàng mà tớ hằng mong ước.

Thú thật với anh em SV, mình có bệnh háo sắc. Gặp gái là cứ như mèo thấy mỡ, như chó thấy xúc xích.

Nhất là những cô gái đẹp thì cặp mắt tớ chớp chớp, tim đập liên hồi, miệng nuốt ừng ực, chất tố hóc môn testosterone dâng cao tận ngút trời thúc đẩy tớ đến một sự thèm khát khó kềm chế.

Nghỉ lại thời xa xưa, cái thời mà ông cha ta còn ăn lông ở lổ thế mà sướng. Cứ thấy bà nào sexy đi ngang qua là cứ thế xáp vô mà không phải lo ngại về pháp lý hay đạo đức xã hội.

Trở lại câu chuyện, số là tớ mới trở về Mỹ sau hai tháng trời ăn chơi ở Việt Nam. Trước khi về VN, tớ vừa mới chia tay cô bạn gái bên Mỹ nên khi trở lại Mỹ, lòng cảm thấy trống vắng, bồn chồn khó tả, nhất là sau những chuỗi ngày hoan lạc chốn quê nhà.

Có lẻ tớ đang bị ‘đói tình’ hay đúng hơn là ‘thiếu gái’. Thấy tớ buồn tình, tên bạn thân cùng cô bạn rủ mình đi giải khuây.

Hắn nói có quán Café mới mở ở Santa Ana. Dù sống ở Santa Ana này lâu lắm rồi nhưng chẳng mấy lúc đi uống càfê. So sánh giữa quán càfê ở Mỹ và Việt Nam thì có sự khác biệt.

Khác biệt là ở chổ phục vụ viên của những quán càfê bên VN như Window, Paloma, Chợt Nhớ, Điểm Hẹn thường là nam, hoặc là những cô gái tiếp tân bình thường.

Còn những quán bên Mỹ như Dĩ Vãng, Lú, Tình, vv…đều tuyển chọn những em tiếp viên cao ráo, trẻ đẹp, mông tròn, vú bự, ngoại hình sexy, khêu gợi, lắm lúc còn mặc G-string hai mảnh làm lóe mắt bọn con trai chúng ta.

Xuất phát của phong trào này bắt đầu từ thập niên 80s, thời mà số đông người Việt bắt đầu định cư ở những thành phố lớn ở bắc và nam Cali. Lúc đó, tình trạng trai thừa gái thiếu rất trầm trọng.

Những quán càfê mới mở, chủ quán thường lợi dụng nạn chênh lệch cân bằng nam nử. Nên chỉ cần mướn một hay hai em với dáng vóc ‘mi nhon’ chút xíu là tiền vô như nước.

Và từ đó trở đi, nó trở thành cái lệ của những quán càfê ở đây. Trở lại đề tài, thế là mình và hai người bạn phóng xe tới quán càfê mới này.

Quán này nằm trong khu shopping, không lớn lắm, thanh nhả, gọn và sạch sẻ, chỉ hơi thiếu ánh sáng nên mờ mờ như những quán khác. Chốc lát, khi cặp mắt đã quen dần với ánh đèn mờ thì mình mới bắt đầu quan sát chung quanh.

Quán trong giờ hát Karaoke không đông lắm, chỉ khoảng hai ba bàn vì quán mới mở nên chưa ai biết.

Đêm đó có hai em tiếp viên làm, một em trực khoảng 25 tuổi tên Tiffany, người Việt lai Mỹ cực xinh, dóc váng thanh cao(khoảng 5feet, 1.6 mét), tóc đờ mi ngang vai, cặp mắt tròn to.

Trong chiếc váy màu hồng, thân hình của em rất nảy lửa. Mình không nói ngoa, vóc dáng và 3 vòng đai của cô ấy có thể đem so sánh với đại ca sĩ Britney Spears lúc cô này 18 tuổi chớ không vừa.

Còn em kia tên Vi, còn rất trẻ khoảng 20, dóc váng vừa vặn, thân hình cân đối dù hơi thấp hơn Tiffany chút xíu, khuôn mặt khá xinh.

Dù vậy, khi đến quán tớ không nghĩ đến chuyện tán tỉnh mấy em. Đơn giản là có bao giờ một tên lè phè như tớ dám mơ tưởng đến việc sánh vai cùng mỹ nhân của chốn quán xá đông người đâu.

Mà cho dù có mơ tưởng đi nửa thì củng chỉ là ảo tưởng mà thôi vì tớ có bao giờ may mắn trong tình trường hoặc có đủ can đảm để chấp nhận bị mấy nàng lắc đầu nguầy nguậy đâu.

Thế là tớ chỉ yên phận thủ thừa, nhâm nhi ly càfê, hát giúp vui karaoke vài bản tình ca lãng mạng, rồi thả hồn theo mây khói với gói thuốc Marlboro mới mua:

“Anh ơi, anh mới tới lần đầu tiên hả?”, một giọng trong trẻo hỏi tôi.

Vẫn còn đang mông du trong mớ suy nghỉ riêng tư chưa kịp định thần thì nàng hỏi tiếp,

“Anh tên gì?”.

Tôi hơi bị bất ngờ, “Anh tên Minh, còn em?”,

“Oh, em là Tiffany, cám ơn anh đến ủng hộ quán em”.

Tôi chợt cười vui thì nàng phải bận mang càfê cho bàn khác.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *