Truyện 18+ Tiếng khóc giữa đêm khuya!!!

Đọc truyện sex tiếng khóc giữa đêm khuya về chàng trai, mẹ bắt dậy qua mợ gấp, cậu chết buồn ko muốn sống, thấy vợ cậu hàng còn ngon, an ủi rồi gạ đụ.
Truyện 18+ Tiếng khóc giữa đêm khuya!!!

Mở đầu truyện người lớn tiếng khóc giữa đêm khuya:

Nửa đêm, mợ gọi cho mẹ, khóc bù lu bù loa. Mẹ điếng lên, không hiểu ất giáp ra sao cả. Mợ khóc thảm thiết, gào lên, như ruột. Mẹ quíu lại, hỏi gắt : tại sao, có việc gì thế ? Mợ vẫn không hạ cơn vật vã được.

Mẹ đã lo giữa vợ chồng có chuyện cơm không lành, canh không ngọt, hay là cậu đánh mợ cũng nên. Nhưng mẹ không tin có chuyện như thế, vì trước nay cậu mợ sống rất gắn bó với nhau.

Lòng mẹ nóng như lửa đốt, gắt um lên : sự thể ra sao thì cũng từ tốn nói cho ra, mới mong gỡ được, chứ cứ rống inh lên thì bố ai biết đường nào.

Đến nước này, mợ mới thút thít khóc nấc lên : nhà em mất rồi, chắc em không sống nổi đâu. Và thế là mợ hét như có ai dùng que sắt đâm vào đít. Tôi nằm hơi xa xa giường mẹ mà cũng nghe rõ mồn một tiếng mợ từ điện thoại.

Mẹ quính quáng lên, không ngớt miệng kêu : ôi, giê su ma, lạy Chúa tôi. Thế là chẳng nói chẳng rằng, mẹ thốc dậy, hối tôi : nhanh, sang nhanh lên với mợ, kẻo một mình mợ sợ, không xoay trở gì được.

Mẹ lăng xăng như con gà mắc sinh vơ nắm vơ mớ mấy thứ và giục giã tôi như đuổi tà. Tôi nói chưa kịp thu quần áo thay đổi thì mẹ xi nẹc la tôi : cứ đến đó sẽ hay.

Mẹ con tôi ra bến xe, chạy sang bang mợ ở. Xe chạy nhanh mà mẹ cứ than chậm như rùa, nhấp nha nhấp nhổm, không yên vị được. Tôi buồn ngủ bằng chết, nhưng sắp gục thì mẹ lại la : giờ này mà mày ngủ được hả con.

Tờ mờ sáng, xe đến nơi. Mẹ gọi thốc chiếc tắc xi chạy bay đến với mợ. Mới một đêm mà trông mợ thiểu não quá. Quần áo xộc xệch, mớ bảy mớ ba, tóc tai rũ rượi. Mợ lệt bệt như không nhấc nổi thân hình, chồm chồm khi nhìn thấy mẹ.

Hai mẹ con vừa xốc được nách thì mợ ngất đi. Mẹ giục tôi đưa mợ vào giường, lấy dầu xanh đánh gió cho mợ. Trước nguy kịch, mẹ chẳng nề hà có sự hiện diện của tôi, cởi lôi tuột xống áo mợ ra. Cứu bịnh như cứu hỏa, mẹ vừa làm vừa lẩm bẩm như thế.

Ngặt cái, mợ mặc nhiều thứ trong người, loại nào cũng bó rọ nên cởi ra lâu lắc. Mợ lại thuộc loại có da có thịt nên khi nằm kềnh ra, nhấc người mợ lên thật khó làm sao. Mẹ một bên, tôi một bên, cởi phăng cúc áo sơ mi lụa, banh ra hai bên, rồi lòn tay cởi khóa nịt vú dưới lưng cho mợ đỡ ngộp.

Trầm trầy trầm trật, lật qua lật lại, mợ dềnh dàng, nặng vô cùng.

Mẹ quát bảo tôi quàng tay bế xốc mợ lên để mẹ cởi dây áo ra. Tôi ôm nghiến lấy mợ, ngật ngà ngật nghẹo trước ngực như ôm đám củi lớn. Vậy rồi hai mẹ con cũng cởi được áo lót cho mợ.

Chợt nhìn thấy khuôn ngực đồ sộ của mợ sáng bạch dưới ánh đèn, tôi choáng váng đứng không vững. Mợ lớn tuổi mà hai bầu vú mợ vẫn đầy đặn, chắc săn, trông lồ lộ như phẩm oản. Duy chỉ hai quầng vú hơi loe lớn, song lại trơn bóng như lụa.

Tôi muốn khuỵu xuống, may mà mẹ bảo tôi kịp ngồi xuống ngay ở giường. Mẹ đổ dầu xanh lên khắp ngực, xoa đều lên da và bắt đầu vuốt mạnh.

Tay mẹ đè lên khoảng ức, kéo doãi ra hai ben sườn, nắn cho máu lưu thông. Mỗi lần mẹ làm, hai vú mợ lượn lờ, dập dềnh như sóng, tai tôi nóng hẳn lên.

Đã mấy lần, tôi xoay mặt đi, nhưng rồi hình ảnh đôi vú chập chờn làm tôi phải xoay lại. Mẹ dồn hai tay đẩy từ cạnh sườn vào, đùn hai cái vú trồi lên như ngọn tháp.

Tôi hau háu nhìn, mẹ lại hét toáng lên : mày không giúp mợ xoa cho máu chạy đều với mẹ mà còn ngồi đó nhìn. Tôi hấp tấp làm ngay, trước còn kiêng dè chỉ dám xoa vùng bụng và rốn, sau loang rộng dần lên khoảng ngực mợ.

Khi hai tay tôi đặt được lên đôi vú mợ rồi thì phần thịt mềm ở đó làm tôi đê êm mát. Tôi lăn đều từ từ để cảm nhận hai vú mợ trầy trật dưới lòng bàn tay. Tôi xoa một cách hết sức thành khẩn, nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng thú thực là có lợi dụng chút đỉnh để áp lòng tay vào mà rờ rẫm vú của người.

Xoa một lúc thì mợ tỉnh lại. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mợ trào nước mắt ra, vít lấy cánh tay mẹ, úp mặt vào mà khóc. Mợ vẫn để mặc cho xống áo bừa bộn ra đó, dường như không thấy trơ trẽn vì sự lõa lồ trên người. Tôi vờ xoa lên phần lưng mợ để trấn áp sự nôn nao đang đè nặng trong tim.

Không hiểu sao, tôi bạo dạn đề nghị : mợ để con cởi áo ra cho khỏe khoắn. Mợ không tỏ vẻ ưng hay chăng mà chỉ đưa hai tay ra sau cho tôi tuột áo ra. Tuột xong áo ngoài, tôi lại tách luôn hai dây ở hai bên vai mợ dể tháo bỏ chiếc nịt vú ra luôn. Mợ đang đè trên tay mẹ, phải hơi nhấc người lên cho tôi làm.

Cởi hết áo trong áo ngoài của mợ rồi, tôi lấy lại cái sơ mi choàng vào cho mợ. Mợ ngoan ngoãn để tôi lo. Tôi mặc áo và nhắc mợ quay ra cho tôi cài nút, mợ cũng dịch theo. Tôi cài từng chiếc nút mà ngón tay không khỏi run bần bật.

Đợi khi mợ đã tỉnh hẳn, mẹ đặt mợ nằm xuống giường, còn đi lo cho cậu. Tôi muốn nán lại với mợ, song sợ mẹ la, lũn cũn đi theo. Hai mẹ con vào nơi cậu nằm. Tưởng là mẹ cứng rắn, ai dè vừa nhìn thấy cậu nằm xuôi tay như ngủ, mẹ gào lên và đổ uỵch vào ôm choàng lấy cậu. Mẹ khóc da diết, khóc như chưa hề bao giờ được khóc.

Mẹ khóc chán chê mê mỏi, rồi thản nhiên rửa ráy thay quần áo cho cậu. Mẹ không nề hà lau chùi xác thân cậu, kể cả những nơi thầm kín nhất, âu yếm như mẹ lo cho con.

Cậu với mẹ nào có là ruột thịt, vậy mà mẹ thương cậu như em ruột mình. Suốt một đời, mẹvun quén cho cậu, chính mẹ đã gây dựng cho cậu mợ về chung sống với nhau.

Giờ cậu nằm một chỗ, mợ thì chỉ khóc vùi, mẹ không lo thì ai lo vào đây. Nên mẹ thành khẩn làm mọi việc, biết tôi thắc mắc, mẹ vừa làm vừa nói như giảng : con người ta lúc chết là lúc tận, mẹ thương cậu đơn chiếc nên mẹ lo cho trót.

Thế rồi hai mẹ con ở lo ma chay cho cậu mấy hôm và định về. Lúc chia tay, mợ một hai xin để tôi ở lại vì mợ ở một mình sợ.

Tôi lấy lý hôm đi vội vã không kịp mang áo quần thay đi theo, nhưng mợ nói không hề gì, lấy tạm quần áo của cậu mà mặc. Trước yêu cầu thiết tha của mợ, mẹ cũng khuyến khích tôi nghe theo. Thế là mẹ đi một mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *