Truyện 18+ Thư ký sở

Đọc truyện sex thư ký sở về anh chàng lớn rồi ko chịu đi làm, ba kêu lên chổ làm lấy hồ sơ, thấy bé thư ký ngon vú to, chịu đi làm để gạ tình đụ gái.
Truyện 18+ Thư ký sở

Mở đầu truyện người lớn thư ký sở:

Về đến nhà, ba gọi nhờ việc tôi ngay. Bà giao cho tôi chìa khóa sở, căn dặn rõ cách thức vào phải giải mã ám số như thế nào để không báo động đến cơ quan công quyền, rồi còn chỉ vẽ cách lên nhận hồ sơ về ra sao.

Ba nói : tại có hẹn với khách nên không chờ cô thư ký làm xong, giờ sai tôi đến lấy. Tôi nghe tiếng đực tiếng cái đã định chạy biến đi, ba giựt ngược tôi lại cằn nhằn : tao chưa nói hết mày đã định dzọt đi, đến đó lấc cấc láo cáu, cô ấy mắng cho thúi đầu, còn chê là tao không biết dạy.

Tánh tôi vẫn thế, làm gì cũng thích nhanh nhảu còn lỉnh đi chơi, chớ lóng ngóng nghe con cà con kê là tôi không thích.

Bởi vậy, nhiều lần ba hối tôi ráng học sớm ra trường để còn cất nhắc giúi tôi vào một chân có chức vị ở sở mà tôi chưa muốn. Tôi nghĩ đến những nỗi ràng buộc và trịnh trọng cổ cồn cà vạt mà hổng ham.

Ba chờ tôi đứng im re mới nói : cô ấy làm việc cực, mày đừng la lối rùm beng mà cô ấy bực. Phải nhẹ nhàng đi vào, nói năng lịch sự, nếu cổ chưa xong thì ngồi lại chờ, chớ hối thúc cổ.

Từ sáng tới giờ cổ lo chuẩn bị tài liệu cho ba, giờ lại lưu làm thêm, chắc là bực sẵn, mày phải ngọt ngào nghe hôn.

Xong, ba ẩn tôi đi. Trời chiều mà nóng vẫn còn hừng hực. Tài xế chở tôi, mở số cao máy cu lơ mà không hết nực. Tôi ngồi xạng chưn ra nghe nhạc MP3 léo réo mà có hiểu đâu vào đâu.

Đến khi tài xế ngừng, nói xổng : cậu vô đi, tôi chờ ngoài này. Tôi mở khóa cửa bước vào, làm đúng qui trình an toàn như ba dặn và thập thò như tên ăn trộm lên tầng gác.

Một chút ánh sáng hắt ra từ một phòng việc cho biết nơi tôi phải đến, lại thoang thoảng có tiếng nhạc êm dịu.

Thời thượng bây giờ sở nào cũng vậy, thi nhau tạo sự vui vẻ để năng xuất tăng cao. Tôi đi nhẹ quá nên dường như không ai hay biết. Hình ảnh tôi bắt gặp khiến tôi nghĩ là tôi quáng mắt.

Cô thư ký đang làm việc một mình đó, nhưng cái kiểu ăn mặc của cô khiến tôi chưng hửng vô cùng. Có thể vì trời nóng, có thể vì yên chí chẳng còn ai léo hánh đến sở làm chi nên cô tự nhiên như ở chính nhà cô.

Cái áo lụa hồng cô mặc được kéo ra khỏi cạp váy, thu cột sau cần cổ nên bày một đống da bụng và cái nịt vú cũng màu hồng ra, coi hết sức trêu ngươi. Tôi thích bằng chết, nửa muốn reo lên, nửa lại cố giữ im để nghía cho sướng.

Cô thư ký đi tới đi lui, tay lăm lăm cầm viết, lưng quay về phía tôi nên càng ung dung tự tại. Tôi rón rén lại gần, lẳng lặng ngắm nhìn cô, cảm đón những nhịp thở đều đặn của cô làm đôi vú đẩy lên đẩy xuống coi bắt mắt.

Tôi đến gần tới nỗi đã có thể ngửi thấy mùi hương từ tóc, da cô tiết ra mà cô vẫn không hay. Cô lẩm nhẩm nói gì đó và thỉnh thoảng lại nâng cốc cà phê lên uống một ngụm.

Tự dưng tôi lóng ngóng vô cùng. Tôi không ngờ ba tuyển ở đâu một cô thư ký ngon lành và đẹp như vậy, mới tiếc là sao tôi luôn nhấm nhẳng không nhận lời ba xin vô làm sớm cho rồi.

Mài nghĩ đâu đâu, tôi chạm vào chiếc ghế gây một tiếng cạch. Cô gái giựt mình quay lại, thấy tôi, bản năng tự vệ khiến cô buông cốc cà phê đưa hai tay che lên cái nịt ngực.

Tôi lúng búng xin lỗi và tự giới thiệu. Cô có vẻ chưa tin, khi nghe nội dung công việc ba dặn, cô mới yên tâm nhưng còn ngượng nghịu vì sự hớ hênh đã bị tôi nhìn thấy.

Không đợi cô tra hỏi, tôi nhất nhất kể lại ý ba dặn. Cô có vẻ tự trách, nhưng vẫn bắt bẻ tôi : anh có lên cũng phải nhắn nhe một tiếng chớ, chỉ mình tôi là gái còn làm việc, lỡ bọn gian đột nhập thì tôi biết làm sao.

Tôi lại xin lỗi thêm, nhưng dí dỏm trêu cô : kẻ gian nào vào đây mà bắt gặp như tôi vừa rồi chắc cũng xuội lơ chớ ngọ ngoạy gì được. Cô hơi thẹn, mặt hồng lên hòa cùng màu áo lụa càng làm cô có vẻ lung linh hơn.

Tôi cũng đâm sượng trân, nhưng để vớt vát, tôi nói lăng xăng cho có chuyện : ba tôi muốn tôi vô làm lâu rồi mà tôi lừng khừng. Giá biết có cô, chắc tôi đã khứng nhận cho ông già vui.

Cô có vẻ kín tiếng nên chỉ lo nhét vạt áo vào cạp váy. Ôi, bàn tay cô đẹp làm sao, tôi buột khen : cô có bàn tay xinh và đẹp quá. Rồi chẳng hiểu ma đưa lối quỉ dẫn đường thế nào mà tôi tía lia tiếp : tất cả những thứ khác cũng đẹp nữa.

Đến đây chừng như cô đã lấy lại sự bình tĩnh, nên nói kháy tôi : anh nào đã biết gì nhiều mà khen um, chứng tỏ là anh xạo. Mà hễ ai xạo là ló cái đuôi liền.

Tôi thú vị kiểu chặn họng này, nên ăn miếng trả miếng : người đẹp dù chưa thấy nhiều cũng vẫn đẹp. Phương chi tôi đã lén trộm nhìn thấy một trong hai vẻ đẹp nhất của cô.

Tôi nói mà nhìn xoáy vô bộ ngực phập phồng của cô như thách thức. Cô có vẻ lảng đi, tôi mượn dịp phóng lời : cô mặc áo nịt màu hồng nên nhìn đâu tôi cũng lẫn lộn, chả hiểu màu hồng nào là thực, màu hồng nào là giả vì da cô cũng hồng chẳng kém màu áo lót.

Tôi cố dùng chữ áo lót để rạch ròi đánh mạnh tâm tư cô. Quả cô hồng mặt lên nhưng vẫn chống chế : gớm anh tả nghe rát rạt y như thiệt. May mà anh mới thoáng thấy đã giàu trí tưởng tượng, nếu ai hớ hênh hơn chắc là anh có thể viết nguyên một pho truyện để tán tỉnh khen vùi.

Tôi bật cười, cô cũng bật cười. Một lát, cô giao tài liệu cho, tôi nhận lấy quay đi vô cùng tiếc rẻ. Giá chi hồi nãy tôi đừng ham hố nóng ruột, cứ cà kê dê ngỗng đứng núp gần gần, biết đâu nhân trời nóng nực cô lại chẳng tiến thêm vài bước để tôi được mãn nhãn hơn. Hoài của.

Tôi mang tâm trạng đó xuống xe. Anh tài xế hỏi dò : trông cậu ngơ ngẩn như vừa bị hốt hồn. Tôi cũng làng nhàng đáp lại : hình như lúc nãy tôi thấy có hai cái bông hồng rơi ở trển, hoa đẹp quá nên giờ còn ngẩn ngơ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *