Truyện 18+ Như một giấc mơ P2

Đọc truyện sex như một giấc mơ P2 về chàng chơi và vợ có cuộc sống rất mỹ mãng, tình dục đụ đéo mỗi ngày, bỗng nhiên 10 năm sau, nằm bỏ rơi anh ko một lý do.
Truyện 18+ Như một giấc mơ Phần 2

Mở đầu truyện người lớn như một giấc mơ P2:

Năm năm sống với người Cộng Sản làm Thùy nhận ra sách vở, lý thuyết chỉ là những cống cụ để những người gọi là lãnh tụ sử dụng theo ý đồ của họ.

Cái khác của người cộng sản là họ vận động và mê hoặc được lòng tin của một số rất đông người bình dân lao động và số trí thức bất mãn với thời thế. Cho đến khi người Cộng Sản nắm được chính quyền, dần dà người ta mới thấy và hiểu được thế nào là cộng sản.

Thùy cũng như Nguyên đều là những trí thức trẻ đứng trước ngỏ rẽ ngoặt ngoèo của thời thế, hoặc gia nhập hoặc bị đào thải. Cơ hội chọn lựa là con số không, tự do là khái niệm không còn hiện hữu.

Công an khu vực, cán bộ Đảng Đoàn có uy quyền tuyệt đối. Chính sách của chính phủ cách mạng là mệnh lệnh phải thi hành. Chính sách kinh tế cô lập và cục bộ làm kiệt quệ đến cùng tận mọi sinh hoạt xã hội. Mua bán trờ thành nghề nghiệp ‘bất chính”, chỉ có “lao động” mới là “vinh quang”.

Ở trong cái xã hội của thiếu thốn vật chất, của chế độ “khẩu phần” đo đong bằng từng kí lô gạo, kí lô đường tính theo đầu người thì tình người cũng trở thành những đon vị cân đo.

Nhiều vụ việc tranh cãi trong gia đình chỉ vì miếng cơm manh áo chia không đều, đo không đù. Người Sàigòn trở thành bần tiện, bùn xỉn với nhau tự hồi nào mà không nhận ra rằng hoàn cảnh đang dần dà thay đồi mình.

Thùy nhìn thấy rõ điều này hơn ai hết vì nàng sống trong gia đình tương đối sung túc dả của thời Sàigòn cũ. Đột nhiên đồi đời,

Mang tiếng là con nhà “giàu”, hoặc thuộc loại hành nghề buôn bán, thuộc loại “bất chính” theo định nghĩa của xã hội mới. Nay tới nhà bà con.

Nàng nhìn thấy cảnh cơ cực khốn khó của từng người, những tính toán trờ thành mơ hồ, tương lai không biết như thế nào, về đâu?

Vượt biên, hay vượt thoát, trở thành một đáp số khả dĩ cho một bài toán khó của những người còn muốn đương đầu với thời cuộc đổi đời. Gọi là đáp số khả dĩ, đối với Thùy và Nguyên.

Là vì vượt thoát khỏi hoàn cảnh bế tắc bây giờ là đi tìm một hy vọng cho một hoàn cảnh tốt đẹp hơn – trong đó, điều quan trọng nhất là con người còn có cơ hội để tự do lựa chọn con đường mình đi.

Tự Do! Hai chữ “Tự Do” đột nhiên trở thành một hình tượng cụ thể mang sức thôi thúc mãnh liệt trong lòng người miền Nam khiến hàng trăm ngàn người vượt biển khơi, trong cái chết tìm đường sống.

Thùy và Nguyên là hai trong số hàng trăm ngàn người đó. Hy vọng trở thành đích đến. Có phải chăng trong tận cùng tuyệt vọng con người ta vẫn còn muốn sống, vẫn còn muốn thở vì một chút hy vọng vào một cái gì khác hơn, tốt đẹp hơn ở những ngày trước mặt?

Thùy còn nhớ như in buổi tối hôm đó sau mấy ngày cùng đi với Nguyên lo việc mua các bộ phận máy móc cần thiết cho việc sửa chữa máy tàu. Trở lại căn phòng nhỏ vào cuối ngày, Nguyên có vẻ trầm ngâm.

Thùy biết ngày mai là ngày phải chia tay và ngày D, mà Nguyên thường hay đùa bảo nàng là “D day” hay ngày đổ bộ Normandy của lính Mỹ trong thế chiến thứ hai để giải phóng nước Pháp.

Là cái ngày Nguyên sắp xếp tổ chức để đưa mẹ con nàng xuống tàu lớn và vượt biển với chàng. Bất trắc dẫy đầy trên đường đi. “ Nhất là lại không có anh bên cạnh em”, nàng nhớ Nguyên hay lo âu bảo nàng như vậy.

Thùy vẫn cảm thấy ấm áp khi nhận ra nỗi gắn bó sâu xa trong tình cảm của Nguyên với nàng. Nó hiện ra trong ánh mắt ân cần, trong cái vòng tay che chở, trong từng chăm sóc nhỏ với nhau.

Nàng nghe Nguyên trầm giọng dặn dò:

“Em nhớ mặt ông Tám rồi phải không?…”

Dĩ nhiên là Thùy nhớ. Ông Tám búi tóc củ hành, áo bà ba trắng, gương mặt gầy xuơng xuơng, ánh mắt trầm tĩnh, dáng đi nhanh nhẹn.

“Ổng là dân Hòa Hảo, người ông ngoại anh rất tin cậy…

Ổng sẽ là người liên lạc và giữ nhiệm vụ đưa mẹ con em và một thanh niên nữa từ Sàigòn xuống bắt tay với “cá lớn”.

“Cá Lớn” là con tàu vượt biên của ông ngoại Nguyên. Ông Tám sẽ dùng ghe nhỏ đưa người ra. Khu vực “rendez-vous” sẽ là ở Long An, cửa sông Cần Giờ sẽ là đường xuất phát ra biển. Thùy nghe Nguyên dặn dò tíếp tục:

“Em cứ nghe theo lời ông Tám, cần nhất là hướng dẫn thằng Sơn, đừng để nó ăn nói lung tung lộ tung tích.

Em có khoảng hai tuần để chuẩn bị mọi việc. Từ đây đến đó, ông Tám sẽ là người liên lạc với em. Ổng sẽ cho em biết đích xác “D day”.

“Còn lại là số phần của bọn mình, chỉ có Ông Trời mới biết được”, Nguyên ngập ngừng, lần đầu tiên Thùy mới thấy người yêu nói chuyện Trời Phật.

Chàng trẻ tuồi này lúc nào cũng ào ào, không tin số mệnh, không tin có Trời Đất đã sắp xếp chuyện trước sau của một đời người, bây giờ thì có vẻ lo âu vì không biết cái gì sẽ xảy ra.

Thùy vòng tay ôm Nguyên:

“Anh lo phải không?”

Nguyên gật đầu:

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *