Truyện 18+ Người còn lại trong hộ khẩu

Đọc truyện sex người còn lại trong hộ khẩu về bà mẹ nuôi con một mình, 20 năm sau ông chồng từ mỹ về gặp mặt, nhớ lại những khoảng khách đụ sung sướng.
Truyện 18+ Người còn lại trong hộ khẩu

Mở đầu truyện người lớn người còn lại trong hộ khẩu:

Những bông hoa vải từng cánh, từng cánh nở bung trong bàn tay thành thạo của chị. Những mảnh voan mỏng tanh, mềm mại màu đỏ thắm được vuốt nhẹ.

uốn cong thành búp hồng sinh động, nõn nà y như hoa thật, và sẽ càng giống thật hơn nếu chốc nữa chị rảy vào đó một vài giọt keo như hạt sương đêm đọng lại.

Đang say mê công việc, bỗng chị ngừng tay, mặt thờ thẫn, mắt đăm đăm nhìn vào một điểm trước mặt nhưng dường như không thấy gì. Cả mấy đóa hồng nhung trong chùm hoa cầm tay ngày cưới của một cô giáo trường chị.

Tự dưng chị thấy rã rời tay chân. Bao nhiêu năm trời làm hoa vải bỏ mối cho các tiệm rồi làm hoa cưới, hoa cô dâu… Bao nhiêu đóa hoa đã nở từng cánh lộng lẫy, rực rỡ sắc màu từ đôi tay này, vậy mà…

– Mẹ khỏi lo gì cả, con đặt hết mọi thứ rồi!

Thằng con trai duy nhất của chị nói vậy khi hôm rồi về đây bàn với mẹ về đám cưới. Đám cưới sẽ đãi hai nơi, ở quê nhà và ở thành phố vì cả hai đứa nó cùng làm việc trên ấy.

– Mẹ cứ mời khách của mẹ đi, cả đám bạn con dưới này nữa. Tụi con sẽ về đây trước rồi lên thành phố đãi bạn bè trên đó.

Nhìn bộ dạng thằng nhỏ có vẻ vui lắm. Chị cũng mừng tuy việc cưới vợ của nó gấp gáp quá. Nó mới hai sáu tuổi chứ đã lớn gì, những tưởng vài ba năm nữa…

Nhưng phải duyên phải lứa mà, đâu cản được. Mà cả hai đều là bác sĩ, cùng công tác chung một bệnh viện, chị còn muốn gì hơn. Cha mẹ nuôi con chẳng phải mong có ngày này hay sao?

Chừng hỏi đến hoa cưới, thằng nhỏ lắc đầu:

– Thôi, để tụi con đặt luôn trên đó cho tiện.

Nó nói gọn hơ như xưa giờ chưa hề biết mẹ nó làm hoa. Chưa hết, mẹ nó còn là cô giáo dạy nữ công và những cánh hoa, những lá cỏ khô từ tay mẹ đã nuôi nó nên vóc nên người, nuôi nó suốt bảy năm học để thành bác sĩ.

Từ hoa cỏ mà nó đã lớn khôn trưởng thành. Bạn bè, đồng nghiệp, những người biết hoàn cảnh hai mẹ con vẫn gọi thằng nhỏ là đứa trẻ “lớn lên từ cỏ” ấy thôi.

Làm sao nó biết lòng người mẹ này đây muốn được kết từng bông hoa đẹp đẽ cho ngày cưới của con như thế nào. Những đóa hoa lan thật tao nhã trên áo chú rể, chùm hoa cầm tay cho cô dâu, và cả những cánh hoa nhỏ xinh xinh gắn trên ngực áo khách mời nữa chứ. Từ bàn tay mẹ, những bông hoa kia chẳng đẹp hơn sao!?

Đêm. Chị đang thiu thiu ngủ, điện thoại reo từng tràng. Chưa nhấc máy chị đã đoán được người gọi. Quả y như rằng.

– Em đó hả? Ngủ chưa? Anh đây. Thằng Bình dạo này còn đi hát nữa không?

Vẫn cái giọng điệu ấy, vẫn câu hỏi mở đầu câu chuyện ấy mỗi lần anh ta gọi về, cách xa cả nửa vòng trái đất, xa đến tám, chín múi giờ.

Những cú điện rồi sẽ khiến chị trằn trọc suốt đêm, sáng dậy cay xè hai mắt và ran ran cả ***g ngực vì buồn phiền, tức giận. Vậy mà chị vẫn trả lời thật ngọt:

– Em đây. Em cũng có nói nhưng con nó mê hát quá. Mà cũng thỉnh thoảng thôi, nó phải làm việc ở bệnh viện mà anh.

– Em sao vậy, đã bảo “xướng ca vô loài” mà nói hoài em không nghe. Em phải nghiêm khắc với nó chứ!

Chị lại phải “dạ, dạ” cho qua chuyện, rồi hứa sẽ khuyên lơn thằng con trai, bởi nếu không sẽ khó mà cắt khỏi câu chuyện của anh chồng mấy năm nay chỉ còn nghe tiếng qua điện thoại đường xa.

Có lẽ chị còn quá lịch sự khách sáo khi anh ta về nước mấy năm trước sau mười mấy năm bặt vô âm tín nên anh ta tưởng mình vẫn còn quyền uy với chị, với thằng con anh ta chẳng nuôi được ngày nào từ khi nó tròn hai tháng tuổi.

Và có lẽ anh ta cũng quên luôn cả việc thằng Bình nó còn mang họ mẹ nữa kia.

Làm chồng, làm cha như anh ta sướng thật. Vợ chưa hề cưới, chưa hề được nhà chồng nhìn nhận đã có con. Con trai mới hai tháng tuổi anh ta đã vượt biên mất biệt, không một tiếng nhắn, một dòng chữ gửi về.

Vèo một cái gần hai mươi năm, về nước thì con trai đã vào đại học, anh ta cứ thế mà nhìn con, chẳng một lời an ủi, phải trái gì.

Mẹ chồng chị còn khoe với lối xóm, láng giềng “dâu tôi hiền lành lắm, cháu nội tôi học giỏi lắm, đỗ tới bác sĩ”… Vậy mà chị vẫn lặng thinh. Thằng con trai cằn nhằn:

– Mẹ việc gì phải sợ ba. Mười mấy năm nay có ai nuôi mẹ con mình đâu!

– Thì ba từ Mỹ về thăm, bề gì cũng phải giữ lễ chứ con…

– Con không đi với ba đâu. Nếu muốn, ba giúp con học cho hết đại học là tốt rồi.

Thằng nhỏ đã khiến chị tự hào vì biết nghĩ như vậy. Chị còn trông mong vào ai nữa.

Ông chồng xa lơ xa lắc chắc đã có gia đình riêng rồi bởi anh ta chỉ muốn rước con đi mà không hề nói gì đến mẹ nó.

Nhưng sau mấy ngày vui vẻ ngắn ngủi, anh ta đã trở về Mỹ và cha con đã hục hặc vì chuyện hát xướng của thằng nhỏ. Nó nói:

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *