Truyện 18+ Nghề lạ Phần 2

Đọc truyện sex nghề lạ P2 về anh chàng đi tù về, được bạn giới thiệu làm nghề bóp vú bò sữa, nhờ siêng năng và tài bóp vú, anh bóp luôn bà chủ.
Truyện 18+ Nghề lạ Phần 2

Mở đầu truyện người lớn nghề lạ P2:

Bước sang thứ hai, tôi chẳng muốn đi làm chút nào. Trời sáng từ lâu, tôi vẫn còn lăn qua lộn lại không muốn dậy. Vợ tôi phải nhắc mấy lần tôi cứ lần khân kêu mệt.

Cô nàng lại tưởng tôi vòi vĩnh nên xán lại, tự động vạch áo ra, nhét vú vào miệng tôi, ca cẩm : này ngậm tí đi cho tỉnh rồi lo đi bóp vú đem tiền về cho em, đừng làm nũng nữa.

Tôi cứ để nguyên cái miệng chạm vào đầu vú vợ không há ra đợp như mọi bữa. Nàng thấy lạ gắt lên : anh sao thế, bỗng dưng lại giở quẻ, không sợ cô chủ giận đuổi việc sao. Tôi than người mệt mỏi muốn nghỉ, vợ không nghe xềnh xệch lôi tôi bắt đi. Tôi đâm cáu la toái loái.

Vợ dỗ ngon dỗ ngọt : ngoan đi cưng, chiều về em tắm rửa cho, rồi anh muốn gì em cũng chịu hết. Tôi thở dài sườn sượt, dấu béng không cho vợ biết tôi ngại gặp cô chủ.

Biết ăn nói làm sao đây, khi mà tôi đã trộm lợi dụng lúc cô say, lột áo cô ra mà nhìn vú. Lại còn dám cả gan liếm bú vú cô nữa. Cũng may, cô say nên chẳng biết, chứ bữa đó cô xáng cho mấy cái bạt tai, la ré lên, vợ tôi hay được thì còn mặt mũi nào nữa.

Say gì thì say, chứ có lúc lơ mơ nhớ lại, cô phải biết tôi đã làm hỗn cô rồi chứ. Cô sẽ phạt tôi cách nào đây. Giữa bạn cùng làm, mà bỗng dưng cô trợn trừng trợn trạo đến bộp cho vài cái và hăm he : để tởn tới già, đừng thấy tôi dễ mà bờm xờm.

Đành rằng sẽ chẳng ai hiểu sao cô chủ giận quá đỗi, nhưng hành động của cô sẽ khiến cho mọi người đoán mò ra là tôi sờ bậy cô sao đó nên mới ra nông nỗi. Lấy mo nào mà bịt kín mặt, còn trơ trơ ra thì bia miệng rêu rao suốt đời.

Vợ thấy tôi uể oải chả ra sao thì lại nghĩ tôi vớ vẩn muốn vòi nàng. Một mặt cô nắm tay tôi lôi, một mặt cô đon đả nói : trông cái mặt bí xị của ông là tôi biết ông muốn gì.

Nói xong, cô lăn xả vào người tôi nói dỗi : này tôi cho ông đó, muốn ăn thịt ăn cá thì bố làm đại làm để rồi chạy nhanh đến chỗ làm kẻo trễ trưa, người ta cười cho bám gấu vợ không nhả ra nổi.

Chả là thường ngày, tôi vẫn đùa dai với vợ như thế. Dậy sớm còn lo ì à ì ạch, quấn bám lấy cô riết có chịu buông đâu. Vợ hất ra thì xán vào chụp bóp vú vợ tì tì. Cô ta nhột, giãy đạp thì níu đè chặt chân tay lại mà rúc cù cho vợ lăn chiêng bổ ngửa.

Kẻ kéo người rị, xống áo lả tả rơi, thế là mặt tôi cứ vùi vào vú vợ mà chụp, mà hốt, mà măn, mà vỗ. Bóp chán chê làm đầu vú to bè bè thì liếm, bú, day xoành xoạch, làm như hai là cái bong bóng lợn trẻ vò chơi cho sướng.

Vợ la thì la mà cũng trở thành đồng lõa với tôi. Tôi đè vật thì nàng la ơi ới đừng đừng, nhưng lại lăn chiêng đổ kềnh ra trong vòng tay tôi. Không thích cũng phải thích, tôi nắm được lai quần rị lột là nàng chịu phép.

Cơ man nào mà thấy mớ lông đen nhánh giữa háng trắng phau phau thì bố ai nhịn được. Thế nên một hai đằn vợ ra, hai tay chặn đôi giò vung như bão thổi, còn mồm thì chúi vào hôn *** nàng.

Vợ rống lên : nhột, đừng phá, song tôi có còn nghe ra lời lẽ gì đâu, chiếc bánh bèo dọn sẵn bảo đừng ăn, ai mà chịu. Thế là vợ cúm rúm như con cuốn chiếu, còn tôi thì cố banh như trải rộng con đỉa ra và miệng môi cạp rần rần vô cái sẹo thịt, ngon như nhai gỏi.

Tôi làm quá thì vợ vừa mệt vừa sướng hết chống cự được. Đành ngả vật ra, bày hàng tét bét, mặc tôi vầy vò chứ còn lánh chạy chỗ nào. Tôi cà, lết, hun, nhay làm nàng vật vã lăn chiêng, hai giò quơ quơ để tôi phải lấy răng cắn giữ cái chỗ béo ngậy không cho lăn ra khỏi miệng đang mút mát.

Tôi bú lăn bú lóc, bú đến hai mu tụ máu sưng vều lên, còn đỏ nóng nữa. Chừng tôi đã đời nhả thì nàng chỉ có nước giãy tê tê, phún bắn khí nhờn nhờn ra. Tôi nhấc miệng, mới nghe nàng hổn hển mắng : anh suốt đời không bỏ tật xấu, *** vợ mà làm như ăn ốc, ăn sò, rúc bú nhai khiến đổ nước lênh láng, bẩn ơi là bẩn.

Vậy mà trái lại tôi thấy ngon. Nên nhả bánh ra mà miệng vẫn chép chép thèm. Vợ thấy mắt tôi lừ lừ thì hãi, vội kẹp chặt hai giò dấu, tôi lại dùng sức toạc banh ra.

Nhìn miếng thịt lồi thập thò rặn ứa nước giữa cái khe đặc sệt, tôi pha trò : để xem nào, có vết trầy trụa hay sứt mẻ gì không.

Vợ tôi hứ hứ chê, tôi lùng bùng : muốn nữa hả, tôi cắn đứt xách đi làm, lâu lâu lấy ra coi cho đỡ nhớ. Vợ tôi rùng mình thấy ớn. Chả thế mà nàng quơ lấy quần xỏ vào mà tôi vẫn đeo theo tụt ra đòi liếm bú thêm chút nữa. Chả biết mấy lần “ chút nữa “ đến khi buông ra, nàng kêu nheo nhéo : thôi, chạy đi, cha nội, trễ giờ xe kìa.

Y như tôi hớt hơ hớt hải vừa chạy vừa kéo thắt lưng da chớm kịp chuyến buýt vừa nhón rời bến. Tôi phóng lên thở cái phào. Bữa nay, không chờ tôi đòi èo ẹo mà vợ tự dâng hiến tận tình, tôi lại giở quẻ lì lì hết biết. Vợ dụ cho sờ bóp vú cũng lơ, vợ để mặc cho hôn hít, liếm bú ở *** cũng bỏ.

Sau cùng vợ phải đùn như đầu máy xe lửa húc dồn toa thì tôi mới lết theo. Nàng giúp tôi đánh răng, rửa mặt, chải gỡ, rồi lại thay quần áo cho và hôn thưởng lên miệng tôi nồng nàn da diết.

Còn sợ tôi bê tha trốn việc, nên nàng hộ tống tôi ra tận bến xe và khi ẩn được tôi lên xe, chờ cửa đóng kín lại, xe chuyển bánh, nàng mới yên chí đưa tay hôn gió và đá lông nheo tôi một cái mới xong.

Cô chủ loắng quắng thấy tôi mãi chưa đến. Chừng thấy tôi ngất ngưởng đi vào thì cô nói vui : ông nghỉ cuối tuần có gì vui mà đến hơi muộn. Tôi nhìn cô, không có vẻ gì là sửng cồ giận dỗi. Trái lại cô còn cười tươi nói tỉnh bơ : cám ơn ông bà cho dự một bữa ăn gia đình tươm tất. Hôm đó tôi vui nên có hơi thất thố, xin ông thứ lỗi cho.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *