Truyện 18+ Nàng Tố Nga

Đọc truyện sex nàng tố nga về ông già cô đơn, gà trống nuôi con bao năm, giờ muốn kiếm cô vợ xả khí, theo dâu về vn, trên đường đi thấy dâu ngon gạ đụ.
Truyện 18+ Nàng Tố Nga

Mở đầu truyện người lớn nàng tố nga:

Ông Lê Phú Cường trông tướng tá vẫn còn ngon lành dù ở tuổi xấp xỉ 55, dáng đi còn bảnh bao nhanh nhẹn, mặt hướng thẳng về trước, da dẻ tuy hơi có chút đồi mồi lấm tấm.

Khóe mắt có vết chân chim nhưng không đến nổi “lụm khụm” như các khứ lão thích đánh cờ tường hay xoa mạc chược ở các Hội quán người Cao niên.

Hay một số ông bà khác thường ra khu vực Công trường Tự Do có các băng ghế đá để ngồi than thở, thán oán với nhau về gia cảnh: nào con dâu mất dại, thằng rễ “trời đánh” với đám bạn bè luống tuổi… rồi chẳng giải quyết đi đến đâu.

Ông Cường dạo nầy lòng tự nhiên bỗng bồi hồi ăn ngủ cảm thấy bắt đầu không ngon, “hạ thể bất an” như cảm thấy thiếu thốn thứ gì bất tận?. Nhất là từ độ mấy ông bạn thân.

Kém ông vài tuổi, có ông hơn nhau cả 7 tuổi, vọt về Việt Nam cưới con vợ trẻ thơm lừng, lòng ông Cường đâm hoài tưởng chuyện “lập thêm phòng”, tái giá… rốt ráo ngày đêm. Ông cảm thấy cô đơn, thèm khát muốn có bạn thân phái nữ để chia sẻ.

Nhiều ngày ông thao thức, cật vấn lương tâm rồi trao đổi, và phân tích trong đầu với chánh bản thân mình, mỗi khi có thời giờ rảnh ngồi soi bóng một mình sao nó thiết tha tìm kiếm “cái ấy” quá chừng chừng?!.

Mình đã bao nhiêu năm goá vợ, chung thủy như thế xét ra là quá đủ, nếu không nói là dư thừa đâm phí phạm… mai kia thêm tý tuổi lại hối tiếc.

Nhưng ông Cường không quan niệm:”ăn bánh trả tiền” cho gọn, hay ngày xuân đi hái lộc… già cho chắc ăn. Bởi ông tự biết kiểu ăn bánh trả tiền ở Úc không sợ cảnh sát kiểm tra, có nhà thổ hẳn hoi gái thơm đủ các quốc gia.

Nhưng ngôn ngữ bất đồng, loạng quạng tiền mất tật mang, tiếng xấu đồn tùm lum thoi đành co vòi. Còn về Việt Nam ăn bánh trả tiền phải giàu kinh nghiệm lỡ đang “lột bánh” cảnh sát nổi hứng ập tới bất tử nguy hiểm vô cùng…

Nay các con cái đã lớn, chúng đã nên bề gia thất, rồi đây chúng nó ra riêng tạo mạch sống tự túc, rốt cuộc mình lại vò võ một mình bên chiếc gối, cô đơn hoàn lại đơn côi.

Lúc đó đâu đứa nào cạo gió lúc ốm đau, nấu cơm canh khi đói, hay trao viên thuốc lúc mệt mõi. Suy đi nhẩm lại, tài chánh mình đã dành dụm chắt chiu có món tiền kha khá, nếu quay về Việt Nam kiếm cô vợ chắc sẽ được em thơm phức.

Nè mình không dám mơ tưởng tới các em Hoa hậu, Hoa tiền, Hoa thành, Hoa tỉnh…, mơ các nàng sinh viên nhí nhảnh, ỏng ẹo đua đòi, nhỏ nhắn đáng tuổi hàng con cháu, thôi liệt ngoài tầm tay cho xong.

Biết đâu có cô em nào lở thời, “lở vận”, tuổi thập thò vào hàng ba chục có dư. Ông Cường tự an ủi mình chắc chắn sẽ lọt mắt xanh một cô đẹp xinh như nàng Tố Nga trong tranh chuyện Tàu ngày xưa.

Một số bạn đồng cảnh hay tin ông Cường sắp vượt một phần tư quả địa cầu, quay vềø Việt Nam tìm kiếm ý trung nhân xây dựng cuộc sống, nhiều người trong Hội Cao niên.

Hội Cờ tướng bèn bốc thơm, lao nhao lên hăm hở giới thiệu người thân với ông: là có cô em, là có người chị hay dì, cô… có nghề nghiệp vững vàng.

Người cho biết quê miền Tây, gái hiền thục chí mắm làm ăn không hay đua đòi, qua đây săn sóc chu đáo, lòng dạ thiệt thà không hay phản trắc.

Người quê ở tận Cà Mau chịu cưới nhà gái bao hết trọi chi phí, ông bạn còn bảo đảm gái miệt vườn không hay đứng núi nọ trong núi kia, an phận thủ thường. Ông nghe lời giới thiệu những mỹ nhân đầy tai, lòng mừng khấp khởi cứ khắc ghi để trong bụng…

Ai hỏi sao ông cứ ỡm ờ, ông không dám quyết đoán cũng không chối từ, làm như mình tự treo giá cao vậy đó?. Vì thế Hội cờ tướng qúy ông cứ đinh ninh sẽ là anh hay em của ông, anh em cột chèo…

Vài người bạn giới thiệu em gái miền Bắc để đi du lịch một chuyến ra thủ đô Hà Nội, cho biết quê hương gấm vóc tươi đẹp, bao nhiêu di tích, kỳ đài văn hoá đều nằm ở cố đô Thăng Long, chốn ngàn năm văn vật.

Từng có một thời huy hoàng trong lịch sử. Em gái Hà Nội ăn nói ngọt ngào duyên dáng, tùng phục hầu hạ “hết xảy”, ông cứ nghe cứ nhập tâm như dữ kiện điện tử mới trong computer, trong cả chục mỹ nhân đất Việt…

Trong đám bạn luống tuổi, có ông Tú Canh thường là bạn tâm giao với ông, mọi sự thường hai người kín đáo bàn thảo thiệt hơn, quê ông tậïn Đà Lạt cũng đòi kết nghĩa cột chèo: chống mũi chèo lái…

Ông Phú Cường nhớ lại thời trai trẻ lập gia đình cha mẹ chọn lựa vợ dựa vào gia thế ”môn đăng hộ đối”, lại còn biết rõ tánh tình, nết na cô gái.

– người vợ tương lai. Nay ông đắn đo là do ông kinh nghiệm từng trãi lựa dâu, kén rễ tác hợp cho các đứa con thành nhân.

Vì quan niệm gia đình một lần qua đò là “thiên nan vạn nan”, thuyền tình chìm giữa dòng nữa chừng, như chim đa đa bị “gãy cánh” thật bất hạnh, đớn đau vô cùng. Nhất là nay chọn lựa cho mình lại càng dè dặt hơn.

Thường ngày ông Cường cứ rề rà vui vẻ với số bạn bè tâm đắc, ông Tú cứ tưởng ông Cường thầm ưng thuận sự mai mối của mình, không kén chọn ai thêm nữa, cá đã vờn quanh miếng mồi chờ táp…

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *