Truyện 18+ Ma chơi

Đọc truyện sex ma chơi về anh chàng tội nghiệp, tưởng mình được phá trinh vợ, ko biết sự dâm loàn của vợ, đang mang thai để chồng đỗ vỏ.
Truyện 18+ Ma Chơi

Mở đầu truyện người lớn ma chơi:

Những đốm sáng chập chờn bên trong nghĩa địa, N như những ánh ma chơi làm Hưng chú ý ngay từ JL đêm tân hôn. Chính Hưng cũng không hiểu tại sao chàng lại nghe lời Đào.

Mướn phòng ở khách sạn này để hưởng tưần trăng mật. Ngay bên kia đường, trước mặt khách sạn là một cái nghĩa trang cũ của người Mễ thì phải.

Hình như bây giờ không còn ai chôn cất ở đó nữa, nhưng vẫn còn người trông coi và thân nhân của những người chết vẫn tới thăm mộ.

Đứng bên cửa sổ trông ra đường, Hưng có thể quan sát thực rõ những sinh hoạt bên trong nghĩ địa này. Hàng thánh giá nhấp nhô, cái lớn cái nhỏ.

Xen lẫn vài bức tượng thiên thần loang lổ rêu phong trên những tấm mộ bia lạnh lẽo, tạo nên sắc thái đặc biệt của nghĩa trang này. Khác hẳn với các nghĩa trang khác mởi thành lập trong vùng. Ban đêm, nghĩa trang chìm hẳn vào bóng tối, vì chỉ có

mấy cột đèn lơ thơ chung quang hàng rào nghĩa trang mà thôi Cũng vì vậy, những đốm sáng mập mờ hiện lên giữa nghĩạ trang làm Hưng phải chú ý.

Hôm đãi tiệc cưới, Hưng nhớ thực rõ, lúc tan tiệc, một chú rể phụ lái xe đưa Hưng và Đào về đây là đã quá nửa đêm rồi. Hưng bị bà con ép uống hơi nhiều, trong khi đi chào bàn, nên chàng mệt ngất ngư.

Tuy nhiên, chàng vẫn còn tỉnh táo vì hàng ngày thường uống rượu với bạn bè ở các quán bia ôm trong vùng, nên chất men khó vật ngã được chàng. Hưng cũng không ngờ mình có thể cưới được

Đào Một cô gái xinh đẹp và ngoan hiền như nàng. Ai cũng nói chàng có phước. Mặc dù hai đứa bằng tuổi nhau, nhưng tánh Đào e thẹn và thân hình nhỏ nhắn, thoáng nhìn, không ai có thể đoán được tuổi tác của nàng.

Đào lại rất đảm đang, một tay nàng dựng lên cái nhà hàng xinh sắn này cho cả gia đình sinh sống.

Ngay hôm đầu tiên tới ăn trưa ở đó, Hưng đã ngẩn ngơ về cô nàng ngồi ở quầy hàng tính tiền này rồi.

Cô bé có nhiều nét quyến rũ lạ lùng. Tới khi hỏi rõ ra mới biết nàng lại chính là chủ nhân nhà hàng lại càng làm Hưng háo hức muốn tiến xa hơn.

Từ đó, trưa nào Hưng đi ăn cơm cũng tới đây Công việc của chàng lại thực thoải mái, không bị gò bó vào giờ giấc, nên việc tán tỉnh người đẹp không có nhiều trở ngại.

Hơn nữa, nhà hàng cũng không đông đúc gì cho lắm, vì chung quanh đây, có nhiều nhà hàng lớn, giá cả lại rẻ, tiếp đãi thực mau chóng và thức ăn cũng hết sức hấp dẫn.

Bởi vậy, nhân viên các hãng xưởng chung quanh thường tới đó hơn là tới cái nhà hàng nhỏ nhắn này của Đào.

Cũng vì vậy, mỗi lần Hưng tới ăn, sau này Đào đã dành cho chàng rất nhiều thì giờ tiếp đãi. Và cho tới nay, chưa đầy một năm, Hưng đã ôm’được Đào trong vòng tay cuồng nhiệt đam mê của chàng.

Đêm tân hôn, mở cửa phòng, để cho Đào bước vô trước. Hưng đóng cửa, gài then và khóa cẩn thận.

Chàng quay qua, ôm cứng lấy nàng, hôn lên miệng Đào ngay. Bộ áo cưới lùng bùng tuy vướng víu nhưag không làm cho chàng bận tâm. Phải thú thực, từ khi quen Đào tới tối nay.

Đây là lần đầu tiên Đào để cho Hưng hôn nàng mạnh bạo như vậy Từ trước tới giờ, nàng chỉ để cho chàng hôn trên má, và có vài lần Ht~g tiến mạnh hơn, Đào cũng chỉ để cho chàng hôn phớt nhẹ trên môi mà thôi.

Tối nay, vừa ôm lấy nàng là Hưng đã háo hức núc chặt lấy lưỡi người vợ mới cưới, làm cho nàng run rẩy thẹn thùng tới đỏ l~ặt, tim nàng đập thình thịch. Đào thì thầm như muốn khóc khi bàn tay Hưng lần qua cổ áo, rà lên bộ ngực trần trụi của nàng.

– Anh ơi… tắt đèn đi nhe. Em mắc cỡ quá à.

Hưng cười hì hì.

– Bây giờ em đã là vợ anh rồi. ở đây lại chẳng có ai. Trong đêm tân hôn này mà em còn mắc cỡ gì nữa.

Đào vuốt nhè nhẹ lên má Hưng thì thầm.

– Anh làm em sợ quá hà.

– Anh có làm gì đâu mà em sợ. .

Đào cười khúc khích, nói nho nhỏ.

– Còn nói không làm gì nữa à. Bàn tay anh kia kìa.

– Thì bây giờ em là vợ anh rồi mà.

– Nhưng em sợ quá hà.

– Sợ cái gì chứ.

– Coi kìa… anh còn làm bộ hỏi nữa hả. Tắt đèn đi anh.

– Thôi thì tắt cũng được, nhưng phải để ngọn đèn bàn anh mới chịu đó.

Biết là không thế nào đòi hỏi gì hơn được nữa. Đào nũng nịu nói.

– Em chìu anh đó. Nhưag chút nữa không được làm dữ người ta đó nghe.

– Em có biết là cả năm nay, từ ngày quen em tới giờ, em chưa cho anh mò vô người em hay sao.

– Bộ anh không biết là đời con gái chỉ có một lần. Làm sao em dễ dàng như vậy được. Nhưng mà tắt đèn đi đã anh ơi.

Hưng ẵm bổng Đào lên, đặt nàng lên giường. Nhoài mình bật cây đèn đọc sách trên bàn cạnh giường, rồi với tay tắt ngọn đèn điện giữa phòng. ánh sáng bị hạn chếbởi cái chụp đèn làm căn phòng như nhỏ hẳn lại.

Thân thể chàng nóng hừng hực. Không hiểu vì những ly rượu nơi tiệc cưới hay vì thân thể căng tròn của người vợ mới cưới trong đêm tân hôn này.

Chàng kéo mạnh hàng nút áo trước ngực Đào làm nàng ré lên, ôm cứng lấy chàng. Hưng cười hì hì, tụt xuống, hôn lên vùng thịt trắng ngần lồ lộ của vợ.

Đào rung rẩy, thì thầm.

– Anh ơi… đi tắm cho khỏe đã nghe anh. Từ sáng tới giờ mệt mỏi quá rồi.

Hưng vẫn vục mặt trên da thịt Đào, nói:

– Anh không có mệt đâu mà…

Đào kéo Hưag lên, hôn vô miệng chàng. Chiếc lưỡi nàng lùa qua môi Hưng làm chàng thích thú tới ngẩn ngơ. Đây là lần đầu tiên từ ngày quen Đào tới giờ, nàng chủ động như vậy. Hưng vội vàng ngậm lấy núc thật chặt.

Bàn tay chàng mạnh bạo lùa hẳn vô trong ngực áo nàng. Làn da mịn màng ấm áp làm cho người Hưng nóng lên hừng hực. Chàng siết thực chặt tấm thân căng đầy này trong dại.

Ngay lúc ấy, Đào với tay ra sau, tắt ngọn đèn bàn mà Hưng cũng không có phản ứng gì, vì chàng còn mải mê vục mặt vô vùng da thịt ngát hương của nàng.

Bóng tối chụp xuống làm cho Đào mạnh dạnh hơn. Nàng trườn mình khỏi bộ áo cưới như một con sâu bướm chui ra khỏi tổ kém. Quần áo Hưng cũng đã bật tung ra tự bao giờ. Hai thân xác cuộn tròn lấy nhau, lăn trên nệm.

Đã gần một năm rồi, Đào háo hức thèm muốn những cảm giác điên cuồng này, nhưng nàng bắt buộc phải hạn chế sự thèm khát vì đã tới lúc phải tạo dựng một nếp sống để giữ thể diện cho gia đình, cũng như chính bản thân mình.

Bởi vì dù cho cuộc sống nàng có nổi loạn tới đâu thì với danh giá và địa vị của cha mẹ từ trước tới nay trong cộng đồng, Đào không thể nào có một sở hở gì làm cho những người thân yêu nhất của nàng đau khổ vì sự nổi loạn thân xác của mình được.

Hôm nay nàng mới có cơ hội bộc phát trở lại trong danh chính ngôn thuận với người chồng học giỏi, con nhà danh giá này.

Cũng vì thế mà mấy tháng trước đây, Đào đã phải khép mình lại như một cô gái hiền ngoan chưa biết đời là gì, để mồi chài cho bằng được con nai tơ còn đang ngơ ngác trước cuộc sống này.

Nàng đã đóng trọn vai trò mình muốn và tối tân hôn này có lẽ là màn kết thúc. Cũng vì vậy mà sau phút điên dại vì thèm muốn, Đào lại phải làm bộ sợ sệt, rên rỉ.

– Anh ơi anh… đừng làm em đau nhe anh. .

Đào biết chắc rằng; tới giờ phút này Hưng còn biết trời trăng gì nữa đâu. Nếu nàng là con gái còn trinh, chắc chắn cái đêm động phòng này sẽ làm cho Đào sợ hãi tới mãn cuộc đời Thân thể Hưng như một thứ kim loại được tôi luyện nhiều ngày.

Cứng hơn thép, nóng như lửa, lao thẳng vào da thịt nàng nhưchiếc hỏa tiễn rời khỏi dàn phóng bắn thẳn lên không trung.

Đào đã thét lên, nàng co hẳn người lại, rồi,cặp chặt lấy mình Hưag. Sự đau đớn của lần mất trinh và cái khoái cảm điên cuồng của lần này tự nhiên sao mà giống nhau như vậy.

Đào giẫy dụa, cong cớn, nước mắt đầm đìa, móng tay bấu chặt, thân thể run rẩy. Và nàng đã khóc. Chính Đào cũng không biết tại sao tự nhiên mình khóc.

Khóc mừng cho màn kịch thành công mỹ mãn, hay khóc cho cuộc đời từ đây phải khép lại những đam mê cuồng nhiệt tự do như những ngày trước đây. Nhưng dù sao thì Hưng cũng đâu có thua gì những người con trai đã nằm trong

vòng tay Đào từ trước tới nay. Nàng mừng thầm vì sự lựa chọn của mình không tới nỗi tệ cho lắm. Những năm tháng sau này, chắc chắn da thịt Hưng sẽ đưa nàng tới những khoái cảm tuyệt vời của thiên thai mộng mị.

Trong cơn sảng khoái đó, bỗng thân thể Đào như một chiếc máy bay vừa lướt vô vùng mây dầy đặc. Thân tầu chùng hẳm xuống làm hụt hẳng mọi thứ nó đang chuyên chở.

Không hiểu sao tự nhiên Hưng thở hộc lên rồi da thịt co rút lại như một đứa con nít lên ba. Đào chới với, nàng biết ngay chuyện gì đang xẩy ra rồi. Nước mắt càng trào ra nhiều hơn nữa và nàng khóc thực to. Trong khi da thịt

nàng càng ngày càng cương cứng lên hơn bao giờ hết. Đào biết mình hơn ai hết, không thế nào nàng chịu nổi trong hoàn cảnh này rồi.

Thà rằng không có ai đụng tới thì thôi, chứ nhưbây giờ, có khác gì mũi tên đã bắn đi, nó phải lao thẳng về phía trước, làm sao dừng lại được.

Đào nắm chặt tay Hưng kéo xuống dưới, tay chàng đụng ngay phải một chất nước nhờn nhờn trên đùi nàng, và Hưng ngạc nhiên thấy Đào với tay bật ngọn đèn bàn

rồi khóc nức lên, tung mền, chụp bộ đồ ngủ gần đó, mặc vội vào rồi tông ra cửa chạy thực nhanh. Chàng vừa định đuổi theo thì nhìn thấy bàn tay mình đỏ hoe, rướm máu.

Hưng bật ngọn đèn phòng cho sáng hơn. Chàng đã thấy chỗ Đào nằm loang lổ vết máu. Hưng như chợt tỉnh cơn mê. Phải chăng những háo hức vừa qua.

Cộng với những ly rượu hồi tối, đã làm cho chàng điên lên không còn biết nương tay với người vợ mới cưới còn trinh nguyên này nữa, làm cho nàng đau đớn tới sợ hãi phải chạy khỏi phòng.

Nhưng như vậy càng may,,vì ngay lúc chàng hộc lên, thân thể vừa teo lại vì chứng bệnh di truyền của giòng họ, là ngay lúc chàng làm cho Đào sợ hãi mà chạy đi.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *