Truyện 18+ Khi người điên biết yêu

Đọc truyện sex khi người điên biết yêu về cô gái bị hiếp dâm tập thể rồi bị điên,đi lang thang,gặp anh tay ăn chơi,gạ giỡn sao đụ được rồi biết yêu.
Truyện 18+ Khi Người Điên Biết Yêu

Mở đầu truyện người lớn khi người điên biết yêu:

Người điên là người mất hẳn đi trạng thái cân bằng tâm lý, luôn sống trong hoang tưởng ngờ nghệch ; cái gì cũng đều cảm thấy sợ hãi dù chỉ là một con kiến, một con ve.

Tất cả thế giới quan của người điên nào cũng đều giống nhau : nói cười lảm nhảm một mình, thích hát lúc nào thì hát lúc đó, ăn ngủ vạ vật, quần áo dơ dáy…

Họ hoàn toàn không hề nhớ được điều gì cả ; gia đình, người thân, bạn bè, vợ chồng, con cái…thậm chí cả bản thân họ, họ còn không nhớ nữa là.

Trong con mắt người điên, có thể nói ai ai cũng đều là kẻ thù và cũng đều là người yêu, tùy theo cơn thịnh nộ của họ nặng hay nhẹ.

Có người lên cơn liên tục, có người lên cơn theo chu kỳ và cũng có người lúc tỉnh lúc điên vô chừng, không theo một quy luật nào cả.

Dĩ nhiên, nếu ai đã là người tỉnh thì không ai nghĩ ngợi chi đến chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, vệ sinh cá nhân…thậm chí cả việc yêu đương của người điên để làm gì cả.

Vậy mà Lợi không thể nào tưởng tượng được nó lại có người tình là một người điên? Dĩ nhiên, đây chỉ là sự vô tình bất ngờ mà thôi, chứ hoàn toàn không hề là ý tưởng hay dự định gì cả.

Từ trước đến giờ, danh sách người tình của Lợi đã lên đến con số 13 và đa phần đều là mỹ nhân yêu kiều diễm lệ, nay bỗng dưng có thêm một người bị bệnh tâm thần lọt vào đó thì quả cũng là điều quá khôi hài ; thậm chí, mai mốt nó thế nào rồi cũng bị “lây” bệnh cho mà coi?

Cũng may cho Lợi là “người tình”này mang bệnh chưa đến đỗi nặng lắm, chỉ lên cơn theo chu kỳ, còn cảm nhận được tình yêu và lúc yêu đương thì tỉnh táo nên dù sao đi nữa, nó vẫn có một cuộc tình khá đẹp, khá lý tưởng đủ để nằm mơ mộng.

Ngoài Lợi và người tình thứ 14 này ra, tuyệt đối không hề có một ai hay biết, bởi vì nếu có chắc chắn là họ sẽ tống khứ nó vào Bệnh viện tâm thần Biên Hòa ngay.

Nó nhủ thầm bố mẹ và các chị nó giả sử biết được chuyện này, thế nào cũng tống khứ nó ra ngoài đường ngay.

Đầu đuôi câu chuyện là vầy! Vào sáng ngày Lợi từ giã cô Tình, tạm biệt Cẩm Đường với mối tình thứ 13, vừa về đến bến xe Bà Rịa thì nó gặp ngay anh em thằng Quốc An chuẩn bị lên xe đi Mã Đà – Trị An đào vàng.

Vì thấy còn những gần 3 tuần nữa mới vào năm học mới nên nghe anh em thằng An vừa rủ là Lợi đã nhảy tót lên xe ngay để đồng hành cùng hai người.

Lúc ấy đã gần 10 giờ sáng, qua hai chặng xe và phải ăn bánh mì trừ cơm, cả ba mới đến được khu vực đào vàng nằm giữa khu rừng già Trị An đúng 3 giờ 30 chiều, sau khi đi tiếp một chặng đường mòn dài ngoằn ngoèo khoảng 10 cây số bằng xe ôm.

– Ê, hồi sáng tao thấy mày hình như là mới đi đâu về có phải không?

– Thằng An lên tiếng hỏi.

– Trời đất, sao không đợi đến lúc về rồi hỏi luôn đi, chứ giờ hỏi chi sớm vậy? Lợi trả lời nhát gừng.

– Mày bây giờ trời đất lắm rồi nghe mậy!

– Tao đi lên nhà cô tao ở Cẩm Đường mới về! Lợi vừa cười vừa đáp.

– Rồi sao mày không xin phép bố mẹ mà lại đi thẳng lên đây?

– Tuần trước, tao có nói với nhà là tao đi Cẩm Đường đến khi nào gần khai giảng mới về lận nên lên đây thì cứ cho là bố mẹ tao nghĩ rằng tao vẫn ở trên Cẩm Đường vậy mà.

– Tạo sợ mày luôn đó Lợi!

Anh Thành, anh của thằng An vừa đi đâu mới về, anh nói :

– Nè Lợi, ban nãy anh có đi gặp tay trùm mỏ nhưng hắn nói là một tuần nữa, hắn mới giải quyết cho em vào mỏ.

Vậy em chịu khó ở một mình tại đây mỗi ngày từ 4 giờ cho đến sáng hôm sau nhé. Em đừng buồn vì nguyên cả buổi sáng cho đến 3 giờ chiều, anh và thằng An sẽ ra đây nhậu với em chết bỏ.

– Dạ được, em ở đâu cũng được cả miễn là có cơm ăn no, giường ngủ ấm là được rồi!

– Yên chí đi, ở đây đã có sẵn gạo, củi, còn thức ăn hàng ngày anh sẽ lo. Thậm chí cả người nấu cơm cho em ăn cũng có nữa là.

Anh Thành vừa nói vừa cười khoái chí. Nghe anh mình nói, thằng An cũng phụ họa cười thích chí ; riêng Lợi do không hiểu chuyện gì mà khiến cho anh Thành và thằng An cười cả nên ngơ ngơ ngác ngác như người vừa từ trên Sao Hỏa rơi xuống.

– Em nấu cơm cũng được mà! Cần gì phải mướn người nấu chi cho tốn tiền?

Nghe Lợi nói như vậy, anh Thành và thằng An bò lăn ra ôm bụng mà cười. Thấy họ càng cười, Lợi càng cảm thấy hoang mang tột độ. Cười đã rồi, anh Thành mới từ tốn giải thích :

– Nè, em mới đến nên rõ ràng là làm sao biết được chuyện ở đây và cũng đừng có giận anh với thằng An. Tại vì em làm cho bọn anh buồn cười quá đi!

Khu mỏ vàng Mã Đà

– Trị An này có thể nói là vùng đất quy tụ bọn xã hội đen, bọn du đãng đầu trộm đuôi cướp tứ xứ từ Nam chí Bắc đến nương thân ẩn náu, do đó biết bao nhiêu hiểm họa đang rình rập ngay trên đầu những người dân lương thiện và kể cả bọn chúng.

Ai mà lạ mặt dám léo hánh đến khu vực mỏ hoặc dân khai thác chưa được tay trùm cho phép mà đã dám ngang nhiên vào bổ cuốc thì chắc chắn chỉ có nước chết không toàn thây và cũng không có mảnh đất nào để chôn.

Bất cứ một người xa lạ nào từ nơi khác đến khu lán trại thì không sao nhưng nếu lạc bước vào khu mỏ cách đó khoảng non một cây số thì sẽ bị nghi ngay một là công an, hai là dân mánh.

Đó chính là lý do vì sao anh em thằng An đành phải cho Lợi ở lại khu lán trại, kể cả việc ló mặt ra ngoài bất cứ lúc nào.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *