Truyện 18+ Giao hàng

Đọc truyện sex giao hàng về anh chàng gay, say nắng yêu say đắm anh giao đồ cho cty anh làm, phải sục cặc cho bớt căng trước khi gặp người yêu.
truyen sex gay ong thay dan dong

Mở đầu truyện người lớn giao hàng:

Mario là người giao nhiều loại hàng hóa thông dụng cho công ty tôi làm vào ngày thứ năm.

Tôi có thói quen dùng hết văn phòng phẩm trong kho, và cần có hàng mới chuyển đến vào mỗi chiều thứ năm. Từ nhiều tuần nay tôi cứ mơ màng về người đàn ông này.

Có nhiều lần, sau khi gặp anh ấy, tôi phải lủi vào phòng tắm tầng dưới để áp dụng “biện pháp khẩn cấp”, sục cho ra mới thôi.

Phòng tắm tầng này không ai dùng cả. Thêm vào đó, nó là một nhà vệ sinh cá nhân nên cửa lúc nào cũng khóa chặt.

Người giao hàng có chiều cao như tôi, nước da rám nắng, đôi mắt xanh nhạt, môi dày, tóc đen. Có lẽ anh là người Miền Bắc nước Ý cũng nên ?

Mắt tôi không rời khỏi chiếc đồng hồ suốt 20 phút qua. Anh ấy thường đến trong khoảng 3 giờ 20 đến 3 giờ 35 và dừng lại ở phòng văn thư gặp Jordan trước để làm thủ tục.

Jordan là nhân viên văn thư, hay ba hoa mà tôi đã ngủ với anh chàng này vài lần.

Jordan là người nghiêm túc trong chuyện tình cảm, cho nên dù nhiều lúc trong mắt anh chàng rực lên ánh lửa thèm khát của dục vọng.

Nhưng Jordan vẫn không dám sờ mó lung tung những người đàn ông khác. Có lẽ tình yêu đã khiến Jordan trân trọng, tôi đoán như vậy.

Tôi ngồi trong một gian phòng vuông vức với những tấm vách lững ngăn cách với không gian làm việc của đồng nghiệp khác, ngay bên dưới là chiếc quạt thổi của máy điều hòa không khí.

Bên ngoài, qua khung cửa số, mặt trời chiếu gay gắt xuống những tán cây. May mắn thay, từ cửa sổ này tôi có thể quan sát con đường dẫn tới cửa công ty, nơi các loại hàng hóa được mang vào.

Phải mất gần 6 phút tôi mới thấy chiếc xe tải rẻ vào đường nội bộ, cho tới khi anh ấy vào trong gặp Jordan. Tuần này tôi đã viết phiếu đặt mua cặp hồ sơ để có cớ gặp anh ấy.

Sau đó, thì tôi đã thấy rõ ràng. Chiếc xe tải trắng trờ tới, tim tôi đập mạnh. 3 giờ 25 phút. Anh ấy luôn đúng giờ. Bây giờ tôi chỉ còn đợi anh ấy bước vào.

Tôi xoay lại, làm bộ đang chuyện trò với đồng nghiệp của tôi, Marcia.

Cô là một cô gái xinh xắn, có đôi lần ve vãn tôi, nhưng mục đích chính của tôi lúc này là quay mặt lại để có thể trông thấy Mario bước vào.

Mặt trời đằng sau những đám mây lững lờ chiếu những tia sáng nóng bức sau lưng tôi. Lẽ ra tôi phải kéo rèm che, vì bên ngoài nóng như thiêu đốt.

Mặt trời hẳn đã không bỏ qua làn da rám nắng của Mario. Tôi tự hỏi không biết ở những chỗ khuất thì da anh có rám đen như trên đôi cánh tay hay không.

Tôi giả vờ chăm chú nghe Marcia nói chuyện. Điều này có nghĩa rằng tôi không hỏi bất cứ thứ gì bởi vì tôi thực sự chẳng nghe gì cả.

Những chuyện đó hỏi lại cô ấy sau cũng được. Rồi có bóng người hiện ra trước mắt và đôi mắt tôi dán vào người đàn ông.

Trông anh ấy đen hơn trước. Anh ấy cao khoảng 5’10 bằng chiều cao của tôi, mặc quần short. Đôi chân trần màu đồng sạm nắng với những bắp cơ săn, gân guốc.

Người này hẳn phải làm quần quật kiếm sống, chẳng có thời gian la cà. Ôi Chúa ơi, trông dáng anh ấy làm người mẫu vẫn còn dư tiêu chuẩn.

Người đàn ông đứng đối diện với Jordan. Tôi có thể thấy Jordan miệng mồm liến thoắng. Có vệt sẫm lan ra trên nách áo sơ mi người đàn ông, do mồ hôi tươm ra. Hẳn là anh ấy vừa dỡ hàng xuống cho chúng tôi.

Trong lúc tỳ khuỷu tay lên quầy nói chuyện cùng với Jordan, người đàn ông lom khom, chìa mông hướng về phía tôi, cặp mông tròn trỉnh ôm sát chiếc quần short trong tư thế ấy, cặp mông lắc lư trong lúc người đàn ông trò chuyện.

Sau đó, người đàn ông đứng thẳng người tỏ vẻ muốn rứt ra khỏi cuộc trò chuyện với Jordan.

Người đàn ông đi tới cửa thông ra hành lang. Tôi đứng dậy và sải bước về phía cửa ra vào. Lúc tới cửa tôi vừa kịp thấy chiếc áo xanh người đàn ông biến mất trong kho hàng.

Nếu tôi hấp tấp chạy vào đó anh ấy có nghĩ mình đang nôn nóng vì đợi chờ hay không ? Anh ấy chắn hẳn sẽ để ý và đoán ra tôi mê mệt anh ấy. Mà thực ra tôi cũng đang trồng cây si kia mà.

Vì vậy tôi chẳng hề do dự khi thong thả bước đi. Tim tôi đập như trống trận khi tôi mở cửa cố ra vẻ lãnh đạm.

“Chào anh, Mario”, tôi nói.

“À, Mark đấy hả”, người đàn ông nói. Tôi thích anh ấy gọi tên mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *