Truyện 18+ Gán nợ

Đọc truyện sex gán nợ về anh chàng phải qua nhà ở với bà chủ nợ, vì mẹ ko tiền trả, gặp đúng bà dâm đãng, nhiệm vụ của anh phục vụ đụ bả tê chim mỗi ngày.
Truyện 18+ Gán nợ

Mở đầu truyện người lớn gán nợ:

Khi má tôi quyết định đem tôi gán nợ cho bà Ỉ, tôi biết chắc là má tôi đau khổ lắm. Nhưng chẳng còn cách nào khác hơn được.

Ngày nào bà ấy cũng đến lằng nhằng đòi nợ, dai như giẻ rách, cái mặt chù bụ, má tôi hết lời năn nỉ xin khất, nhưng bả hổng nghe.

Nội cái tiếng bà the thé nói to để lối xóm ai cũng biết đã làm cho má tôi xây xẩm mặt mày rồi.

Huống chi bà lại còn nạt nộ, hăm dọa, đòi kiện này kiện khác, má tôi lấy gì mà theo hầu. Cuối cùng thì bả đòi hay là để tôi sang ở đợ trừ lần.

Má tôi gạt nước mắt, đành phải gật đầu nhận. Bả hẹn bữa nay sang dẫn tôi đi. Má lại phải van xin thêm một bữa để tôi còn xin nghỉ việc đã.

Má biểu xin nghỉ, nhưng tôi có là thầy thợ chi đâu, chẳng qua ở nhà hổng làm gì ra tiền, má gởi tôi sang học nghề rèn với ông bạn của ba.

Tôi mới 17 tuổi, nhà nghèo thiếu ăn, nhưng được cái có sức. Và là chỗ bạn bè, nên ông chủ nể mà nhận tôi.

Làm với chủ, tôi chỉ có việc đốt lò, nấu nước, thổi bễ và quai búa. Nhờ làm lâu ngày nên quen dần và ráng sức giang búa đập nên tay cũng nổi vồng, rắn chắc.

Thời gian làm cho chủ, tôi thường nghe ba ông khách đến đặt hàng, tiện ngồi nhâm nhi mấy chén trà lá, mấy ổng nói chiện tía lia, toàn là chiện người lớn nên cũng hấp thụ được một số tin tức.

Làng trên, xóm dưới, cô nào, bà nào vú bự, *** to, mấy ổng đều kể ra vanh vách.

Gia đình nào chồng lăng vợ chạ, đứa con gái nào dâm dật, đụ dai, mấy ổng cũng đè cập tới luôn. Riêng về bà Ỉ, mấy ổng nói con mẹ này ưa con nít mới lớn.

Mấy ổng công nhận là mẹ Ỉ chê hết ráo đàn ông, tay nào mon men vô cũng bị hất văng ra hết. Bà ta chỉ nhận nuôi mỗi lần chừng 2 đứa trai trong nhà, phục dịch những gì thì mụ nội ai mà biết.

Toàn là mấy thằng con những nhà thiếu nợ bả không trả được, bà xài chừng một hai năm là cho dìa lại nhà.

Tôi nghe thì nghe tai này bỏ qua tai kia, chớ có thực sự biết đàn bà, con gái ra sao. Nên còn không có lấy đâu ra thời gian đi tò tí mà biết vú mớm, đít đoi thiếu nữ.

Thỉnh thoảng gặp mấy bà ngang nhiên đứng tắm, cởi xống áo bày cái vú teo như trái dưa khô, thấy có hứng thú gì đâu mà mấy ổng khen dữ.

Có ông còn đem chiện trong nhà ra kể nữa chứ. Ông thì khen vợ mình giỏi đụ, ông thì buồn mình xuội lơ khiến mấy bà quính lên, chậc, điều đó có hay ho chi mà mấy chả đem khui ra hổng biết. Ông chủ tôi vừa nghe chiện, vừa lo làm, cứ ngậm miệng ăn tiền để giữ khách.

Về khoản nợ của bà Ỉ, hồi tía tôi bịnh, má tôi bán lần mòn mọi thứ, rồi phải ngửa tay vay của bả một mớ tiền. Nghe nói khoản nợ nhỏ thôi, cốt để lo chạy thang chạy thuốc cho tía, nhưng rồi có giữ được tía ở lại đâu.

Ngày tía tôi mất, người này cho tấm ván, người kia cho cái áo, mới ấp ủ đưa ông ra tới chỗ chôn. Tiền thì hết, tía thì mất, mà nợ thì còn hoài.

Tiền lời tăng lên thành cộc theo những lần hổng trả được, bây giờ cao tựa núi, tựa non.

Má kêu tôi vô tỉ tê căn dặn. Tôi xẩu mình mà cũng phải nghe thôi. Thương má và mấy nhóc em, khi tui đi hết còn được tiền ông chủ lò cho để đỡ đần gia đình.

Má cứ nói : mày lo mày, đi con, đừng lo gì cho má. Tôi biết má mạnh miệng nói để tôi yên dạ mà đi, chớ má còn gì đâu chớ.

Tôi sang xin nghỉ việc, ông chủ lò an ủi mà cũng nói móc một câu : mày sa hũ nếp rồi đó con, ráng mà làm bả vui, má mày được nhờ. Tôi chẳng hiểu ông muốn nói gì.

Bà Ỉ đến nhận tôi từ sáng sớm. Lần đầu tiên bà gặp tôi và tôi nhìn thấy bà.

Người gì đâu coi thô thiển, đít giành giành một đống bự sư, vú thì to như mâm xôi, tôi nghĩ bụng có cấm chợ cả tháng cũng hổng lo đói. Con mắt bà thì nhỏ như lá răm, lúc nào cũng nheo nheo như moi móc người khác.

Bà hổng có một nét gì của người sang giàu, vậy mà tiền bà hổng để đâu cho hết.

Lạ là hổng thấy chồng con gì. Nghe đâu hồi trước bả cũng lấy ai đó, sau chả ôm hết gia sản của bả dông mất, từ đó bả hết sức ghét đàn ông.

Có ai rị mọ tới gần là bả phang cho một câu : ông thích tui hay ông nhắm vào mớ tiền, vậy là mấy ông non lặn hết.

Trước mặt má, bà lom lom nhìn tôi. Nắm hông tôi quay ra trước, ra sau, y như người đi mua heo, mua chó coi dáng con thú. Rồi bà gật gù : cũng được. Bà coi mải miết rồi vươn vai đứng dậy chào về.

Má con tôi chia tay hết sức bịn rịn. Má cứ dặn tôi : đi cho ngoan nghe con. Còn mấy nhóc em vô tư cứ đòi tôi khi về nhớ mua bánh cho chúng.

Bà Ỉ cầm cây dù te te đi phía trước. Tôi lon ton rảo bước liền sau. Bả diện cái quần láng e, ánh nắng chiếu vô bóng nhẫy nên cái đít đung đưa bự tổ chảng.

Mỗi bước chưn bả đi, thịt cứ nhẩy tưng tưng, hai cái cũng lắc lư đánh nhịp.

Bả hổng nói một lời, cứ phăng phăng bước đi, tôi nhanh chưn theo bắt mệt. Bả hối tôi đi mau thêm, kẻo nắng. Tôi thở muốn bứt hơi.

Đánh giá 5 sao bài viết:
[LN: 0 SS: 0]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *