Truyện 18+ Người chồng đa thê phần 3

Đọc truyện sex người chồng đa thê P3 về anh chàng phong lưu,gia đình bên vợ rất nhiều chị em,và mối quan hệ sex với họ như vợ chồng.
Truyện 18+ Người chồng đa thê phần 3

Mở đầu truyện người lớn người chồng đa thê P3:

Chuyện vui với thằng Hoà vậy mà lại làm tôi bâng khuâng cả tháng … kỷ niệm củ xưa với chị Tư lại len lỏi ám ảnh tôi. Tôi quyết định phải tìm lại chị ! tôi chỉ đơn thuần muốn biết tin tức về người cố nhân mà thôi.

Cuộc sống của chị bây giờ ra sao ? Chị Tư là người tình đầu tiên của tôi và với vị trí đó chị có một chỗ đứng riêng biệt trong lòng tôi. Chị đã cho tôi hưỡng những rung động tình dục đầu đời khó quên.

Tôi điện thoại về Mỹ để hỏi mẹ tôi. Bà cho biết là lúc trước chị Tư quê ở Bình Thuận tại một địa danh tên là Thanh Hãi gì đó, nhưng mẹ tôi không biết nơi đó nằm chính xác ở đâu.Tôi lên Internet tím kiếm thì biết là thật sự có một huyện tên là Thanh Hãi.

Tôi quyết định đi ra đó một chuyến.Đến nơi trời đã tối nên tôi kiếm một nhà nghỉ để ngủ qua đêm. Sáng hôm sau, ăn điểm tâm xong, tôi tìm đến công an huyện để tìm thông tin : tôi nghỉ là thời gian đã trôi qua,

Gần 25 năm rồi, vật đổi sao dời, nếu chị Tư còn ở địa phương này thì hoạ may chỉ có công an mới biết. Còn nếu họ không biết thì sẽ coi như không có hy vọng gì mà kiếm ra tông tích chị.

Nhưng ông Trời thương tôi nên khi ra phòng công an huyện và khi nghe tôi hỏi thăm về cô Tư Xuyến độ tuổi 54, 55 thì họ cho biết là có một người có tên đó ngụ tại địa phương.

Cô ta sống với gia đình người con trai và người này có một tiệm tạp hoá gần chợ. Người công an cũng vui vẻ cho tôi địa chỉ của chị Tư. Tôi lần mò tìm và sau nhiều lần hỏi thăm, tôi tìm đến được một căn nhà nằm trong sâu, cách xa quốc lộ.

Căn nhà khá khang trang với nhiều cây dừa rạp bóng mát trong sân. Tôi cảm khái bước vào. Đã hơn 20 năm rồi chứ phải ít ỏi gì đâu, không biết chị còn nhớ tôi không ?

Thấy có người vào, một người đàn bà bận áo bà ba chạy ra … tôi nhận ngay ra chị Tư. Thời gian đã trôi qua và đã để lại dấu ấn trên chị nhưng tôi vẫn nhận ra chị. Vẫn gương mặt hiền hậu đó tuy có nhiều vết nhăn hơn.

Vẫn nụ cười hiền hoà … Chị không nhận ra tôi vì tôi đã khác xưa, bây giờ tôi là một người đàn ông 40 tuổi chứ không còn là đứa con trai 15 tuổi của ngày nào.

Chị vui vẻ tiến đến và nhã nhặn hỏi :

– Ông tìm ai vậy ? nếu tìm thằng Trung thì thằng con trai tôi ở ngoài tiệm đó. Tôi bàng hoàng giật mình khi biết chị đặt tên con trai mình cùng tên với tôi.

Tôi sững sờ :

– Ủa sao lại vậy ? con chị cũng tên Trung như tôi ?

Chị Tư nhíu đôi mày :

– Ông muốn nói là …ông tên …

Mặt chị lúc đó chợt trở nên trắng bệt … chị đã nhận ra tôi !

– Ông … là Trung đó sao ?

Tôi cảm động nói :

– Em là Trung đây. Vậy là em đã tìm được chị ! Chị Tư !

Chị đứng đó như trời trồng mà nhìn tôi … Lâu lắm, chị mới hoàn hồn, chị vụng về mời tôi vào nhà. Chị rót ly nước trà cho tôi mà tay chị run run. Chị cúi mặt, vuốt vuốt cái áo bà ba mà nói nhỏ :

– Em … em đến đây … bất ngờ quá … chị …không kịp sửa soạn …

Chị khép nép ngồi xuống ghế. Tôi nhẹ nhàng kể cho chị nghe những công đoạn đã trải qua khi đi tìm chị, may là chị vẫn ở địa phương củ chứ không thôi tôi sẽ không bao giờ tìm ra tông tích của chị.

Chị dần dần bình tĩnh lại hơn, chị hỏi thăm ba mẹ của tôi và chị mừng ra mặt khi biết ba mẹ tôi vẫn đầy đủ sức khoẻ.

Chị cũng hỏi thăm tin tức của những người mà chị biết khi còn làm ở nhà tôi và cuộc nói chuyện càng lúc càng cởi mỡ hơn.

Nhắc lại chuyện xưa làm chị và tôi như được chuyển vào một thế giới khác … bao nhiêu chuyện vui buồn của thời đó được khơi lại làm chúng tôi thấy thật thích thú.

Cả chị lẫn tôi đều phớt lờ, không ai nhắc đến mối liên hệ thầm kín giữa hai chúng tôi.

Rồi chị mời tôi ở lại ăn trưa. Tôi vui vẻ chấp nhận. Chị kể cho tôi nghe về cuộc sống của chị : chồng chị mất đã 10 năm nay rồi, con gái chị lấy chồng đi xa ra Đà Nẵng sinh sống. Thằng con trai của chị năm nay đã 25 tuổi và đã có vợ có con.

Chị giúp nó mỡ được một tiệm tạp hoá nhỏ và công việc làm ăn tuy chật vật nhưng cũng tạm ổn. Nhờ đó mà nó xây được cái nhà này, nó chia làm 2 căn, một căn dành cho chị và căn kia dành cho gia đình nó.

Ăn cơm xong, chị kêu điện thoại cho thằng con trai, hớn hở biểu nó đóng cửa tiệm mà về nhà để giới thiệu tôi. Hai vợ chồng nó đèo nhau trên chiếc Honda về chào hỏi tôi.

Chị Tư nói :

– Đây là chú Trung, người con của bà chủ nơi Mẹ làm việc lúc trước. Mẹ chú Trung đã có ơn rất lớn với Mẹ đó.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *